|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vệ này xem ra không tốt chút nào.
“Ngươi đâu phải là chàng, chàng có rảnh rỗi hay không ngươi đâu quyết định được?” Ta vốn trong lòng đang buồn chán, nghe họ nói vậy, lửa giận bùng cháy, bộ dạng như thể muốn đánh người.
“Ngươi!” Viên thị vệ nghe vậy tức giận tiến lên phía trước. Ta không khỏi sợ hãi, vội lui lại phía sau vài bước, ai ngờ, mặt đất quá trơn liền bị ngã nhào xuống mấy bậc thang. Viên thị vệ đó vẫn còn định tiến lên, nhưng đã bị một tên thị vệ khác ngăn lại.
“Hoàng Phủ tướng quân đang ở đây, đừng có làm loạn.”
Hoàng Phủ tướng quân? Nghe cái tên này, ta chết lặng cả người, ngồi im trên mặt đất, mãi chẳng định thần lại được. Hoàng Phủ tướng quân ở đây, vậy chắc quận chúa Thạch Lựu kia cũng có mặt, bọn họ đã không đợi được mà dọn đến phủ Tần Vương luôn rồi sao? Nhạc phụ đại nhân và tân nương tử của chàng đều có mặt, ta còn đến đây làm gì?
“Ta là đại tiểu thư của Thừa tướng đại nhân, phiền hai vị vào thông báo một câu.” Ngọc Phiến Nhi, mày uất ức gì chứ, mày cũng không phải lần đầu tiên bị người ta vứt ra ngoài cửa, mày không thể chịu thua dễ dàng như vậy được. Ta tự nhủ với bản thân như vậy, rồi đứng dậy mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng.
“Ngươi là đại tiểu thư? Đại tiểu thư gì mà cười trông chẳng khác gì một nha hoàn, ta thực sự mới gặp lần đầu tiên đấy. Nếu ngươi là đại tiểu thư, thì ta chính là Hoàng thái tử, ha ha, ha ha…” Ha ha cái đầu quỷ nhà ngươi, ta tức giận vô cùng liền lấy tấm lệnh bài hộ thân mà Diệu cho mình trước kia ra.
“Mau đưa cái này cho Tần Vương Điện hạ của các ngươi, rồi mở to mắt chó của các ngươi lên, Tuyên Võ lệnh của Tiên hoàng ngự ban đây. Lại còn không mau vào thông báo?”
“Hình như là thật đó.” Mấy tên thị vệ cầm tấm lệnh bài ngắm nghía, sau cùng lại nhìn nhau, vội vã bước vào trong vương phủ.
Đúng là mắt chó khinh thường người. Ta lạnh lùng hừm một cái.
Một lúc sau, cuối cùng trong phủ cũng có người đi ra, ta vui mừng bước lên trước liền phát hiện người tới không phải là Diệu.
“Ả điên nào từ đâu chạy tới thế này, cũng không nhìn lại thân phận của mình, cầm miếng sắt vụn này tới mà đòi gặp Tần Vương Điện hạ sao?” Là Hoàng Phủ Liễu Nhi, ả ta đang nghí ngoáy tấm lệnh bài Tuyên Võ trong tay, nhìn ta đầy đắc ý.
“Mau trả lại lệnh bài Tuyên Võ cho ta!” Đó là món quà đầu tiên mà Diệu tặng cho ta.
“Trả cho ngươi? Được thôi, ngươi phải đón lấy cho thật tốt đấy.” Hoàng Phủ Liễu Nhi nhìn ta bằng ánh mắt sắc nhọn, căm thù. Lệnh bài Tuyên Võ trong tay ả ta phản chếc ánh sáng, khiến ta chẳng thể mở mắt nổi.
“Á!” Người con gái đó đột nhiên ném tấm lệnh bài về phía ta với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Vì không tránh kịp, trán ta đau nhói, một dòng máu nóng ấm từ từ chảy xuống, đau đến tê dại. Tấm lệnh bài dính máu nằm trên mặt đất, ta chẳng để tâm đau đớn, bò vội đến nhặt tấm lệnh bài, bất chợt một bàn chân đi chiếc hài hoa giẫm mạnh lên tay ta, hơn nữa còn nhấn rất mạnh, rất mạnh.
“Có đau không? Ta từ nhỏ đã đi theo phụ thân học võ.” Hoàng Phủ Liễu Nhi cong miệng mỉm cười, thế nhưng nhìn nụ cười ấy ta tức thì lạnh cả sống lưng.
“Không đau!” Ta hít một hơi thật sâu, chẳng qua chỉ là bị giẫm tay thôi, ta là ai chứ? Là ăn mày. Ta đã quá quen rồi… vậy nên chẳng sao hết.
“Không đau? Vậy còn thế này thì sao?” Ả ta lại càng giẫm mạnh hơn, ta gần như có thể nghe thấy tiếng xương bàn tay của mình đang gãy vỡ.
“Tính mạng của ngươi đúng là trời sinh đã định trước bị giày vò. Ngọc Phiến Nhi, ngươi cho rằng mình là ai chứ? Thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng? Phụ thân ngươi hiện nay bản thân còn khó bảo toàn tính mạng, ngươi có tin hôm nay cho dù ta có phế cả bàn tay ngươi, phụ thân ngươi cũng không dám ra mặt giúp không?”
“Chó ngoan không cản đường! Ngươi… ngươi hãy… hãy bảo Diệu ra ngoài gặp ta.” Ta khó khăn lắm mới nói hết được một câu, bàn tay càng lúc lại càng thêm đau đớn. Bốp! Bốp! quận chúa Thạch Lựu đáng ghét kia liền thưởng cho ta hai cái tát. Quả nhiên là người học võ, chỉ hai cái tát của ả thôi đã khiến ta hoa mày chóng mặt, cổ họng nghẹn tắc, ngay sau đó là mùi máu tanh lòm trào lên trong cổ họng.
“Diệu nói nhìn thấy ngươi là thấy ghê tởm, bảo ta ra ngoài đuổi ngươi đi. Nếu ngươi biết điều thì hãy cút cho thật xa, đừng có xuất hiện trước mặt chúng ta thêm nữa.” Ả chi vào mặt ta nói. Thế nhưng bất ngờ trong tức giận, ta liền cắn mạnh vào bàn tay của ả.
“Á! Cứu ta với… đau chết ta rồi, cứu mạng…” Quận chúa Thạch Lựu đáng ghét bất ngờ bị ta cắn liền không ngừng kêu trời thét đất.
“Dừng lại!” Bên trong phủ đột nhiên có mấy người bước ra, tất cả bọn họ ai ta cũng biết, một người là Nam Cung Diệu, một người là Hoàng Phủ Trung Nghĩa, một người là Tinh Thích.
“Diệu bảo ngươi dừng lại có nghe thấy không? Diệu ca ca, phụ thân… Ngọc Phiến Nhi, ngươi mau dừng lại…”
Ta lặng người nhìn Diệu, lại càng cắn mạnh hơn. Quận chúa Thạch Lựu đáng ghét đau đớn vừa khóc vừa thét, không ngừng đưa chân đạp ta.
“Thôi đủ rồi, Ngọc Phiến Nhi, ta thực sự quá thất vọng về nàng!” Giọng Diệu bình thản vang lên, nhưng ta nghe lại chẳng khác nào tiếng sấm vang dội. Vết thương nghiêm trọng thế nào cũng chẳng thể sánh bằng nỗi đau đớn lúc này. Chàng thất vọng vì ta? Chàng phải biết, trước nay ta chưa từng dám cho bản thân một hi vọng, bởi vì ta đã phải thất vọng quá nhiều rồi. Thất vọng đến mức cảm thấy bất cứ mong muốn nào đối với bản thân đều là xa xỉ.
“Là nàng ta động thủ trước.” Ta không muốn giải thích, thế nhưng lời cứ bật ra. Trong khoảnh khắc ta cảm thấy bản thân thật quá thấp hèn, thế nhưng lại không thể không làm vậy, bởi vì dù thấp hèn đến mấy cũng chẳng bằng nỗi đau khi chàng hiểu lầm ta.
“Liễu Nhi lỗ mãng, nếu muội ấy đã làm tổn hại đến tiểu thư, ta thay mặt xin lỗi. Có điều, Ngọc cô nương, nếu cô nương cố ý muốn gây sự, Nam Cung Diệu ta nhất định sẽ chấp nhận chơi đến cùng.” Diệu kiểm tra bàn tay của Hoàng Phủ Liễu Nhi, sau đó cau chặt đôi mày nhìn ta. Ngữ khí rõ ràng là không hề vui vẻ. Hoàng Phủ Liễu Nhi liền tỏ ra yếu ớt nép ngay vào lòng Diệu. Ta lặng người nhìn chàng, chàng đang bảo vệ cho ả ta?
“Đồ hồ li thối tha!”
“Điện hạ, lúc này có pháo tín hiệu, biên qua cấp báo, chúng ta phải nhanh chóng hồi cung. Còn về Ngọc Phiến Nhi cô nương…” Hoàng Phủ Trung Nghĩa nhanh chóng nhảy lên ngựa do đám thị vệ vừa dắt tới.
“Nam… Cung… Diệu, ta nguyền rủa chàng!” Nhìn bóng dáng họ dần khuất xa, ta đột nhiên thét gào gần như đến rách cả họng. Rồi ta quỵ xuống, khóc đến đứt ruột đứt gan. Sau một hồi, ta đứng dậy, lau khô nước mắt rồi bước về phía phủ Thừa tướng. Đúng lúc đó bầu trời giật tung sấm chớp. Đi được vài bước, bàn chân ta càng lúc càng nặng nề, đau đớn. Ngọc Phiến Nhi, mày không được phép gục ngã, tuyệt đối không thể ngất đi. Mùi vị tanh lòm, máu nóng chảy ra, mắt ta tối sầm lại, cả người ngã nhào về phía trước.
“Những lời đau lòng, nếu không nghe thấy nữa, liệu có cảm thấy tốt hơn? Để ta đưa nàng về phủ Thừa tướng.” Vào khoảnh khắc ngất đi, ta mơ màng nhìn thấy khuôn mặt của một người đàn ông, cùng giọng nói thương xót mà kì quái. Kí ức sau cùng hiện lên trong đầu ta chính là mùi hương dịu nhẹ của cây trúc thanh nhã.
Chương 23: Lặng nghe hoàng hôn, đắm muộn sầu
Mưa, thuận theo mái ngói lưu ly màu xanh lục ở tháp Trường An, chảy xuống tí tách. Hoàng thành dường như trầm lặng nhiều bởi trận mưa này. Tầng tầng lớp lớp những căn nhà trông lại càng tiêu điều trong bóng đêm. Đường được lát bằng đá đen bóng, nước mưa đọng đầy, lúc sáng long lanh lúc đen đặc. Bầu trời, mang màu ghi ảm đạm, mây đen giăng giăng khắp chốn, khiến cảnh sắc trở nên u ám, mờ ảo.
Thành Trường An trước buổi bình minh, lại thêm trận mưa đêm càng làm không khí thêm cô tịch, quạnh vắng. Trên những con đường rộng với ánh đèn lồng vàng mờ ảo, một lão bá đang mặc áo tơi đi đổ canh đêm, cũng có những người buôn bán mặc áo che mưa vội vã đi lấy hàng, thi thoảng lại có một vài người phụ nữ cầm ô nhanh chân rảo bước. Yên Chi Các tại ngã tư đường đang tiễn chân khách trọn. Ca múa, đàn hát suốt đêm, nến đỏ rượu hồng cũng đã tỉnh. Tửu lầu hai bên đường cũng bắt đầu đóng cửa.
Tiểu nhị của Bách Vị Lầu vội bã lau sạch mặt bàn mấy lần, ra ý thúc giục những người khách vẫn còn chưa chịu rời đi. Chỗ ngồi trong lầu trống vắng lạnh lẽo, vào lúc này, ta một mình ngồi bên cửa sổ, cảm giác vô cùng thanh tịnh. Nhìn qua cửa sổ ra phía xa xăm, sông rộng mây bay, gió sớm mai thuổi cuồn cuộn mang theo sự tĩnh lặng đến ảm đạm.
Trường An trong đêm, tựa lầu nghe mưa, mặc thời gian trôi đến tận sáng sớm. Nếu là văn nhân nho sĩ, khi thấy cảnh tượng lúc này, nhất định sẽ sáng tác ra những áng văn thơ tuyệt vời, lưu danh thiên cổ, đáng tiếc ta không phải, hơn nữa ta cũng chẳng còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Tiểu nhị nhìn ta mà sắc mặt tím xanh, cậu ta dường như không hài lòng khi ngày nào ta cũng tới đây ngồi đến tận khi trời sáng, hơn nữa còn keo kiệt gọi đúng một đĩa thịt kho tàu. Cậu ta cầm khóa, chán nản gõ lên mặt bàn. Thông thường lầu chuông ở trung tâm thành Trường An đánh một tiếng là Bách Vị Lầu sẽ tiễn khách.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




