watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2794 Lượt

cả, họ có dị nghị chuyện gì tôi cũng chẳng buồn để ý đến. Nhưng… khi về tới nơi vốn thuộc về tôi, mọi chuyện sẽ chẳng còn trở nên tốt đẹp như bây giờ nữa. Tôi rất muốn được thổ lộ ra, nói cho cậu ấy biết, rằng tôi đã yêu cậu ấy ngay từ lần gặp đầu tiên. Liệu… cậu ấy không chấp nhận thì sao nhỉ? Tình yêu của tôi sẽ được kết thúc từ đây. Đó là điều tôi không muốn xảy ra nhất.

Tôi… mặc dù chưa từng phản đối hai người cùng giới yêu nhau, nhưng… khi sự việc xảy ra đối với tôi. Tôi cảm thấy mình cứ như đang đứng trước vực thẳm, có thể bị xô xuống lúc nào không hay. Đương nhiên mà, tình yêu thiêng liêng là tình yêu giành riêng cho một nam và một nữ. Chính Chúa Trời cũng sắp đặt như thế mà. Tôi cảm thấy mình đáng kinh tởm quá! Tôi đã bị les, tôi đã thích một cô gái. Ngay chính bản thân tôi còn cảm thấy ghê rợn, thì hỏi làm sao xã hội có thể chấp nhận được. Con tim của tôi cảm thấy bất lực. Tôi còn có thể làm được gì đây… Trước khi gặp lại cô ấy, tôi đã chấp nhận rằng mình bị đồng tính, có lẽ tôi nghĩ tôi sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn thấy cô ấy được nữa. Nhưng… khi gặp lại, tôi cảm thấy tôi không nên chấp nhận sự việc đó xảy ra. Có phải chăng, tôi nhận ra rằng, tình yêu của chúng tôi sẽ ngày càng được vun đắp, một tình yêu chưa được xã hội công nhận. Trong sự buồn bã ấy, tôi lại đưa mình vào giấc ngủ lúc nào không hay. Mỗi khi nhắm mắt, con người thường có một cảm giác bình yên hơn thế giới thực họ sống. Tôi cũng vậy, chính vì để cho mình thật thoải mái, trước khi ngủ, tôi đã nghe một bản giao hưởng của Mozart, bài “Scene from swan lake”. Chẳng biết thế nào, nhưng khi nghe bài này, tôi cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hơn. “Green rose original”, hoa hồng xanh kì lạ, tôi cũng cảm thấy mình là một con người như thế, nên khi nghe từng giai điệu của bài này, tôi cứ như được tiếp thêm sức mạnh. Cứ thế, tôi dần chìm vào trong giấc mộng và lãng quên chuyện tình không biên giới này. Ở trong thế giới này, tôi bắt đầu làm được những chuyện mà thế giới thường ngày tôi không thể. Tôi sung sướng hạnh phúc và ít suy nghĩ hẳn. Phải chăng, tôi đã tìm được con người cho chính mình. Tôi… sẽ không tỉnh dậy nữa, tôi nên làm thế chăng? Đúng rồi, tôi phải như thế. Đưa mọi thứ trong mơ ra ngoài thế giới thực, dù gì đi nữa, tôi cũng phải đấu tranh vì cái quyền được yêu người. Yêu ai mà chẳng được, tôi đâu nhất thiết là sống cho dư luận đâu, trước kia cũng vậy, bây giờ lại càng hơn.

Tít… tít…. Tít….

Đó là tin nhắn của Khả Du, không biết cậu ấy bây giờ đang làm gì nhỉ?

“Tiểu Song, không hiểu tại sao từ khi ở trên đỉnh Hàm rồng về đến giờ, tôi lại có một cảm giác khá kì là mà trước đây chưa từng xảy ra… Tiểu Song à! Tôi rất muốn gặp lại cậu”

Tôi cũng thế, tôi cũng rất muốn gặp lại Khả Du, tôi sẽ nhắn trả lời với cậu ấy như thế nào nhỉ? Có nên trả lời rằng, ừ, tôi cũng rất rất là nhớ cậu đấy, mỗi ngày, khi thức dậy tôi đều mong cậu có thể hiện diện trước mặt tôi. Tôi muốn cậu là bồ của tôi, tôi chẳng biết nên gọi là bạn trai hay bạn gái nữa, bởi đôi lúc, tôi cảm thấy cậu như một đứa con trai thực thụ, nhưng… đôi khi, cậu lại cho tôi thấy rằng, cậu chính là đứa con gái 100%, cậu làm cho tôi trở nên thật mơ hồ, bởi vì tôi là nữ, nếu cậu chấp nhận rằng mình bị les, thì ok, chúng ta có thể đến với nhau… Còn không, cậu hãy bước ra khỏi cuộc đời của tôi, đừng làm cho tôi cảm thấy mình là một con người xấu xa, hèn hạ khi lúc nào tôi cũng muốn độc chiếm riêng cậu. Ồ! Nếu tôi mà viết như thế thì, một là chúng tôi sẽ có kết quả, hai là mỗi người một phương. Tôi cảm thấy rằng tình yêu của tôi chưa đủ lớn, để tôi có thể hi sinh tất cả, chính vì thế, tôi càng nên tránh xa mối tình đắng cay này, tôi là một người bắt đầu trò chơi, thì chỉ có tôi mới có thể tự kết thúc nó. Tôi sẽ làm như thế, Khả Du à, cậu đừng nên liên lạc với tôi nữa. Bởi tôi chưa hề có ý định rằng mình sẽ là một đứa con trong gia tộc để lại tiếng xấu muôn đời. Gia đình của tôi lại vô cùng sĩ diện, họ luôn đặt cái bề ngoài thật hào nhoáng, không hề muốn có một vết tích nào cả, như một tờ phim trong vậy ấy, người ngoài nhìn vào là có thể thấy toàn bộ sự trong sáng của nó. Ngay chính bên trong mỗi người.

“Chúng ta cùng đi đến thung lung Mường Hoa nhé, ở đó trông thơ mộng lắm đấy.. hihihi”

Tôi chẳng hề nhẫn tâm để từ chối Khả Du, vừa nhắn lại tin vừa hồi hộp chờ đợi.

“Cũng được, mấy giờ vậy nhỉ, đến đó, tôi nhất định sẽ nói với cậu một chuyện…”

“Bây giờ đi luôn được không, tôi lại trốn họ đi nữa rồi, nếu cậu đến trước, nhớ đợi tôi nhé, đừng về”

Ôi… ngắn ngủi vậy đấy. Đây là lần cuối cùng tôi và Khả Du đi chơi, nếu cậu ấy từ chối. Và sẽ là thời gian tươi đẹp giữa hai chúng tôi nếu cậu ấy đồng ý với tôi. Đương nhiên là tôi sẽ đợi cậu ấy, để nói rõ mọi việc, không nên làm cho mình như một con rối. Tôi sẽ trở lại thành phố và làm luận án tốt nghiệp. Sau đó, tôi sẽ lại đi du lịch tiếp, đợt tiếp theo, tôi muốn đến Đà Lạt, một thành phố mộng mơ. Giá mà hai chúng tôi có thể đi cùng nhau nhỉ. Thật là hạnh phúc biết bao

Chương 5: Chương 05

Thung lũng Mường Hoa, nghe nói là có 196 hòn chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo cổ học vẫn chưa giải mã được những thông tin đó. Khu chạm khắc cổ đã được xếp hạng di tích quốc gia và đang được Nhà nước ta đề nghị xếp hạng di sản thế giới. Chúng ta ngước nhìn lên Thác Bạc từ độ cao trên 200 m những dòng nước đổ ào ào tạo thành âm thanh núi rừng và mưa xuân. Thật là khiếm nhã…

Sau khi chuẩn bị xong, tôi đã có mặt ở nơi hẹn, thật không ngờ rằng, Khả Du lại đến sớm hơn tôi tưởng. Lần này, cậu ấy ăn mặc làm cho tôi rất ngạc nhiên, khiến tôi không thể không nghĩ tới, tôi đang hẹn hò với bạn trai. Cậu ấy mặc quần jean, rất thụng, mặc cái áo phông trắng cộng thêm cái áo sơ mi sọc xanh khoác ở ngoài, trông rất cổ điển, nhưng lại toát lên cái vẻ thật nam tính, kết hợp thêm cái mũ lưỡi trai màu xanh đậm, thật là điển trai hết chỗ nói. Vẫn như lần trước, cậu ấy đi một đôi giày thể thao, hình thành nên một con người thật mạnh mẽ. Nhưng… cậu ấy vẫn là một đứa con gái không hơn không kém.

“Ôi! Gặp lại cậu tôi rất vui đấy Tiểu Song…”

“Tôi cũng vậy, mà hôm nay trông cậu lạ quá!”

“Vậy hả, tí nữa cậu sẽ biết…”

Nói xong, một nụ cười bí ẩn khẽ hiện lên trên khuôn mặt của cậu ấy, cứ như là cậu ấy thật tự hào vì đã lừa dối cả thiên hạ một chuyện mà họ không hề hay biết. Tôi cũng vậy, chẳng biết gì cả. Đoán tới đoán lui, thì không nên đoán nhiều làm gì, rất có hại cho sức khoẻ. Cũng chính vì thế. Tôi đã lãng quên cái chuyện ấy từ bao giờ, thay vào đó, điều tôi đang chú ý nghĩ đến là trông cậu ấy vô cùng kì lạ. Chẳng biết là ở chỗ nào nữa. Mới quen thôi, cũng không nên thắc mắc nhiều gì về đối phương. Nghĩ thế, nhưng… cái miệng của tôi không hề làm theo cái lí trí tẹo nào, hỏi liến thoắng, nào là sở thích, cậu có người yêu chưa, cậu đang làm gì trên này, cậu muốn ăn gì, có thích chơi loại nhạc cụ nào không… Thật vui là những gì cậu ấy trả lời tôi đều rất thích. Đặc biệt hơn, tôi và cậu ấy có chung một sở thích là thức khuya, ngắm trăng, ăn bánh, uống trà… và ngâm thơ… Nghĩ đến đó, tôi buột miệng:

“Chúng ta chơi đối thơ đi…”

“Cậu cũng thích làm thơ hả? Vậy là chúng ta có cùng sở thích rồi đó, vui thật…, cậu muốn làm thơ về cái gì, sự vật, con người… hay đại loại là gì… hì hì…”

“Gì cũng được, nhưng tôi rất yêu hoa mặt trời,Cácbạnđangđọctruyệntạihttp: nhìn hoa mặt trời, tôi luôn liên tưởng đến chính bản thân của mình, lúc nào cũng cố gắng vươn lên để hoàn thiện, để đón nhận ánh nắng thật là rực rỡ vậy đó… Nhưng, nó lại rất mau tàn…”

“Tàn rồi lại để cho hàng ngàn hạt giống khác trỗi dậy, nó thật vĩ đại đúng không? Ước gì tôi cũng có thể được như hoa mặt trời vậy đó…”

Nói rồi, cả hai chúng tôi đều dần trở nên im lặng, suy tư một cái gì đó, chẳng ai còn chú ý đến việc cùng nhau đối thơ nữa. Tôi… chẳng thể nào có thể trở nên như hoa mặt trời được, tàn đi để cho sự sống khác được nảy lên. Hi sinh mọi thứ mà không cần nghĩ đến bản thân của mình. Đúng là tôi chẳng có tư cách để yêu một loài hoa cao thượng đến thế. Tôi chẳng hiểu rõ về hoa mặt trời, cũng chẳng biết chúng tự sinh tự diệt ra sao, chỉ vì, cách nhìn nhận và phong thái của nó, tôi đã yêu loài hoa này lúc nào không hay. Cũng giống như Khả Du ấy, chỉ nhìn bề ngoài và phong thái, tôi đã mến cô từ ngay cái nhìn đầu tiên, cứ ngỡ rằng trái tim của tôi làm bằng sắt và đất sét, không có cảm giác gì gọi là yêu đương, ấy vậy mà những thứ sắt và đất sét ấy lại nhanh chóng trở nên bằng thịt và được nuôi dưỡng bởi huyết bởi chính cô gái ngây ngô này.

Bất giác, chúng tôi cảm thấy tuy hai mà cứ như là một, như thể, máu được lưu thông cùng nhau, trái tim cùng được đập chung một nhịp. Hoà trộn một cách tự nhiên và không thể tan rã. Rồi, một luồng điện ở đâu chợt đến, làm cho bàn tay của cả hai cùng tê dại… chúng tôi đang nắm tay nhau… Điều đó đang chứng minh điều gì. Đây chính là tình yêu đích thực, tình yêu mà đã

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT