|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tỷ tỷ thôi.” Hoa Hoa vừa thấy ta, lập tức mỉm cười hớn hở. Ừm, lúc nói dối mặt không biến sắc, thực đúng là có được chân truyền từ ta.
“Lão đại, tỷ nhất định là rất đói bụng phải không?” Thảo Thảo chớp mắt, xoa nhẹ vào bụng ta. Đúng! Ta đúng là đang rất đói.
“Lão đại, chúng đệ biết tỷ tỷ nhất định là đói bụng, vậy nên chúng đệ định mang đồ ăn tới cho tỷ đây.” Quả Quả nhanh chóng tìm ra được điểm yếu của ta, liền chuyển hướng chú ý của ta sang đồ ăn.
“Hả? Các đệ biết chỗ nào ở đây có đồ ăn sao?” Ta tức giận quá thành ra bật cười.
“Chúng đệ trước kia từng tới phủ Tần vương, biết được chỗ này chắc chắn có đồ ăn ngon.”
“Vậy còn chờ gì nữa, không mau dẫn đường?” Hừm, đợi ta ăn no nê rồi xử lí chúng sau vậy.
Lúc này, ánh hoàng hôn ở cuối đường chân trời trông như một con rồng màu đỏ, thân rồng ẩn sau những đường núi non, cây cối chạy dài, chỉ có đầu rồng, ngậm một viên trân châu đỏ rực là mặt trời hiện ra.
Ta cùng mấy tên nhóc đi qua một đoạn hành lang dài, hòn non bộ, hồ nước, cầu gỗ, hoa viên, bãi cỏ… cuối cùng cũng dừng lại trước một căn phòng có cửa sơn vàng.
“Chúng thật thông minh, biết được trên bàn cúng ở miếu thần tại vương phủ nhất định có đồ ăn, thật không hổ khi cùng lão đại ta lăn lộn trên giang hồ bấy lâu.” Ta cốc mạnh lên đầu của Hoa Hoa, rồi vội vã vơ lấy mấy thứ hoa quả đặt trên bàn cúng cho vào miệng nhai.
“Lão đại à, Diệu ca ca hình như có rất nhiều ngân lượng, tỷ nhìn miếu nhà huynh ấy kìa, còn quy mô hơn cả ngôi miếu ở phố Tây chúng ta nữa.” Thảo Thảo ăn vô cùng hào hứng. Đến lúc no quá, thằng bé đưa tay sờ bụng rồi mới từ tốn mở lời.
“Thật sao? Đợi khi nào lão đại phất rồi, cũng sẽ sửa sang lại ngôi miếu của chúng ta to đẹp hơn nhé. Khi ấy ta sẽ đúc một bức tượng hoàn toàn bằng vàng, sẽ mời tất cả thần tiên với Diêm Vương gì đó tới liên hoan chịu không?” Ta ăn một miếng thịt gà, rồi dõng dạc lập lời thề.
“Lão đại, câu nói này bọn đệ đã nghe từ khi còn bé tí rồi, đến lúc nào thì tỷ mới có thể phất được?” Hoa Hoa liếc mắt nhìn ta, Qua Qua và Quả Quả nghe thất vậy liền tức thì trốn sang một bên.
“Ta…” Vừa định mắng bọn chúng, ta đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân hướng về phía này. Ta nhanh chóng đánh mắt cho bốn đứa, mấy đứa nhóc lập tức hiểu tý, chạy nhanh đi tìm chỗ ẩn náu. Sau một hồi tìm kiếm, ta quyết định trốn sau lưng tượng Phật, vị trí đó rất an toàn, người ngoài nhất định không thể nhìn thấy ta được.
“Điện hạ, lão thần có nên chúc mừng ngài một tiếng không?”
Điện hạ? Điện hạ gì chứ? Nghe nói Diệp đã bị phái đi đối phó với đám người Hồi Cốt, Mạc Bắc rồi, vậy Điện hạ mà người kia vừa nhắc tới là ai chứ? Giọng nói nghe rất quen, dường như là giọng của Hoàng Phủ Trung Nghĩa?
“Xin ân sư bớt giận, hãy nghe con giải thích trước đã!” Nghe thấy giọng nói này, toàn thân ta run rẩy, bất giác lạnh cả sống lưng. Lúc này không phải chàng đang tiếp khách khứa ngoài kia à? Tại sao lại ở đây nói chuyện gì bí mật vậy?
“Còn gì để giải thích nữa? Hôm đó ta đã nói quá rõ ràng rồi, nếu ngài lấy con gái ta Hoàng Phủ Liễu Nhi, ta sẽ giao bảy mươi vạn cấm quân trong tay mình cho ngài, trợ giúp ngài ngồi lên hoàng vị. Thế nhưng sau cùng, ngài lại nuốt lời, không ngờ dám thoái hôn để thành thân với con gái của bỉ phu Ngọc Tiến Hiền. Ngài bảo ta còn mặt mũi nào trong triều đình này nữa? Ngài bảo Liễu Nhi sau này làm sao mà ngóc đầu lên làm người được? Hôm nay ta tới đây là muốn đòi lại công bằng, nếu không, Hoàng Phủ Trung Nghĩa ta tuyệt đối không để mọi chuyện trôi qua dễ dàng như vậy đâu.”
Nghe xong mấy câu nói đáng sợ của ông ta, trong lòng ta thoáng giật nảy, không ngờ Diệu vì ta mà phải gánh chịu nhiều áp lực như vậy.
“Ân sư đã trách nhầm con rồi, Phụ hoàng vẫn luôn lo lắng trước mối quan hệ của con và người, sớm muộn gì cũng sẽ động thủ mà ra tay trừ khử. Con thành thân với Ngọc Phiến Nhi, chẳng qua chỉ là một động tác giả, đánh lạc hướng, khiến Phụ hoàng cho rằng mối quan hệ của chúng ta đã tan vỡ, sau đó sẽ lơ là cảnh giác.” Giọng nói quen thuộc nhưng lại chứa đầy sự xa lạ, xa lạ đến mức ta đột nhiên cảm thấy tột cùng sợ hãi.
“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Nam Cung Diệu, ngài đừng quên, nếu không có binh quyền trong tay ta, ngài chẳng là cái gì hết cả.”
“Xin ân sư an tâm, con mưu đồ bao nhiêu năm nay, chịu mọi nhục nhã, tất cả là vì gì chứ, điều này người hiểu rõ nhất mà!”
“Vậy ngài đối với Ngọc Phiến Nhi, rốt cuộc có phải thực lòng? Ta nói cho ngài biết, ta chỉ có một đứa con gái là Liễu Nhi thôi, thế nên ta sẽ tuyệt đối không cho phép những chuyện ảnh hưởng đến hạnh phúc của nó có thể xảy ra.”
Ta lạnh run cả người, trong lòng đột nhiên cảm thấy hết sức hoang mang. Diệu im lặng một hồi, vì nấp sau pho tượng nên ta không nhìn thấy nét mặt chàng, thế nhưng sự do dự của chàng thực sự đã bóp nát trái tim ta.
“Ngay từ đầu, con đã không hề yêu thích nàng ta. Lúc này tiếp cận nàng, để nàng yêu con, đều là vì muốn ngăn cản nàng ta nhập cung, không muốn để cho Ngọc Tiến Hiền đạt được mục đích. Đợi đến khi con giành được thiên hạ Đại Kỳ, đương nhiên sẽ từ bỏ nàng ta, cho Liễu Nhi một danh phận.” Diệu chậm rãi cất lời. Còn ta phải mất rất nhiều thời gian mới có thể hiểu được hàm ý ẩn trong từng câu nói của chàng. Chàng nói chàng không yêu ta, chỉ đang lợi dụng ta, lợi dụng xong thì sẽ vứt bỏ… Thì ra, tất cả mọi chuyện là vậy.
“Ta tạm thời tin ngài một lần. Lần này Nam Cung Diệp dẫn quân đi bình loạn Hồi Cốt, ngài thấy thế nào?”
“Đó chẳng qua chỉ là một kế sách mà thôi, ta phái người cố ý giả thành binh sĩ Hồi Cốt, quấy nhiễu Ngọc Môn Quan. Tinh Thích đã sắp xếp nội ứng ở bên Kha Hãn Hồi Cốt rồi. Gây ra một trận phân tranh như vậy, tất cả đều vì muốn lấy tính mạng của Nam Cung Diệp! Phụ hoàng một lòng một dạ muốn nâng đỡ Nam Cung Diệp, lập hắn làm Thái tử, lần này lại không tiếc giao trọng binh trong tay cho hắn, chỉ đợi hắn hạ được Hồi Cốt, lập nên chiến công, quay về sẽ lên ngôi một cách đường hoàng, thậm chí là vinh quang nhất. Thế nhưng Phụ hoàng không thể nào biết được, thứ đang đợi con trai yêu của ngài ở phía trước chính là thập diện mai phục, còn người thực sự đứng sau tất cả những thứ này chính là ta. Và lúc Diệp đi biên cương đánh trận chính là lúc chúng ta ra tay hành động.”
“Điện hạ dự định nhân lúc Diệp bị vây khốn tại Ngọc Môn Quan sẽ cho quân đánh vào hoàng cung, ép Hoàng thượng truyền vị? Ha ha, ai nấy đều nói Tam Điện hạ là người không có chi phải sợi nhưng lại không biết ngài mới là người khống chế toàn cục. Thật không ngờ, một Tam Điện hạ chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt lại chính là một nhân tài tuyệt vời, một đế vương tương lai tài giỏi. Điều khó nhất chính là ngài đã nhẫn nhịn được những bất công và nhục nhã suốt hơn hai mươi năm qua. Một người giống như ngài, làm sao lại có thể vì một Ngọc Phiến Nhi mà từ bỏ cả giang sơn hùng vĩ này chứ? Trận đấu trí này, Hoàng thượng thua là thua ở chỗ không thấu hiểu đối thủ.”
“Ân sư quá lời rồi!”
“Có điều, ngài chắc chắn alf phía Hồi Cốt sẽ không xảy ra điều gì bất trắc chứ?”
“Khi binh mã của Diệp xuất quân, hắn sẽ phát hiện, tất cả số lương thảo đã bị đánh tráo, quá nửa chỗ đó được thay bằng những bao cát. Ta đợi xem xem, phía trước có mai phục, lại không có đủ lương thảo, hắn làm cách nào sống sót quay về.”
“Ha ha… ha ha… ngài còn máu lạnh và nhẫn tâm hơn so với ta tưởng tượng đó!”
“Chính ân sư đã dạy dỗ ta, không từ thủ đoạn, không được mềm lòng, không được để lại hậu họa.”
Chuyện loạn quân ở Hồi Cốt chính là cái bẫy do Diệu giăng ra? Diệp sắp gặp nguy hiểm. Lúc này đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng, chẳng còn nghe được bọn họ nói thêm gì nữa. Thậm chí, bọn họ rời đi từ lúc nào, ta cũng không hay biết. Ta trốn trong chỗ tối, run rẩy toàn thân, trong lòng không ngừng suy nghĩ xem mình có nên tiếp tục là một tân nương ngốc nghếch, hay là đi cứu Diệp?
“Lão đại… người làm sao thế?” Hoa Hoa hiển nhiên là nghe hiểu đoạn nói chuyện giữa Diệu và Thập Vương gia, nó dùng bàn tay nhỏ vỗ lên vai ta, Thảo Thảo thì đứng bên cạnh không ngừng kéo áo.
“Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả… lão đại của các đệ, bây giờ phải đi làm một chuyện rất… có khả năng sẽ bị rơi đầu. Hoa Hoa, sắp tới đệ chính là lão đại, đệ phải chăm sóc thật tốt cho Thảo Thảo, Qua Qua, Quả Quả nhé! Sau này, các đệ phải cùng nhau hưởng phúc đấy!” Ta vỗ lên vai Hoa Hoa, dõng dạc nói từng từ.
“Lão đại, một ngày làm lão đại, cả đời là lão đại. Lão đại đi đến đâu thì chúng đệ đi đến đấy.”
“Lão đại, đệ vẫn cảm thấy cuộc sống ăn mày dễ chịu hơn nhiều, hơn nữa điều mà đệ thích làm nhất chính là vừa nằm gãi chân vừa nghe lão đại bốc phét. Lão đại, ngày nào trên người đệ không có chấy giận, ngày đó đệ ngủ không yên, tỷ cho bọn đệ cùng đi với nhé!”
“Lão đại, đệ cảm thấy làm kẻ trộm rất vẻ vang!”
Bốn đứa nhóc con trước sau đều thể hiện lòng trung thành với ta, sau cùng còn dính chặt lấy ta không rời. Khóe mắt cay xè, ta liền đưa tay ôm chặt bọn chúng vào lòng. Kể từ khi đi theo một lão đại không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




