watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8155 Lượt

tòng phu, nàng có biết không? Sau này tướng công ta nói một, nàng không được phép nói hai…”

“Tại sao chứ, chàng nói một, ta cứ nói hai đấy!” Vừa mới dứt lời, ta đã cảm thấy hối hận. Diệu mỉm cười tít mắt nhìn ta, dường như rất hài lòng trước câu trả lời đó. Ta đưa tay vỗ trán, lẽ nào lại mắc lừa chàng hay sao? Đúng là con hồ li xảo quyệt, gian tà!

“Được thôi, ta nói một thì nàng nói hai, tướng công cũng nên nhường nhịn nương tử của mình.” Chàng bật cười ha ha, rồi nhanh chóng bước ra bên ngoài. Lúc này, ta mới biết mình bị mắc lừa một vố lớn, vừa định đứng dậy tiếp tục cãi thì hai nha hoàn béo tốt đứng ngoài cửa liền vác ta trở lại phòng. Cùng lúc, đám người dưới bê thùng nước tắm vào trong, kéo rèm rồi bắt đầu lột sạch y phục trên người ta, nhét ta vào trong thùng tắm.

“Này, để tự ta làm, các người ta ngoài cả đi, mau đi ra ngoài!” Từ sau khi trở thành thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng, lúc ta tắm rửa thường có người hầu hạ, thế nhưng ta đã quen làm một ăn mày, không thích kiểu tắm rửa như vậy. Bây giờ lại bị đám người này ấn tới ấn lui, thật là khó chịu chết đi được!

“ Nam Cung Diệu, cái tên hồ li chết tiệt, mau bảo bọn họ ra ngoài đi. Ây da, nóng chết ta rồi, ngươi, nha đầu béo ị, sao dám nhét ta vào thùng nước thô bạo thế, nước rất nóng đó… “

“ Cô nương, đây là rượu thuốc, đại phu đã dặn, khi tắm nước phải nóng thì mới có thể ép hàn khí trong cơ thể ra được. “ Nha hoàn béo ị đó chậm rãi đáp lời, nét mặt vô cảm, nhìn là biết đây là kẻ dứơi đã dc dạy bảo đặc biệt.

“ Ây da, ngươi nghĩ mình đang giặt quần áo à, sao mà mạnh tay thế, da ta sắp bị ngươi lột cả ra rồi ! “ Chẳng biết có phải trước kia nha hoàn béo ị này chuyện giặt thuê quần áo hay không, mà đôi tay bà ta giày vò khiến xương ta như sắp rụng rời cả ra.

“ Cô nương, không dùng nhiều sức thì không thể hoạt huyết được, người cố gắng chịu đựng, tắm xong là sẽ cảm thấy dễ chịu ngay thôi. “

Cô nương, không dùng nhiều sức thì không thể hoạt huyết được, người cố gắng chịu đựng, tắm xong là sẽ cảm thấy dễ chịu ngay thôi. »Người này vẫn tiếp tục đáp lại ta một cách nhẹ nhàng, còn đôi tay thì không ngừng vừa bóp, vừa cấu, vừa nhéo hết vai lại tới lưng.

Nước nóng đến mức toàn thân ta đỏ rực, hơi nước nóng cũng khiến ta toát mồ hôi liên hồi. Nha hoàn béo ị đó vẫn đang tắm cho ta, còn một nha hoàn béo khác thì gội đầu, chải tóc. Người đập vai đập lưng, kẻ kéo tóc khiến toàn thân ta không còn chút sức lực.

“ Nam Cung Diệu, tên hồ li thối tha nham hiểm, lúc nào cũng nghĩ ra cách để giày vò ta. Chàng… chàng… chàng mau bảo bọn họ lui xuống đi ! Ây da, nhẹ chút, nhẹ chút đi, đứt hết, nát hết người ta bây giờ… “ Ta vẫn còn đang mắng nhiếc, chợt nghe tiếng cánh tay kêu rắc một cái. Đau quá, gân cốt ta gần như rụng rời! Thế nhưng sau cảm giác đau đớn, toàn thân ta quả thật rất dễ chịu, những mệt mỏi, rệu rã lúc trước đã hoàn toàn bay mất, huyết mạch lưu thông. Ta hít một hơi thật sâu, như thể vừa được sống lại.

Lúc này, cửa phòng từ từ mở ra, bên ngoài rèm thấp thoáng bóng người, một mùi hương thơm ngát thoảng tới. Thì ra là người dưới mang lên một thùng nước có rắc cánh hoa hồng. Lúc này, hai nha đầu béo ị kia đã lui xuống, mấy nha hoàn ăn mặc đẹp đẽ khác đi vào nhìn ta mỉm cừơi rồi nói.

“Cô nương, hai vị sư phụ lúc nãy đã thư giãn gân cốt giúp người, bây giờ chúng nô tì tới đây để hầu hạ người tắm rửa thay y phục. Nô tì là Tiểu Thanh, còn nàng ấy tên là Tiểu Tử, là nha hoàn chuyên hầu hạ cho Vương gia. Cô nương, người muốn cho những cánh hoa gì vào?” Nha hoàn tự xưng là Tiểu Thanh mồm mép lanh lợi, không lạnh lùng như hai nha hoàn béo ị khi nãy.

Ta ngồi trong thùng tắm, nghiêng đầu sang nhìn họ. Phía sau Tiểu Thanh và Tiểu Tử là mấy nha hoàn khác đang cúi đầu, im lặng chờ đợi. Trên tay họ có xách những giỏ hoa tươi tắn, thơm ngát. Nào là hoa mẫy đơn, bạch lan, bách hợp, thược dược, mộc cẩm, tử vy, hoa nhài, cẩm tú, cỏ thạch lan… Nhất thời cả căn phòng tràn ngập mùi hương nồng nàn và rực rỡ sắc màu.

“Tên hồ li chết tiệt này cũng biết hưởng thụ nhỉ?” Ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, đưa mắt nhìn về phía những giỏ hoa. Thật là đẹp! Ta liếm môi, trong lòng thầm khen ngợi.

“Cô nương muốn dùng loại hoa gì ạ?” Thấy ta lặng người. Tiểu Tử im lặng nãy giờ liền mỉm cười cất tiếng hỏi. Ngữ khí của nàng ta dịu dàng, nhẹ nhàng mà hiền thục, hoàn toàn đối lập với vẻ hoạt bát của Tiểu Thanh khi nãy.

“Tất cả, đổ hết vào đi!” Ta vội lên tiếng rồi bật cười hi hi.

Tiểu Thanh và Tiểu Tử nghe vậy đều lặng người, vô cùng lúng túng.

“Làm sao thế, không nỡ để ta dùng hết sao? Mau mau đổ vào hết đi…”

Tiểu Thanh và Tiểu Tử lúc này mới định thần lại được, liền ra hiệu cho đám người phía sau. Tất cả đều từ từ xách giỏ hoa tới chuẩn bị đổ hết vào thùng tắm của ta.

“Ây da, tại sao ta lại quen biết một cô nương tham lam từ những món lợi nhỏ như vậy chứ? Những hương thơm này mà trộn lẫn vào nhau thì sẽ trở thành mùi hương quái lạ, đến lúc đó đừng trách tại sao lũ ong bướm kéo hết đến tấn công nàng đấy. Tiểu Thanh, dùng hoa nhài thôi.” Giọng Diệu bình thả vọng vào từ bên ngoài cửa sổ. Tiểu Thanh đáp lại một tiếng, sau đó dặn dò những người khác lui xuống.

“Này, đừng có đi mà, là ta tắm hay là Vương gia các người tắm?” Những người xung quanh đều chẳng để tâm đến ta, xách giỏ hoa lui ra ngoài hết.

“Đồ hồ li thối tha, tên quỷ keo kiệt, mau dodỏ hết các cánh hoa vào đây!”

“Ta thực sự không muốn người khác nói thê tử của mình không có chút phẩm hạnh nào cả. Không lôi thôi cùng nàng nữa, cô nương đanh đá, ta sắp vào cung một chuyến đây.”

“Này, thế nào gọi là không có phẩm hạnh? Chàng đừng có đi, đồ quỷ keo kiệt!”

“Cô nương, những cánh hoa mới hái ngày hôm nay nếu không dùng tới thì ngày mai vẫn sẽ phải bỏ đi, Vương gia tuyệt đối không phải vì tiếc mấy cánh hoa đó mà không cho cô nương dùng đâu.” Tiểu Tử đứng một bên đưa lời giải thích.

“Thật là lãng phí, đúng là thức ăn cho chó nhà phú hộ còn ngon hơn thức ăn cho người nghèo! Hừm!” Ta bực bội mắng thêm một câu. Tiểu Tử và Tiểu Thanh đứng cạnh chỉ mỉm cười, rồi nhẹ nhàng rắc nốt số cánh hoa nhài còn lại vào trong thùng tắm.

Sau khi tắm xong, Tiểu Thanh đã dặn dò người dưới mang một bộ y phục đã tẩm hương liệu để ta thay, Tiểu Tử dùng trâm cài gọn mái tóc ta lại. Đứng trước gương, ta thấy mình thướt tha trong bộ y phục gấm lụa mềm mại, trông xinh đẹp như một đoá hoa đang hé nở lúc ban mai. Ta đẩy cửa sổ, gió nhẹ thổi vào, khiến tóc ta bay nhẹ, y phục trên người cũng theo đó mà phiêu diêu trong gió.

“Cô nương thực đúng là có khí chất siêu phàm thoát tục, Tiểu Thanh gần như chẳng hề trang điểm cho cô nương mấy, vậy mà trông người đã như cửu thiên huyền nữ, khuynh nước khuynh thành, hoa nhường nguyệt thẹn rồi!” Nha hoàn này đúng là mồm mép lanh lợi, nghe nàng ta nói như vậy, tâm trạng ta đột nhiên vui vẻ hẳn lên.

Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng rơi, chỉ còn những giọt nước đọng trên mái nhà, thi thoảng vẫn tí tách chảy xuống dưới mặt đất, nghe đến là vui tai. Một vài hạt mưa theo gió ngấm vào tấm rèm cửa sổ. Non núi xa xa, trùng trùng điệp điệp, thoắt ẩn thoắt hiện sau màn mây mù trắng xoá.

Ta nhìn ngắm một lúc, đôi mắt cảm thấy hơi nhức. Dường như có ánh mặt trời đang len lỏi qua những đám mây dày đặc, khiến cho những đám mây đó như được nhuộm thêm phấn hồng. Đình viện trước mặt được bài trí tinh tế, đình lầu hiên các, cầu nhỏ bắc qua dòng nước, nho nhã mà thanh tịnh. Tiếng chim hót cùng hương hoa thơm ngát làm người ta cảm thấy như không phải mình đang ở tại Trường An mà đã đến vùng Giang Nam mỹ lệ. Phía xa xa có một cái đầm lớn, bắc qua đầm là một cây cầu làm bằng ngọc Hán Bạch, hai tay vịn được điêu khắc tinh tế, tuyệt đẹp vô song.

Ta hít một hơi thật sâu, ngay cả khi ở trong cung, ta cũng chưa từng nhìn thấy cảnh sắc đẹp đến như vậy. Ta bất giác vén chân váy lên, từng bước đi ra ngoài. Vừa mới ra khỏi phòng, không khí tươi mát đã tức thì ùa tới. Không khí khoáng đạt tại Trường An sau cơn mưa dài thực khiến người ta cảm thấy vô cùng sảng khoái. Dưới cầu là con suối ngoằn nghèo uốn lượn, cũng chẳng biết đâu là điểm đầu , đâu là điểm cuối. Lá sen trên mặt nước như gấm kết thành, san sả bên nhau, hoa sen hồng thắm được tô điểm bởi những giọt sương sớm đọng lại, dưới ánh nắng mặt trời lại càng thêm long lanh, tuyệt sắc. “Sen nở mười dặm, vạn trượng hồng trần!” Cảnh sắc mà câu thơ này miêu tả chắc cũng chỉ đẹp đến độ này mà thôi.

Ta đứng đó say sưa ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên trước mặt. Lúc này, mặt trời đã xuyên qua khỏi lớp mây dày, toả sáng rực rỡ trên bầu trời, làm nhiệt độ ngoài trời dần tăng lên. Làn sương mờ ảo trên mặt nước ánh lên những sắc màu sặc sỡ như cầu vồng. Buổi sáng sau cơn mưa, cả phủ Tần vương trông chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

“Cuộc sống của con hồ li chết tiệt đó đúng là không tệ chút nào, nơi này chẳng khác nào chốn thần tiên.” Ta nuốt nước miếng, trong lòng vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tị.

“Mặt trời đoạn sương khói, không trung thanh tịnh, núi non nhuốm màu xanh lục. Trường An cũng chỉ có chỗ của chúng nô tài mới có thể

Trang: [<] 1, 70, 71, [72] ,73,74 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT