watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8157 Lượt

đi nghỉ sớm đi, ngày mai người đã xuất giá sang nhà Vương công tử rồi.” Ta uống thuốc xong, Tiểu Thúy nhận lấy chiếc bát rồi đưa cho ta một tời giấy, ánh mắt tràn đầy tình cảm. Ta nhận lấy tờ giấy, tiện tay lau luôn mấy xác muỗi lên bờ tường. Trong giây lát, bờ tường trắng tinh hiện lên những vết máu đen đên đỏ đỏ. Tiểu Thúy nhìn thấy ta như vậy, đôi môi khẽ động, không biết đang nói gì. Sau đó cô bé cầm chiếc bát rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Cửa phòng lại bị khóa, tuy rằng không nghe thấy tiếng động, thế nhưng ta biết chẳng thể nào mở cửa ra được.

Nghĩ tới ngày mai đã phải xuất giá, ta lại càng không thể chợp mắt. Bên ngoài trời vẫn tiếp tục mưa. Qua lớp giấy dán mỏng trên cửa sổ, ta có thể nhìn thấy mưa lớn đến trắng cả trời. Căn phòng này giống như một chiếc lồng, không khí nóng bức tỏa ra từ khắp nơi trên giường, như đang thiêu đốt tấm lưng của ta.

Có chuyện gì thế không biết, tại sao căn phòng này càng lúc lại càng nóng vậy? Ta bực bội ngồi thẳng dậy, nắm lấy tấm rèm.

“Khụ khụ…”

Một làn khói nồng nặc xộc lên mũi khiến ta ho sặc sụa. Ta đưa mắt nhìn ra ngoài, thôi chết… hình như Tiểu Thúy đã quên không dập tắt lửa trong lò sắc thuốc, bây giờ lửa vẫn còn đang cháy. Phòng của ta lại bị đóng chặt, lúc này mà cháy thì thực sự chẳng thể nào thoát ra nổi. Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến ngọn lửa kia, nó không ngừng thè lưỡi liếm sạch những tấm giấy dán trên cửa sổ.

“Cứu ta với… khụ khụ…”

Ta sợ quá liền thét lên. Hiện giờ đang là nửa đêm, trước đó, nha hoàn của các phòng đều vì bận rộn chuẩn bị hôn sự của ta, nên mệt mỏi quá chắc giờ đang ngủ rất say. Hơn nữa gần đây, mọi người đều cho rằng ta không bình thường, hàng ngày những lúc ta phiền não đều đập phá đồ đạc, khiến họ không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa nếu phòng ta phát ra những tiếng động lạ.

Khói tràn qua khe cửa vào trong, ta cũng chẳng để tâm được nhiều, xông lên trước, tóm lấy chiếc gương đập mạnh vào cách cửa. Trong khoảnh khắc, ta chỉ cảm thấy bàn tay nhói lên. Những mảnh gương vỡ vụn trên mặt đất ánh lên khuôn mặt trắng nhợt vì hãi hùng của ta. Máu tươi chảy ròng ròng từ lòng bàn tay, thuận theo ngón tay, chảy tí tách xuống những mảnh gương vỡ. Màu đỏ chói lóa hiện lên trước mặt ta, cực kỳ đáng sợ!

Đêm mưa không hề có ánh trăng, thứ ánh sáng duy nhất lúc này chính là của ngọn lửa.

Gương vỡ rồi nhưng khóa vẫn chưa mở ra được. Ngọn lửa bên cửa sổ như một con mãnh thú tấn công mạnh mẽ vào trong phòng. Không khí bên trong nóng rát, khói mịt mù khiến ta chẳng thể mở mắt ra nổi. Ta há miệng, uất ức phát khóc, tại sao ta đã xui xẻo như vậy rồi mà ông trời vẫn còn muốn thiêu chết ta?

“Mở cửa ra! Mở cửa ra! Mau cứu ta! Mẹ kiếp, các ngươi có định mở cửa hay không?” Toàn thân căng tràn sức lực, ta vội vực dậy tinh thần, bản cô nương vẫn còn chưa thành thân, làm sao có thể chết cháy trong này được. Ta tung chân đạp cửa, chỉ cảm thấy bàn chân rất nhanh truyền lại cảm giác nóng rực. Ta đưa tay định tóm lấy chiếc khóa đồng, ai ngờ, vừa mới chạm vào, bàn tay ta đã bỏng rát. Nóng chết ta mất thôi!”

“Ây da!” Ta rụt tay lại, đưa lên sờ tai, nóng đến mức ta chỉ còn biết nhảy lên liên hồi.

“Chết tiệt, ai bảo nàng làm bừa thế hả? Đứng lui sang một bên, ta còn vào trong.” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Diệu thở gấp, dường như cũng vô cùng căng thẳng.

Thấy có người đến cứu, ta vội vã tránh sang một bên. Một tiếng động lớn vang lên, cửa bị đạp đổ, ngọn lửa bùng lên, khóc bốc ngi ngút, ta bị sặc khói, mắt mũi cay xè, không ngừng ho sặc sụa.

Trong ánh lửa xuất hiện một người mặc y phục màu đen, nước mưa chảy lướt từ đầu xuống chân. Chàng nhẹ tháo bịt mặt xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú mà tiều tụy, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng chói như sao trời, linh động hoạt bát. Ta đứng lặng tại chỗ, không biết có phải vì quá sợ hãi trước ngọn lửa khủng khiếp kia hay không nữa. Ta nhìn chăm chăm vào chàng, nước mắt lã chã rơi xuống không thôi. Khói nồng nặc, xộc lên khiến sống mũi cay xè, đôi mắt nóng rực, nước mắt lại càng chảy ra dữ dội. Trong lòng ta lúc này có cảm giác rất kì lạ, không biết là ngọt ngào hay đắng cay, tức giận hay vui mừng.

“May mà còn tới kịp!” Chàng cũng đứng lặng tại chỗ, sau đó tiến lên một bước, kéo ta lại. Ta ngã vào vòng tay chàng, nghe thấy tiếng tim chàng đập điên cuồng rõ rệt, kiên định y như tiếng chuông tại chuông lầu Trường An vậy. Hơi thở chàng gấp gáp, tay ôm chặt lấy ta, chặt tới mức ta sắp chẳng thể nào thở nổi.

“Nàng không sao rồi, không sao là tốt!” Nước mưa ngám từ y phục chàng sang người ta, mang theo cảm giác mát mẻ. Thế nhưng lồng ngực của chàng lại nóng rực khiến khuôn mặt ta cũng nóng bừng theo.

“Ai nói là ta không sao chứ? Bây giờ tai ta không nghe được nữa, phòng cháy cả rồi, lại còn mắc chứng bệnh không cách nào cứu chữa. Ta sắp chết rồi, chàng còn ôm ta chặt thế này, y phục đầy nước của chàng sẽ ngấm vào người ta mất.” Trong khoảnh khắc, ta đột nhiên nhớ ra rất nhiều tội lỗ đáng ghét của chàng, ta vùng vẫy đẩy chàng ra, đưa lời mắng nhiếc. Nhưng cho dù ta đánh mắng thế nào, chàng vẫn cứ nhất nhất ôm chặt lấy ta.

“Không phải nàng nghe thấy ta nói hay sao?” Chàng cúi đầu, thì thầm bên tai ta, giọng điệu dịu dàng. Ta bất ngờ nhận ra, đúng vậy… tại sao ta lại có thể nghe thấy chàng nói chuyện chứ? Lẽ nào, đại phu nói không sai, ta hoàn toàn không phải không nghe thấy mà chỉ là không muốn nghe, cố ý… để cho bản thân không nghe thấy? Ta thực sự đã mắc tâm bệnh? Diệu chính là vết thương chôn vùi sâu kín trong trái tim ta?

“Ta có thể nghe thấy rồi?”

“Đương nhiên là nàng có thể nghe được, nếu không ngày ngày nhìn những tờ giấy kia sao có thể hiểu được. Chẳng phải nàng cũng đâu biết nhiều chữ như vậy?” Giọng nói đáng ghét của Diệu lại vang lên, hơi thở thôi bên tai khiến ta thấy ngứa ngáy. Ta gật đầu, đúng là có lí, ta cũng không biết nhiều chữ, chỉ dựa vào những tờ giấy đó làm sao mà biết được họ muốn nói những gì. Vừa mới nghĩ như vậy, ta lại cảm thấy bất ổn, đợi khi Diệu cười thành tiếng, ta mới biết mình bị mắc lừa.

“Ai nói ta không biết chữ nào, ta… ta… ta…” Ta lắp ba lắp bắp một hồi lâu, mãi chẳng thể nói hết được một câu. Diệu nhìn ta, ánh mắt đắm say như muốn nuốt chửng ta vậy. Trước ánh mắt đó, ta tự nhiên cảm thấy có chút chột dạ. Ánh mắt chàng tươi tắn, vừa như chọc ghẹo, lại vừa thương xót, bao dung, dịu dàng nhìn ta đầy tình ý.

“Đồ ham ăn, chúng ta đừng lừa gạt bản thân nữa được không? Đừng tiếp tục gây tổn thương cho đối phương nữa nhé! Chúng ta hãy cùng nhay rời khỏi nơi này, được không?” Giọng chàng rất nhẹ, mang theo chút nghẹn ngào, bối rối.

Mưa vẫn đang rơi, thân hình gầy guộc của chàng ẩn hiện sau lớp y phục, chàng nhìn ta, ánh mắt như ngọn lửa tuôn trào, nóng đỏ rực rỡ.

“Được!” Ta buột miệng thốt ra. Khoé miệng chàng liền cong lên. Dường như chàng biết chắc ta sẽ trả lời như vậy.

Đồ ngốc, tốt gì mà tốt? Suýt chút nữa ta đã bị con hồ li này mê hoặc đến mất hết ơhương hướng rồi. Cái gì mà ánh mắt rừng rực ngọn lửa? Căn phòng này vốn đang bị cháy, đó chỉ là ánh lửa ánh lên trong mắt chàng mà thôi. Trước kia chàng đã đối xử với ta thế nào, mới nhanh như vậy lẽ nào ta đã quên? Chàng gây tổn thương cho ta, ta làm sao có thể tha thứ cho chàng dễ dàng như vậy được? Nghĩ tới đây, ta liền đẩy chàng ra, không còn vẻ hân hoan vui mừng như khi nãy.

“Phiến Nhi, xin lỗi nàng!” Chàng nhìn ta, trong cơn mưa rét giọng nói thoáng run run. “Nàng có biết, hôm đó, khi quay về vương phủ, nhìn thất vết máu vương trên mặt đất, ta đã lo lắng thế nào không? Sau đó, ta đã đi khắp nơi nhưng chẳng thể tìm thấy nàng, ta thực sự đã sợ hãi vô cùng…”

“Ta ốm gần chết, chàng đã đến thăm ta lần nào chưa?” Chàng không nhắc thì thôi, nói đến đây là ta lại tức giận sôi sục. Mấy tháng gần đây có thể coi là khoảng thời gian uất ức nhất kể từ sau khi ta “hoàn lương”, ngày nào ta cũng sống u uất như một người con gái bị bỏ rơi, còn chẳng bằng cuộc sống bữa đói bữa no của kẻ ăn mày trước kia nữa.

“Ta vẫn ở bên nàng, chỉ là nàng không phát hiện ra thôi.” Ánh mắt Diệu thoáng hiện nỗi xót thương, khuôn mặt tuấn tú giờ góc cạnh hơn trước rất nhiều.

vẫn luôn ở bên… như vậy có nghĩa gì? Ta đi quanh chàng một vòng, miệng há hốc. Cơn mưa vẫn không ngừng trút lên người hai chúng ta.

“Tại sao nàng lại nhìn ta như vậy?” Chàng cảm thấy căng thẳng, như là sợ hãi trước vẻ mặt nửa mừng rỡ nửa bi thương của ta.

“Giống, thực sự quá giống! Thảo nào ta lại thấy chiếc bóng đó sao mà quen thế. Thì ra chàng chính là tên đạo tặc khiến ta hàng đêm không ngủ chỉ mải miết đi canh, còn bị tiểu nhị hất ra ngoài đường, nửa đêm mò về nhà thì bị gia đinh đánh, sau cùng còn bị coi như trúng tà.” Đạo tặc gặp nhau, vô cùng tức giận. Oan gia ngõ hẹp, chẳng thể tránh đường!

“Này, đồ ham ăn, mau nhả ra, nhả ra, tay ta sắp bị cắn đứt rồi. cô nương đanh đá, nàng định mưu sát tướng công à, nàng… nàng… nàng cắn tay ta làm gì hả? Này… nàng còn không nhả ra sao, nàng thực sự bị điên rồi à?” Ta tóm lấy bàn tay chàng cắn mạnh ta chỉ hận không thể uống máu hồ li, ăn thịt hồ li, lột da hồ li. Nếu không phải do

Trang: [<] 1, 68, 69, [70] ,71,72 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT