watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8134 Lượt

có phải tỷ đi sai đường rồi không?” Thảo Thảo quay sang nhìn ta hỏi.

“Đồ ngốc, đánh trận thì mọi người đương nhiên phải bỏ chạy hết chứ, ta nói cho đệ biết, nơi này trước kia còn nhộn nhịp hơn cả Trường An đó.” Ta liền đưa tay gõ lên đầu của Thảo Thảo, bản thân lúc này có phần chán nản, nơi đây nhiều cát như vậy, nhìn thế nào cũng chẳng giống chỗ dành cho con người ở. Lẽ nào ta thực sự đã đi nhầm đường? Thôi chết, nếu vậy ở nơi quỷ quái thế này ta biết tìm ai mà hỏi đường đây?

“Không phải chứ, lão đại, tỷ nói chỗ này từng nhộn nhịp hơn cả Trường An sao? Đệ thấy chỗ này ngoài cát ra vẫn chỉ là cát, chẳng có lấy một căn nhà nào, tỷ chắc chắn đây là đường tới Hồi Cốt ư?” Qua Qua cũng thốt lên.

“Đánh nhau một trận, nhà cửa đổ nát cả rồi. Ở nơi này nhà của họ đều được làm từ cát, đổ xuống là sẽ lại biến thành cát thôi. Tất cả im miệng cho ta, nói nhiều thế thực khiến ta nhức hết cả đầu!” Ta chán nản lên tiếng.

Ta bước ra khỏi xe ngựa, vừa đặt chân xuống cát tức thì hai chân bị lún sâu vào trong. Dưới ánh mắng mặt trời gay gắt, cát trở nên bóng rát. Ta nheo mắt ngẩng đầu, chỉ thấy trước mặt là mặt trời, bãi cát và những cơn gió vàng sậm.

Kì lạ, tại sao gió ở đây lại có màu thế nhỉ? Ta mím môi, cau chặt đôi mày, nhìn về cơn gió đằng xa. Đó là một cơn gió mang màu vàng sậm, trông như một con rồng cát bay lượn giữa không trung. Gió tại Hồi Cốt không ngờ lại khác hoàn toàn so với Trường An, nó mang màu vàng đáng sợ, và rồi quét thẳng về phía chúng ta. Ngựa của chúng ta đột nhiên hí lên dữ dội, cực kỳ kinh hãi khiến ta lo ngựa phát điên sẽ kéo xe chạy tiếp, nghĩ vậy ta chẳng còn tâm trạng nhìn cơn gió kì quái đó nữa, quay người định lên xe. Thế nhưng mấy con ngựa liền nằm rạp xuống cát, ánh mắt cực kỳ hoang mang, như thế sợ quá mà ngây dại đi vậy.

Chỉ trong khoảnh khắc, cơn gió cát cuộn tới, mọi thứ xung quanh đều nhuộm màu vàng sậm, cơn gió mạnh tạt thẳng đóng cát vào mặt và người ta. Chẳng bao lâu, trên người ta đầy những vết thương nhỏ do cát cứa lên, nóng bỏng, đau rát. Vào lúc ta còn chưa kịp ý thức có chuyện gì xảy ra, đột nhiên một cơn gió mạnh khác lao tới như muốn cuốn ta lên thẳng bầu trời. Ta nhìn cơn gió lớn đến mức có thể che khuất cả bầu trời. Lúc này ta mới nhận ra đó không còn là gió… mà là cát vàng cuộn lên, tại thành một cột gió cát chọc lên tận trời cao.

“Tất cả trốn vào trong xe, không được ra ngoài, nằm xuống!” Giọng ta tan trong cát vàng. Bốn bề giờ mù mịt, ánh mặt trời dần tan biến mất. Trong tối tăm, ta chỉ còn biết ôm chặt lấy một thân cây khô để không bị gió cuốn đi. Nhưng cơn gió mạnh đó không ngừng xô kéo, cát trong không khí gần như khiến ta tắt thở.

Vào khoảnh khắc sắp ngất đi, ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất là không được buông tay, nhất định không được. Ta ôm chặt vòng tay hơn, để mặc cơn bão cát vây lấy mình, gió điên cuồng cuốn giằng xé bản thân…

“Ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể không yêu nàng. Ta yêu nàng!”

“Cô nương hung dữ như nàng, ngoại trừ ra ra còn ai dám lấy nàng chứ?”

“Đừng động đậy, ta bế tân nương tử của ta, ai dám đưa lời dị nghị nào? Nàng phải từ từ làm quen đi, sau này ta sẽ ôm nàng cả một đời đấy!”

“Xuất giá tòng phu, tướng công nói, nàng không được phép cãi lại!”

“Ngay từ ban đầu, con đã không hề yêu thích nàng ta. Lúc này tiếp cận nàng, để nàng yêu con, đều là vì muốn ngăn cản nàng ta nhập cung, không muốn để cho Ngọc Tiến Hiền đạt được mục đích. Đợi đến khi con giành được thiên hạ Đại Kỳ, đương nhiên sẽ từ bỏ nàng ta, cho Liễu Nhi một danh phận.”

“Không từ thủ đoạn, không được mềm lòng, không được để lại hậu họa.”

Giọng Diệu, hình bóng chàng mơ ảo hiện ra trước mặt, ta muốn nhìn nhưng lại chẳng thể nhìn cho rõ được. Quá đau đớn, quá lạnh lẽo, ta chẳng khác nào một thứ đồ chơi đang dần bị xé tan, toàn thân dâng cảm giác đau đớn, rã rời.

“Phiến Nhi, Phiến Nhi… Ngọc Phiến Nhi!”

Là tiếng gọi của Diệp sao? Hay là ta vẫn còn đang nằm mơ? Hắn lúc này đang nhìn về phía ta, cong miệng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu đậm. Thế nhưng chỉ trong tích tắc, đột nhiên hắn nhun nhúm khuôn mặt, đưa tay, bóp chặt lấy cổ ta. Xin đừng, Diệp, ta là Ngọc Phiến Nhi, ngươi không nhận ra ta sao? Đừng giết ta…

***

“Đồ ham ăn, đồ ham ăn! Cô nương đáng ghét? Mau tỉnh lại đi, đừng ngủ thêm nữa! nàng thực sự cho rằng ta yêu nàng hay sao? Chỉ với thân phận ăn mày thấp kém của nàng mà cứ nghĩ ta sẽ yêu nàng sao? Nàng chẳng qua chỉ là một tên ăn mày trộm gà trộm chó mà ta thì căm ghét nhất là mấy tên trộm…” Diệu nở nụ cười quyến rũ của loài hồ li, càng lúc càng bước thật xa. Trái tim ta, dường như cũng đi theo bóng hình chàng mà không còn thuộc về bản thân mình nữa.

***

“Ngươi thực sự tưởng rằng ngươi là Ngọc Phiến Nhi sao? Ngươi chẳng qua chỉ là một tên ăn mày thối tha không phụ mẫu, không ai cần ở phố Tây. Ăn mày thì cả đời chẳng thể trở thành công chúa, ăn mày, cả đời sẽ chỉ là ăn mày thôi!”

Ta nhìn thấy bản thân… à không, là Ngọc Phiến Nhi. Nàng nhìn ta mỉm cười nhạo báng. Hơn nữa nàng còn đang nắm tay Diệu bước đi, ánh mắt nhìn ta hiện rõ nét khinh bỉ. Nét mặt đó giống như trước kia, khi ta bị vứt ra ngoài cửa nhà phú hộ. Bọn họ nhìn ta, như nhìn một hạt cát bé nhỏ, vô dụng, dường như ta sẽ nhanh chóng tan biến giữa hồng trần mênh mang không để lại dấu vết nào cả.

***

Ngọc Phiến Nhi, mày chẳng qua chỉ là một tên trộm đã cướp đi thân xác của người ta. Thân phận này do mày trộm về được, nhưng hạnh phúc của người ta mày chẳng thể nào có được. Đến sau cùng, tất cả đều là ước nguyện riêng của mày thôi. Từ nhỏ đến lớn, chẳng có ai thèm chú ý đến mày, mọi người đều khinh bỉ, căm ghét mày. Cả cuộc đời này, mày vĩnh viễn chỉ biết đứng xa mà ngưỡng mộ những đứa trẻ khác có phụ mẫu yêu thương, chăm sóc, ngưỡng mộ những tiểu thư nhà giàu có thể thướt tha xinh đẹp. Mày trộm bánh bao về ăn, mày trộm trang sức về đeo, mày lén lút học theo cử chỉ hành động của họ, thế nhưng mày cũng chỉ là Đông Thi*, vừa kệch cỡm lại vừa nực cười. Mày rõ ràng ghen tị, rõ ràng muốn có tất cả những thứ đó, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra không cần, lúc nào cũng coi mọi thứ như chẳng đáng một xu. Mày dùng cách ngu ngốc nhất để bảo vệ chút lòng tự tôn bé nhỏ, lại quên mất rằng một ăn mày tay không chẳng đủ tư cách để có được sự tôn nghiêm. Mày thậm chí còn khát khao tình yêu, sau cùng chẳng qua cũng chỉ là thứ đồ chơi rẻ tiền trong tay người khác.

Đông Thi là nhân vật ở cùng thời cùng thôn với Tây Thi, tướng mạo xấu xí, luôn luôn bắt chước theo Tây Thi để được mọi người ngưỡng mộ yêu quý. Thế nhưng, càng bắt chước nàng ta lại càng trở nên kệch cỡm, đáng cười.

Trái tim ta đau đớn đến mức chết đi sống lại. Lúc này ta chỉ muốn chôn vùi trái tim mình trong đêm đen, vĩnh viễn chẳng cần nhìn thấy mặt trời nữa. thì ra, cuộc đời của Ngọc Phiến Nhi này chẳng qua cũng chỉ là một trò cười không hơn không kém. Mà không… ta không phải là Ngọc Phiến Nhi, ta chẳng qua chỉ là một tên ăn mày khốn kiếp. Thế nhưng lúc này, ta thậm chí còn chẳng làm được ăn mày nữa, ta chẳng thể quay về, cũng chẳng còn là mình của trước kia…

***

“Lão đại!”

“Lão đại… lão đại, tỷ tuyệt đói không thể chết được, mọi người hãy giúp ta lay tỷ ấy đi.”

Những tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai ta không ngừng. Là ai đang gọi ta? Đừng đẩy, ta đau quá đi mất! Mấy tiếng “lão đại” càng lúc càng gần, khiến đôi tai của ta như sắp nổ tung rồi. Là ai đang lay người ta? Đừng lay nữa, ta giờ rất buồn ngủ, thực sự chỉ muốn ngủ một giấc đã đời. Thế nhưng mấy tên nhóc đó quyết không cho ta hoàn thành tâm nguyện. Chúng lay người ta thật mạnh, lại hò hét ầm ĩ, khiến ta không thể nào không tỉnh dậy.

“Lão đại! Oa!” ta vừa mới mở mắt đã nhìn thấy bốn cái đầu bé xinh chụm lại. Tám bàn tay đang dụi mấy đôi mắt vừa đỏ vừa sưng liên hồi nhìn về phía ta. Khi nhận ra, ta thực sự không sao, bọn chúng liền đồng loạt bật khóc, hai vai buông xuống đầy xúc động.

“Lão đại, tỷ vừa bị chôn vùi trong đống cát bên cạnh xe, là đệ cùng bọn Quả Quả đã bới cát kéo tỷ ra ngoài. Chúng đệ còn tưởng, tỷ tắc thở rồi…” Hoa Hoa dùng bàn tay béo múp gạt đám cát còn vương trên mặt ta xuống. Còn ta cố gắng nhấc tay, nhưng chẳng còn chút sức lực. Nước mũi của đám nhóc quánh lại, để lại những vệt bẩn kéo dài trên mặt, nhifnq ua, trông chúng rất giống bốn con mèo lười bẩn thỉu.

“Nước…”

Ta mở miệng thì thấy cổ họng đua rát, nói được một từ đã suýt chết nghẹn. Hoa Hoa vội đưa túi nước lại cho ta. Cầm túi nước ta uống ừng ực mấy ngụm liền, lúc này mới dần dần phục hồi thần trí mà nhớ lại cơn cuồng phong đáng sợ khi nãy. Chết tiệt, không ngờ chỉ một trận gió cũng có thể khiến ta ngất lịm! Ta uống thêm một ngụm nước nữa, làn nước mát lạnh chảy vào trong bụng, nhưng lại mang theo hương vị ngọt ngào thật khiến ta cảm thấy sảng khoái cả người, tinh thần cũng rạo rực hẳn lên. Sau khi ta uống đủ nước rồi đẩy hết đám khí nóng bức ra

Trang: [<] 1, 80, 81, [82] ,83

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT