watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8161 Lượt

thế nào mới phải.

Sau cùng, bà dường như đã hạ quyết tâm, liền quay sang nói với đám gia đinh đứng cạnh mấy lời. Tất cả gia định lập tức xông lại, trói chặt lấy ta. Ta thực sự chẳng hiểu gì hết, không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, hôm qua vẫn còn là đại tiểu thư được mọi người yêu thương, chiều chuộng, sủng ái hết mực, hôm nay đã trở thành một phạm nhân vừa bị đánh đòn vừa bị chuốc thuốc đắng vào miệng, lại còn bị trói trên giường?

Bọn họ trói ta xong, liền lấy chăn đắp thân thể ta kín mít. Chân tay ta chẳng thể động đậy, chỉ biết đảo mắt nhìn quanh bên này một tí, bên kia một tí. Trong lòng cảm thấy hoang mang tột độ, phải chăng bọn họ đã biết ta không phải là Ngọc Phiến Nhi mà chính là tên trộm đã bóp chết Ngọc tiểu thư lúc trước, nên giờ đang định cho ta vào lồng heo thả trôi sông? Ta vừa suy đoán lung tung lại vừa cố gắng nghĩ ra kế sách.

Mọi người khó khăn lắm mới trói được ta. Sau đó, tất cả đều lặng lẽ lui xuống dưới, chỉ có mỗi tiểu nha đầu Tiểu Thúy ở lại cùng ta. Tiểu Thúy đứng bên cạnh, vừa khóc đỏ cả mắt, vừa đút nho cho ta ăn. Dù cảm thấy chán nản trong lòng, nhưng còn cho ta ăn hoa quả, xem ra bọn họ đối xử với phạm nhân không tệ chút nào !

“Kẻ sĩ có thể chết không thể chịu nhục. Nói mau, các ngươi định làm gì ta hả?” Sau khi ăn no hoa quả, ta hổn hển nằm trên giường lên tiếng vặn hỏi. Tiểu Thúy nghe vậy, trông lại càng thêm lo lắng, liền cầm lấy một tờ giấy rồi viết gì trên đó.

“Tiểu thư, người đừng có dọa Tiểu Thúy, người nhất định phải mau chóng khỏi bệnh.” Cô bé vừa khóc vừa viết.

“Ta không bị bệnh gì cả, chỉ là tai không nghe thấy thôi.”

“Tiểu thư, gần đây trong phủ có quỷ, hôm nay người vừa trèo tường vừa ăn nói những lời tục tĩu linh tinh, đạo sĩ nói, e là người đã bị trúng tà. Lúc này ngài ấy đã chế bát thuốc bùa cho người uống, nhờ vậy người mới có thể tỉnh táo lại đó.”

“Ta suýt bị nghẹn nước mà chết mới đúng. Ta không bị trúng tà.” Bây giờ mọi chuyện đã rõ ràng, tất cả đều là vì ta bị tên đạo tặc đêm đêm lẻn vào trong phủ Thừa tướng kia hãm hại.

“Tiểu thư, Tiểu Thúy biết người vì quá nhung nhớ Tam Điện hạ cho nên mới cải trang thành bộ dạng của ngài ấy.”

“Ta cũng chưa điên đến mức đó!” Không ngờ lại nói ta cải trang thành nam nhi giống Diệu để nguôi ngoai thương nhớ.

“Đạo sĩ đã nói tiểu thư cần được xung hỷ, vậy nên phu nhân định tiến hành hôn lễ cho tiểu thư sớm hơn dự định. Tiểu Thúy cũng nghĩ rằng, khi tiểu thư có tướng công rồi, nhất định sẽ không còn nhớ tới Tam Điện hạ nữa, thế nên tự nhiên sẽ khỏi bệnh thôi.”

Thành thân? Trong lòng ta đột nhiên dâng trào cảm giác đau đớn, cổ họng tanh lòm, thổ huyết tại chỗ. Tiểu Thúy sợ đến mức vội vã chạy ra ngoài gọi mẫu thân. Còn ta yếu ớt nằm trên giường, trong lòng như bị ngàn vạn mũi kim đâm. Ông trời quả nhiên là công bằng, Ngọc Phiến Nhi, mày thực

sự cho rằng bản thân có phận phú quý, là thiên kim tiểu thư phủ Thừa

tướng sao? Hạnh phúc đó không thuộc về mày, tất cả đều sẽ phải trả lại hết thôi, mày chẳng qua chỉ là một tên ăn mày ti tiện!

***

Những ngày sau đó, ta bị giám sát rất chặt. hàng ngày ngoài Tiểu Thúy viết chữ nói chuyện cùng, tiện thể ta có thể đọc thêm vài chữ, ta gần như chẳng có bất cứ hoạt động nào khác. Ta chán nản ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, nhìn cơn mưa lâm thâm bên ngoài. Mưa rơi mau hạt,khiến bầu trời âm u, mờ ảo. Nước chảy từ trên mái nhà xuống tí ta tí tách. Phía xa mây đen cuồn cuộn sấm chớp đùng đùng, gió thổi mạnh như thể có hàng ngàn chiếc kim trong không khí, thổi vào người ta đau đớn. Tiểu Thúy thấy trời mưa, cũng không muốn ra ngoài, chúng ta cứ như vậy ở trong phòng, hoàn toàn chìm trong im lặng.

Ta chán nản đưa tay ra ngoài cửa sổ, nghịch nước mưa, tiếp đó lại than ngắn thở dài. Tiểu Thúy đứng bên sợ ta bị nhiễm lạnh, vội vã ngăn ta lại sau đó đóng nhanh cửa sổ lại.

“Tiểu thư, chiều nay Vương công tử sẽ tới.” Tiểu Thúy đưa cho ta một tờ giấy. lâu nay, ta thực sự quên khuấy mất rằng trên thế giới này còn có một nhân vậy như vậy tồn tại. cố gắng mãi, ta cũng chẳng thể nào nhớ ra hình dáng của phu quân tương lai thế nào.

“Hắn tới rồi sẽ vào thăm ta?” E là hắn cũng chẳng hề mong lấy một thiên kim tiểu thư Thừa tướng thất thế như ta đâu.

“Tiểu thư, người nhớ cô gia sao?” Tiểu Thúy che miệng cười vui, rồi viết câu này lên giấy.

Ta mỉm cười lạnh nhạt. Nhung nhớ? Trong lòng nhung nhớ, đau lòng buốt ruột, những thứ đó cũng chỉ dành riêng cho một người mà thôi… Nghĩ tới đây, ta lại chỉ muốn tát cho mình mấy cái thật mạnh, Ngọc Phiến Nhi, lẽ nào đến tận giờ phút này, mày vẫn mong ngóng con hồ li đó sẽ tới thăm mày hay sao?

“Tiểu thư, người an tâm, đợi đến mùng tám tháng sau, cô gia sẽ đến đón tiểu thư về nhà. Hôm nay, cô gia đến đưa lễ thôi. Tiểu thư, đợi khi nào người xuất giá, em cũng theo sang bên đó là nha đầu hầu hạ người có được không?” Tiểu Thúy vừa viết, vừa nói lại vừa nhìn ta mỉm cười tươi tắn.

“Mùng tám? Bây giờ đã là cuối tháng rồi.” Ta kinh ngạc trước câu nói của Tiểu Thúy, cơn buồn ngủ khi nãy đã tan biến đi đâu hết.

“Tiểu thư, không phải người nôn nóng quá đấy chứ? Không đợi được nữa sao? Cô gia thành tâm thành ý muốn lấy người, hôm nay đã mang lễ hỏi lên đến năm ngàn lạng vàng tới.”

“Năm ngàn lạng vàng?” Ta nhảy bật người lên, nhiều tiền như vậy chỉ để làm lễ vật ăn hỏi cho ta sao?

“Tiểu thư, người đừng tức giận! Người phải biết, cô gia là con nhà quan viên bình thường, bổng lộc một năm cũng chưa đến hai trăm lạng vàng. Năm ngàn lạng vàng này là do nhà cô gia bán nhà mới có được, điều đó cho thấy cô gia quyết tâm lấy bằng được tiểu thư. Hẳn là trong lòng cô gia chỉ có mỗi mình tiểu thư thôi đấy.” Tiểu Thúy thấy ta đau lòng, liền viết mấy câu lên giấy, thay lời giải thích cho Vương công tử.

“Nói vậy, năm ngàn lạng vàng này gần như là toàn bộ gia sản của hắn sao?”

“Đúng thế, cô gia thành tâm thành ý đặt tiểu thư trong trái tim rồi. Ngài không quản đường xá xa xôi, đích thân đưa lễ hỏi tới, xin thành thân với tiểu thư.”

Liệu ta có thể không gả được không? Ta không muốn phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Hắn dùng hết tiền làm lễ vật, vậy sau này ta phải đi theo hắn uống gió tây bắc mà sống sao? Gả cho ai không phải điều quan trọng, quan trọng chính là sau khi gả đi, liệu ta có được sống cuộc sống phú quý ăn uống hả hê hàng ngày hay không?

“Cô gia đã nói rồi, sau này dù phải đi ăn xin cũng sẽ đưa tiểu thư theo, tuyệt đối không bai giờ thay lòng đổi dạ.” Tiểu Thúy lại còn bổ sung thêm câu nữa.

“Đi ăn xin?’ Bản cô nương trước kia vốn là một ăn mày, nếu lại quay về cuộc sống của một ăn xin như trước, vậy ta còn xuất giá làm gì nữa? Ta hít một hơi thật sâu. Thế nào ta cũng bị bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo cười cho thối mũi. Khó khăn lắm ta mới không phải làm ăn mày nữa, kết quả, sau khi xuất giá lại tiếp tục đi ăn xin. Vừa nghĩ tới cuộc sống thê thảm sau lễ thành hôn, ta liền chu miệng, nhắm mắt, bật khóc thành tiếng.

“Tiểu thư, người đã cảm động trước tâm chân tình của cô gia sao?”

“Cảm động cái khỉ gì, ta không chịu gả đâu. Ngươi mau đi nói với mẫu thân, nếu bắt ta phải thành thân, ta thà… thà… thà chết không chịu.” Ta khóc lóc thảm thiết, nghiến răng thê thảm cất lời.

“Tiểu thư, người vẫn còn nhớ thương Tam Điện hạ sao?” Tiểu Thúy bắt đầu nghiêm mặt, rồi cau chặt đôi mày. Ta nhìn cô bé bằng đôi mắt đầy ai oán, tại sao cứ toàn nhắc đến những chuyện ta không muốn nghe vậy chứ?

“Tiểu thư, so về thân phận, địa vị, tài hoa, tướng mạo, Vương công tử đích thực không thể sánh bằng Tam Điện hạ, thế nhưng Vương công tử đối với tiểu thư một lòng một dạ, trước sau như một. Hơn nữa… tiểu thư có biết tại sao mọi người lại muốn gả người cho Vương công tử nhanh như vậy không? Đó là bởi vì hôm trước, Tam Điện hạ đã lên kim điện, thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép ngài được rước Hoàng Phủ Quận chúa về nhà sớm. Hoàng thượng nói sẽ tổ chức hôn lễ của người vào cùng ngày hôm đó luôn, coi như cầu phúc, hi vọng song hỷ lâm môn có thể khiến ông trời thương xót, giải quyết được nguy cơ chiến tranh chốn biên thùy lúc này.”

Trái tim ta đột nhiên cảm thấy đau đớn, như bị thứ gì đó đập ra thành trăm ngàn mảnh vụn. cuối cùng… ngày đó cũng đã tới, ta và chàng đều sắp thành thân, giữa chúng ta sẽ chẳng còn bất cứ quan hệ nào nữa.

“Ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể nào không yêu nàng. Ta yêu nàng!” Ta bất giác nhớ lại lời chàng từng nói với ta.

“Đồ lừa đảo!” Ta cúi đầu xuống, chỉ cảm thấy khuôn mặt mình lạnh buốt, nước mắt rơi lên mu bàn tay nóng rực. Con hồ li chết tiệt kia, chàng cứ thành thân cùng người khác đi, ta cũng sẽ thành thân, là ta… từ bỏ chàng trước!

“Tiểu thư…” Tiểu Thúy mấp máy đôi môi, tuy rằng không nghe thấy, nhưng ta biết rằng cô bé đang gọi ta.

“Ta đồng ý.”

“Tiểu thư…”

“Ta buồn ngủ rồi, ta đi nghỉ trước đây.” Ta trèo lên giường, vùi đầu trong gối. Sống mũi cay xè, đôi mắt sưng vù, ta thực sự đã xem

Trang: [<] 1, 66, 67, [68] ,69,70 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT