watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2798 Lượt

chắn… tôi không muốn mình bị lầm tưởng… và… tôi yêu em…”

Thật ra yêu thì dễ nhưng tôi chẳng thể đáp lại rằng tôi cũng yêu cậu ấy, tôi chỉ sợ khi nói thế, giấc mơ của tôi sẽ tan ra, tôi sẽ trở về thế giới thực, thế giới mong mỏi tình yêu được đáp lại.

“Tôi… rất nhớ cậu nếu một ngày nào đó, tôi chẳng còn được nhìn thấy cậu nữa. Tôi… đã có cảm giác ấy khi gặp cậu lần đầu tiên,… tôi…”

Nói đến thế, cậu ấy liền chạy đến bên tôi, kéo tôi vào lòng, như thể là một con thú hoang dại, hoang dại một cách điên cuồng kinh điển. Tôi cảm thấy mình chợt ấm áp, cái cảm giác chưa bao giờ xuất hiện khi tôi đứng gần ai, hơn nữa lại rất gần. Tôi… thời gian ơi! Mi hãy ngừng trôi đi, để cho phút giây này còn mãi, tôi không muốn nó vụt bay đi, không muốn sau khi thức giấc, tôi vẫn chỉ là một cô gái thật cô đơn chán chường. Cho đến giờ đây, tôi vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật, mặc dù là sự thật đầy hoa trái. Tôi đã bất giác buông lời, tôi không muốn đây là một giấc mơ, nếu là giấc mơ, tôi muốn nó được kéo dài mãi. Khả Du chỉ nhìn tôi cười, trong lòng cậu ấy đang nghĩ gì tôi không hề biết, tôi muốn đi sâu vào trong trái tim của con người này quá, trông có vẻ rất lạnh, rất lạnh. Tôi không biết mình có thể điên dại trước vòng tay của cậu ấy, tôi sắp phải đối diện với một thực tế lớn, tôi sẽ nói với cha mẹ rằng, đứa con mà họ tự hào đã bị les, và giờ đây, không thể thoát khỏi được… Tôi vẫn chưa tưởng tượng ra được thảm cảnh tồi tệ ấy. Cứ đứng đờ như thế, chúng tôi quên lặng đi thời gian vẫn còn trôi, nó không dừng lại, không đợi chờ… chúng tôi lại mắc kẹt ở đây, một nơi chỉ có hai người. Trời tối quá, chúng tôi không thể về nhà. Tự nhiên, tôi cảm thấy ngài ngại, hai người đang làm gì vậy nhỉ, khi phát hiện ra mình vẫn còn đang ôm lấy người kia, thì sẽ có một cảm giác xấu hổ đổ trùng xuống, cứ như là cả hai vừa mới phạm một tội gì đó thật lớn lao.

Thật ra tôi không muốn buông cậu ấy, nếu buông tay, cậu ấy sẽ tuột mất khỏi đời tôi thì sao, tôi không tự tin, không đủ can đảm.

“Nếu chân của em không đau thì chúng ta vẫn có thể như thế này tới sáng chứ nhỉ, tôi nghĩ rằng em mệt rồi đó, ngồi xuống nghỉ đi…”

Tôi thấy bối rối, khi cậu ấy là người mở lời trước, chai mặt nhỉ, cứ ôm lì người ta làm gì không biết. Đừng thể hiện rõ mồn một như thế.

“Khả Du, tôi muốn hiểu cậu, tôi chẳng biết gì về cậu cả, chúng ta chỉ mới biết nhau…”

“Trước kia tôi không bao giờ tin trên đời này có tình yêu sét đánh, hì… nhưng giờ tôi đã tin, bởi vì em… mỗi ngày, tôi sẽ kể cho em nghe về cuộc đời tôi, tuy sống chưa được nhiều, nhưng… tôi có rất nhiều chuyện để muốn nói cho em biết… ngày mai nhé, hôm nay đủ rồi, chỉ cần thế này thôi….”

Đúng là hôm nay là một ngày rất dài, chỉ khi ở trong vòng tay ấm của cậu ấy, tôi mới thực sự cảm thấy thời gian vẫn còn đang trôi, không chờ đợi. Cũng hơi tệ hại nhỉ, hai lần gặp nhau, hai lần ngủ ngoài đường cùng nhau, hai lần dùng tư thái này, chỉ lặng lẽ, người này nhìn người kia, thật mê dại, sâu thẳm… Có khi nào không nhỉ?…

“Ngày mai sẽ là ngày hẹn hò đầu tiên của chúng ta, em muốn đi đâu?”

“Cổng Trời nhé! Em muốn đi ngắm đỉnh phanxipăng…”

“Đương nhiên rồi, ngày mai, anh sẽ kể cho em nghe về cuộc đời của anh…”

Cậu ấy đang mặc cảm vì mình bị les, hay… sợ tôi mặc cảm với mọi người, cậu ấy xưng hô như vậy để làm gì? Vu vơ một hồi, tôi cảm thấy mình thật nhẹ khi ở trong vòng tay ấy, lâng lâng khó tả, nếu như cậu ấy là con trai, tôi có thể trao cho cậu ấy nụ hôn đầu đời của mình, tôi vẫn chưa dám… tình yêu của tôi chưa đủ lớn, chưa đủ để làm nên tất cả.

Một ngày, khi cô bé nhỏ xíu ấy tìm được hạnh phúc, cô ấy sẽ đến nói ngay với gia đình của mình, khoe ngay cho bạn bè rằng cô đã tìm được người ấy, cô sẽ chạy lăng xăng và tuyên bố với thế giới hào hoa kia, người này chính là người cô yêu, người yêu cô, người cô trao gửi tấm thân cả đời, người cô đến chết cô vẫn nhớ tới, người mà luôn chia sẻ nỗi vui buồn, người tuyệt vời nhất thế gian này… Hơn những ai cô đã từng gặp….

Đó chính là điều mà trước kia cô thường hay lải nhải với Khánh Mộc, bởi cậu ta thường rất hay chế giễu cô về vấn đề này. Và cái đề tài nóng bỏng này lại càng hấp dẫn hơn ấy chứ. Tôi sẽ là một thứ trò chơi cho cậu ta bêu rếu. Quá hay đi mà…

Trời bắt đầu hé lộ một chút ánh sáng, thứ ánh sáng mà hôm qua tôi cảm thấy thật nhợt nhạt. Tôi rung rung, chưa có gì hạnh phúc hơn, tôi không phải là mơ… tôi đang sống trong thực tại hạnh phúc, không bị đè nén cảm xúc… trôi đi… Cứ như là được tiếp thêm sức mạnh, tôi cảm thấy mình tràn đầy sức sống, hơn bao giờ, trái tim tôi lại tiếp tục đập một cách thổn thức, tôi nhìn cậu ấy, cậu ấy đang nhắm mắt, cậu ấy đã thuộc về tôi…

Đây chính là ngày hẹn hò đầu tiên…

Chương 7: Chương 07

Hôm nay là ngày thứ bảy tôi ở lại nơi này, cũng chính là ngày cuối cùng thư thản của tôi, khi về lại thành phố thì mọi chuyện sẽ dần trở nên phức tạp… và ngày đầu tiên trong đời hẹn hò…

Đi đâu cũng được, miễn là tôi và cậu ấy được ở cạnh nhau, chỉ cần nhìn thấy, vậy thôi… không cần nhiều hơn thế nữa.

Cho đến giờ này, tôi vẫn còn đang rất mơ hồ, chẳng biết phải nên làm gì lúc này. Ngày đầu tiên, trôi qua trong lặng lẽ, bởi tôi và cậu ấy đều ý thức được rằng, phía trước chúng tôi chính là những ghềnh đá, cần phải san cho bằng phẳng… Nhưng rồi, bầu không khí chợt vỡ tan…

“Chúng ta chụp hình chung nhé! Tôi rất muốn được chụp chung với em đó…”

Chỉ hơn tôi có ba tuổi, mà sao lúc nào trông cậu ấy cũng thật chững chạc, ăn nói cũng rất giống người lớn, còn tôi, chỉ là một đứa con nít không hơn không kém, suy nghĩ vẫn chưa thoát khỏi ba từ “không chín chắn”… Dù sao đi nữa, đây cũng là con đường tôi đã chọn, tôi sẽ đi đến cùng. Tôi cũng đã từng rất thích những người già nua về đầu óc và tư tưởng, chẳng cần lớn hơn tôi nhiều tuổi, cũng không nhất thiết phải cùng, thậm chí có thể thua tuổi của tôi, miễn là đầu óc của người đó phải cằn cỗi hơn tôi nhiều lần. Ai cũng nói, suy nghĩ càng nhiều càng mau già,

nhưng tôi chẳng thấy buồn khi ai đó của tôi già về vấn đề đó cả. Tôi rất yêu, từ lâu cũng rất muốn được yêu… hơn bao giờ/

“Được chứ! Nhưng mà ai sẽ chụp cho chúng ta đây?”

“Dễ như trở bàn tay, máy ảnh này có chế độ chụp hình tự động mà, chỉ cần hẹn giờ thôi…”

Nói xong, cậu ấy làm liền, hai chúng tôi tự sướng đến mức không còn gì để tự sướng được nữa, nhìn nhau cười trong sự sung sướng và mãn nguyện.

“Nhanh lên, đến đây đi Tiểu Song. Qua đây nè… ừ.. đúng rồi đó…”

Vừa nói, cậu ta vừa kéo tôi lại, phía sau tôi chỉ là một không gian thật xa lạ, quãng đãng, nhưng nó chính là kỉ niệm hạnh phúc đầu tiên trong đời, thật mắc cười, cũng chẳng biết mình đan

đang làm gì nữa, tôi bất giác cười vào hư vô một cách thoải mái và tự nhiên hết sức. Và rồi, tôi cảm thấy nhiệt độ của mình đang tăng cao, đặc biệt là hai gò má, người trở nên nóng hừng hực, sao tôi lại bệnh bất thình lình thế nhỉ?

Tách…. Tách…

Tiếng máy chụp hình làm cho tôi định thần lại, tôi chợt nhận thấy, ánh mắt của tôi và Khả Du đang giao nhau, trong tĩnh lặng, làn môi nóng ran ấy đã áp sát lên má của tôi, thảo nào thân nhiệt của tôi lại tăng cao và cảm tưởng như mình bị sốt. Tôi không phản kháng gì, cứ ngây ngất như bị mất hồn. Thoáng phút chốc, tôi nghĩ liên miên, thường thì khi đối phương hôn nhau, cái họ muốn nhất chính là môi, ấy vậy mà Khả Du lại chỉ hôn lên má của tôi. Phải chăng cậu ấy vẫn còn e dè vì cả hai đều là con gái. Không biết, tôi cũng chẳng muốn đoán. Tôi chẳng rõ mình đang làm gì… Chỉ còn nghe được tiếng gọi rì rầm bên tai…

….

Đờ đẫn như thể vừa mới chết đi sống lại, tôi cảm thấy không gian có chút thay đổi, tôi thậm chí còn đang ngồi trên một chiếc giường màu xám, mọi thứ đều có vẻ ôn hoà, tĩnh mịch. Tôi đang ở đâu đấy nhỉ? Khả Du đâu? Rõ ràng là chúng tôi đang hẹn hò mà. Sao tự nhiên,… mặt tôi tái lại, hay… tất cả chỉ là một giấc mơ… và giờ tôi đã tỉnh lại, dẫu sao, nó cũng là một giâc mộng thật đẹp, tôi vẫn nhớ, và sẽ luôn nhớ. Khả Du… Tôi bất giác thốt lên thành lời:

“Khả Du…”

Một người đàn ông đang đứng ở bên cửa sổ, mặc chiếc áo sơ mi màu sọc xanh, mang một chiếc quần jean vừa vặn, trên đầu có đội một cái mũ bằng len, trông có vẻ khá trầm tư suy nghĩ điều gì đó, bất giác người đàn ông ấy quay lại, trên khuôn mặt nở một nụ cười nhẹ, cậu ta từ từ tiến đến bên giường, nơi tôi đang nằm.

“Em tỉnh lại rồi hả? Sắc mặt vẫn còn một chút thật nhợt nhạt, yếu đuối, em ăn cháo nhé!”

Người này trông thật giống với Khả Du trong mơ, chỉ khác rằng, cậu ấy ăn bận giống một người đàn ông hơn. Tôi vẫn ngờ ngợ, chưa biết mình nên xử lí sao…

“Tuy hơi tiếc về buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta, nhưng mà dẫu sao…”. Cậu ấy ngập ngùng một chút, và thoáng chốc nụ cười bí ẩn ấy xuất hiện: “cũng không sao..”

Dẫu sao cũng không sao thì đó là ý nghĩa gì, tôi chẳng biết.

“Cậu… cậu là Khả Du, đúng không?”

“Thì tôi là

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT