|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Khả Du đây, em hết còn nhớ đến tôi rồi à? Ồ! Chỉ sau một đợt ngất đi, em lại chẳng thể nhớ tôi là ai. Sao,… chắc là em chưa từng bao giờ… không biết lần sau…”
Cái giọng nói ngập ngừng ấy, và cả cái nội dung ấy, nghe sao chẳng hiểu gì cả, chẳng biết cậu ấy nói lung tung gì. Có vẻ như là không phải mơ, thế giới thực tại chính là thế giới có Khả Du. Rất hồn nhiên…
“Sao, sao em lại ở đây? Đây là đâu?”
“hừm… đây là phòng của tôi, tại em bị ngất trong lúc chúng ta…” Nụ cười lại thoáng xuất hiện, trong lúc chúng ta đang làm gì, tôi thắc mắc mà chẳng hề dám mở miệng hỏi, bởi tôi sợ, nếu tôi hỏi ra, nụ cười ấy sẽ luôn đeo bám lấy tôi. Nói tiếp: “Chính vì em bị như thế, tôi lại chưa biết em ở chỗ nào, nên đã bế về phòng của tôi đấy…”
“Bế về phòng á?”
“Ừ! Mặc dù hơi nặng… nhưng không thành vấn đề gì, trông tôi mảnh khảnh như vậy, nhưng chí ít cũng có học một chút ít võ thuật, nên không sao.. hi hi..”
Á! Cậu ta đang khoe mình học võ hay là chê tôi nặng nhỉ? Càng gặp càng thấy cậu ta là một con người bí ẩn hết sức, và lại nhây nhớt không còn chỗ để chê.
“10 giờ đêm rồi, em có muốn về lại khách sạn mình không?”
Oái, muộn thế rồi cơ à? Làm cách nào để về chứ! Tôi hơi thẫn thờ, nhưng cái vẻ ngại ngùng lại càng nhiều hơn. Tôi… và cậu ấy…. đêm nay… chỉ có một phòng… trong phòng… lại chỉ có một cái giường. Thật là tệ hại. Mặc dù cùng là con gái, nhưng cậu ấy ăn mặc thế này giống một đứa con trai, thì làm sao có thể chung, ngủ chung một giường được chứ.
“Em ngủ ở trên đó đi, tôi sẽ ngủ dưới này..”
Vừa nói, tay cậu ấy vừa chỉ vào chiếc ghế sofa. Vẻ mặt lúc này trông thật buồn cười. Tôi cũng cảm thấy buồn cười, tại sao hai đứa con gái phải làm như thế? Con gái có thể ngủ chung với nhau mà, sao tôi lại suy nghĩ để làm cho mọi chuyện thêm phức tạp nhỉ…
“Không sao đâu, chúng ta có thê ngủ chung trên giường, cùng là con gái mà”
Chẳng hiểu tại sao cậu ấy lại tròn xoe mắt ra nhìn tôi, nhưng rồi… cậu ấy vẫn thật vui vẻ, bởi cái vui vẻ lộ liễu ấy lộ ra sạch sành sanh trên khuôn mắt thật đẹp thế kia.
Dù có đủ một khoảng trống để cho hai người không thể chạm vào nhau, nhưng… nghe như có vẻ hai trái tim đều trở nên thật bồi hồi, đây đâu phải lần đầu chúng tôi ở gần nhau thế này, hơn nữa cũng đâu có gần bằng hai lần ngủ ngoài đường lần trước. Mỗi lúc một nhanh hơn, rạo rực lên tìm nhau trong khoảng không. Như thể muốn nhảy ra và đến. Khẽ chạm rồi khẽ tuột mất. Chợt đến rồi chợt đi, mang bao nhiêu sự đắn đo… Và rồi cũng lặng đi để cả hai cùng chìm vào giấc ngủ.
Hai giờ sáng…
Ờ… Ơ… sao lại thế này… tôi ngã rầm xuống nền nhà và vang lên một tiếng động khá rõ. Khả Du tỉnh giấc, và không hiểu tại sao:
“Thì ra là em ngủ không được thẳng thắn cho lắm, nên mới té nhào xuống giường.”
Tôi đỏ mặt, chẳng biết phải dùng biểu cảm gì nữa. Tôi không còn muốn ngủ. Vội lờ qua chuyện khác.
“Cậu kể cho tôi nghe về chuyện của cậu đi, Khả Du..”
Vẫn điềm đạm, nhẹ nhàng, và rồi, cậu ấy ngồi phắt dậy, vẻ mặt tươi hơn hớn, cứ như bắt được đề tài nòng bỏng.
“Được thôi.” Trầm ngâm một lúc, cậu ấy lại tiếp tục: “Tôi là diễn viên, cái này thì lúc trước tôi có nói với em rồi, đúng không, tôi ở đây cũng là vì đi diễn, ôi…. Thật là may mắn khi tôi chọn nơi này. Thật ra trước kia, tôi cũng đã từng yêu một người, tôi ngỡ rằng, mình sẽ chẳng bao giờ quên được người đó cả. Người đó đã qua Nhật, bốn năm rồi, nhưng tôi vẫn rất nhớ, thật rõ nét…” Tôi im lặng, tim chợt nhói đau, toàn thân như mất hồn, tự hỏi sao cậu ấy lại kể cho tôi nghe chuyện này. “Nhưng… từ khi gặp được em, tôi… lại chẳng có thời gian mảy may nghĩ về người đó nữa.Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: Đúng là… chính tôi cũng không hiểu.”
Như có một sự ghen tức, tôi hỏi nhỏ, chỉ đủ để cậu ấy có thể nghe thấy nếu không có bất kì sự ồn ào nào chen ngang.
“Cậu… đã từng hôn người đó.”
“Đúng thế! Đã từng… môi của cậu ta thật ngọt…”
Môi á! Tôi vẫn cảm thấy rất giận. Cho dù nó chỉ là một quá khứ không thể sinh hoa kết trái.
“Tại sao… tại sao cậu chỉ…”- Tôi rụt rè nói lí nhí. Không biết cậu ấy có nghe thấy tôi nói gì hay không, vậy mà cũng đáp lại:
“Chỉ vì em… em quá ngây thơ và thuần khiết, như một loài cỏ dại, tôi không muốn làm tổn hại đến nó. Cho tới lúc em tự nguyện, tôi sẽ không bao giờ chạm vào môi của em đâu. Hì…”
Tự nhiên, tôi cảm thấy mình như thật an toàn khi ở cạnh cậu ấy. Sự mơ mộng dần lãng quên đi khi tôi chợt nhận ra, tôi đã hết bảy ngày ở Sapa, tôi phải quay về thành phố, làm luận án tốt nghiệp, rồi sau đó sẽ nộp, chờ đợi kết quả, rồi sẽ ra trường. Hết…
Chợt buồn…
“Ngày mai em về rồi. Về lại thành phố ấy.”
Khả Du liền ngơ ngáo, cái vẻ mặt trở nên ủ rũ. Đượm buồn. Cũng chẳng hỏi han cách xưng hô lạ lùng của tôi. Bình thường trở lại.
“Tôi đến đây chỉ để du lịch và tìm được cảm giác, đầu tuần tới, tôi phải nộp bài luận, đó là bài làm tốt nghiệp. Một đề tài nghe có vẻ thật khó khăn…”
Tôi thở dài, tiếng thở dài nghe thật não nề. Và rồi…
“Thế thì hôm nay sẽ là ngày hẹn hò thứ hai của chúng ta, ngay tại phòng này. Chúng ta phải tiết kiệm thời gian di chuyển, hì hì, đơi chút xíu nhé, tôi huỷ lịch làm việc hôm nay.”
Nói rồi, cậu ấy mở điện thoại lên và gọi, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trở lại.
“Tôi sẽ nấu mì nhé, còn em chiên trứng. Nhớ là đừng để cháy.”
Cậu ấy liền lấy túi xách đưa cho tôi, đúng là bên trong có mì gói, có trứng, có cả rau, dưa món… Chẳng biết từ đâu mà có được, tôi cũng chẳng buồn hỏi, cứ vậy thôi… Thật ra thì ở nhà tôi cũng có nấu ăn một chút, nhưng… mọi thứ do tôi nấu đều là do tôi tự làm theo ý thích, nên mùi vị và sắc thái có hơi đặc biệt, ăn cũng ngon, tạm ổn mà. Hôm nay tôi chỉ chiên trứng, đúng với công thức, tôi sẽ để cho nó cháy một tí xíu, tôi thích ăn như thế hơn. Sau khi chiên trứng xong, tôi bắt đầu xào rau, và xếp mọi thứ lên khay, chúng tôi đưa thức ăn lên bàn, rồi bưng ra ngoài, để cho gió ùa vào, không khí sẽ trở nên lạnh hơn, cảm giác ấm cúng sẽ tăng hơn… Hi hi… Tất cả đều trở nên nhẹ nhàng, nhưng cũng để lại ấn tượng cho cả hai chúng tôi. Thật vui vẻ.
Vậy đấy, ngày hẹn hò thứ hai của chúng tôi diễn ra cứ như là một giấc mơ, khi tỉnh lại, tôi đã có mặt trên thành phố. Tiếp tục bận rộn, tiếp tục lo toan, tiếp tục gặp gỡ, tiếp xúc với nhiều bạn bè khác, không giống ở Sapa, tôi thường chỉ đi một mình. Bây giờ cái cảm giác một mình bước đi trên con đường cũng đã dần ăn sâu vào trong sâu thẳm của tôi. Khi đi bên Khánh Mộc, tôi chợt thấy làm lạ, tôi vẫn chẳng nói gì cho cậu ấy từ ngày tôi ở Sapa về. Có vẻ như cậu ấy cũng biết được một chút sự việc lạ trong tôi, nhưng cậu ấy không hỏi, chỉ đợi để tôi tự nguyện chạy đến và chia sẻ cùng. Lần nào cũng thế…
Chương 8: Chương 08
Tôi trở nên hận và ghét bản thân mình hơn bao giờ hết. Mặc cho đó là tình yêu tôi được đáp trả, không phải lo toan, chẳng muộn phiền gì. Thế nên, cứ mỗi lần suy nghĩ, mỗi lần nằm một mình, tôi chợt thấy tôi đáng ghê tởm. Tôi, quả thực, tôi chẳng thể nào chấp nhận được. Tôi không tin cái tình yêu tôi đang có. Phải chăng, chỉ vì tôi đang ngộ nhận, đó chẳng phải là yêu. Tôi chỉ đang đam mê cái thú vui, cái vẻ đẹp bên ngoài. Tôi tự nhốt mình trong phòng. Tự làm cho mọi chuyện trở nên thật phức tạp. Tôi không liên lạc với ai nữa. Tôi rời đi một nơi mà chẳng ai biết tôi. Như thế tâm hồn tôi mới có thể lắng đọng và thanh thản.
Tôi buông mình cho số phận, buông mọi sự cho những người xung quanh. Tôi rất chân thành xin lỗi ba mẹ tôi, người đã cho tôi sinh mạng. Và càng xin lỗi Chúa Trời, người đã cho tôi được sống. Dẫu biết rằng không nên làm thế. Nhưng… bản thân tôi tự không cho phép rằng tôi yêu như vậy. Nếu như biết không ai có quyền khinh bỉ những người bị đồng tính. Thì chính tôi cho rằng, tôi có quyền đáng tự khinh bỉ mình.
Tôi vẫn còn loang thoáng nghe được người xung quanh gọi tôi. Họ yêu tôi thật nhiều. Thế nhưng… tôi đã phản bội họ không hề thương tiếc chỉ vì nghĩ riêng cho mình. Tôi không chấp nhận mình bị đồng tính. Thì họ cũng không thể nào chấp nhận được, một người mà họ yêu thương, lo lắng lại tự kết liễu mạng sống chỉ vì một người. Tôi chẳng được, và sẽ không bao giờ được vĩ đại như Chúa Giêsu Kitô, Người đã hi sinh tính mạng vì dân của Người. Không oán hờn, không ghen ghét. Tình yêu của Người bao la thẳm sâu mà không có cái gì có thể đong đầy được. Người chính vì yêu người. Còn tôi, thực ra tôi vẫn là người yêu bản thân mình hơn cả. Tôi không chấp nhận được sẽ có người phỉ báng, cười nhạo tôi.
Tôi mơ hồ và chợt đến những ngày hẹn hò đầu tiên… những lần gặp đầu tiên, trong nắng sớm ban mai khó tả…
Tôi trở nên mất hẳn suy nghĩ.
Thế nhưng, tôi vẫn nghe được mọi người xung quanh nói chuyện với nhau.
Họ đang cười. Có vẻ như họ không cho phép bản thân họ trở nên yếu đuối. Bởi họ không hề hay biết lí do tại sao tôi lại ra đi, chắc là họ chưa tìm thấy bức thư mà tôi viết để lại. Tôi kẹp nó trong quyển sách mà tôi ưa thích ấy. Lấy ra xem đi, rồi họ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




