watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2825 Lượt

người ta thì thật là quá đê tiện, chính vì thế, ngày đầu tiên khi đến Sapa, bắt gặp người con trai đang giở trò với bạn gái của mình, tôi đã không thể kìm nén nổi và quăng luôn đôi giày cao gót vào hắn. Ấy vậy mà tôi lại trở nên đáng kinh tởm thế này. Tôi đã kịp bỏ tay ra, trong mơ là thế. Tôi phải là một con người đặt cao sự lịch sự. Đúng thế. Tôi nhắm mắt lại… Hai tay dang thật rộng, đủ để ôm những ngọn gió trở lạnh dần vào mình. Đi thôi, mọi chuyện nên dừng lại ở đây, trước khi quá muộn màng, trước khi tôi biến mình thành một con người khác, một con người luôn bị người ta coi thường và khinh chê, cho dù hoàn toàn không, nhưng ở trên thế giới 46% kẻ đồng tính bị mọi người loại bỏ, coi như rơm rác. Thả hồn đi, cho nó tự dung tự tác với thiên nhiên. Mãi mãi… Xa vời trong vô thức…

“Cô có bị sao không? Ở đây không còn người nữa, sao giờ… tôi… không thể cõng cô xuống núi được…”

Tôi liền mở mắt, như không tin được vào mắt mình, người đang đứng trước mặt tôi chính là người đang làm cho tôi cảm thấy đau khổ. Sao lại trớ trêu vậy nhỉ?

“Không sao đâu… Cô tên là gì thế?”

“Cô ư? Không… À! Tôi tên là Khả Du.”

“ Tôi là Tiểu Song, tôi có thể gọi cô là Khả Du được không?”

“Đương nhiên là được rồi… hì hì”

Trên khuôn mặt của Khả Du có một nụ cười thật bí ẩn, tôi không thể đoán được đó là gì. Nhưng… tôi hạnh phúc. Như vậy là sao Chúa Trời, con có được phép với người này không?

Trời dần tối, lại càng lạnh hơn. Tôi không nghĩ rằng mình đêm nay sẽ lưu lại đây, nên mặc không nhiều đồ ra ngoài cho lắm. Tôi bắt đầu cảm thấy thật lạnh. Lạnh lắm, nhưng… trong trái tim của tôi, chẳng biết ngọn lửa nào đang bốc cháy, làm ấm và nóng rên đi được. Tôi và Khả Du cùng đến đài quan sát ngồi xuống, cả hai đều suýt xoa cái tiết trời giá rét của mùa đông.

“Mặc áo của tôi đi, Tiểu Song. Tôi có thể chịu được lạnh hơn cậu. Hì”

“Không cần đâu, Khả Du cũng lạnh mà.”

“Tôi mang nhiều áo đi lắm. Có cả chăn bông nữa này. Tại đêm nay, tôi có ý định thử ở lại đây, phải mạo hiểm thì chuyến đi mới không tẻ nhạt.”

Tôi sung sướng nhận lấy chiếc áo khoác của Khả Du. Nhìn sao thì nhìn, tôi vẫn cảm thấy chiếc áo này chẳng nên giành cho nữ mặc, ấy vậy mà Khả Du lại mang nó, trông rất mảnh khảnh cơ mà, không nam tính đâu. Thấy tôi hơi thắc mắc… Khả Du lên tiếng:

“À… cái áo này là của anh tôi đấy, nên Tiểu Song đừng có ngại, mặc rất ấm, và dễ chịu”

“Ừ! Khả Du đến đây một mình thôi hả?”

“Không… tôi đi chung với một nhóm bạn, nhưng hôm nay tôi trốn đi một mình…”

Thì ra là thế. Thảo nào… trông cậu ấy xinh thế cơ mà.

“Khả Du bao nhiêu tuổi vậy…. Tôi hơi thắc mắc,… hì hì,.. cho dễ xưng hô ấy mà…”

“25 rồi đấy!”

“25 ư? Sao trông cậu trẻ vậy, cậu hơn tôi những 3 tuổi đấy, tôi có nên gọi cậu bằng chị không nhỉ? Nhưng thật ra, tôi không thích gọi như thế cho lắm”

“Không sao đâu, chúng ta xưng tên đi, cũng đã xưng như vậy rồi mà. Chị ư… nghe mắc cười quá!”

Nụ cười bí ẩn của Khả Du lại xuất hiện, tôi… chẳng hiểu tại sao nữa. Lạnh quá! Mặc dù rất giỏi

chịu đựng, nhưng… thật là lạnh. Có vẻ như Khả Du cũng như tôi, không chịu được…

“Hai chúng mình có thể ôm nhau cho bớt lạnh, thân nhiệt thì vẫn ấm hơn mà”

Mặc dù rất thích, nhưng… tôi không thể lợi

dụng Khả Du được, cô ấy thì trong sáng, chỉ vì không chịu nổi lạnh, mới như thế, còn tôi, tôi có cả ý đồ thật bất chính. Tôi không thể… không được… Đang suy nghĩ, bỗng…

“Xin lỗi nhé! Tôi lạnh quá! Giá mà tôi mang nhiều chăn hơn nữa…”

Ở trong vòng tay của Khả Du, tôi cảm thấy ấm áp vô cùng, chẳng phải tôi đang đối diện với cái lạnh lẽo kì dị đó sao. Trao đổi nhiệt cho nhau, tôi thấy mình như gần với Khả Du hơn.

“À!… Không sao đâu, tôi cũng lạnh lắm… Nếu cậu lạnh, thì tôi có thể choàng tay ôm cậu, Khả Du ạ!”

“Tôi chịu được, như vậy là ấm lắm rồi, hì”

Chúng tôi đã như vậy, và cứ như vậy, đến khi bình minh ló dạng cũng như vậy. Tôi chẳng thể bao giờ tưởng tượng được rằng, tôi sẽ gặp lại Khả Du trong hoàn cảnh đẹp đẽ thế này. Cảm ơn sự lạnh lẽo của mùa đông, trước kia ta đã yêu mi, bây giờ lại càng yêu hơn.

Chương 4: Chương 04

“Cậu có thể cho tôi xin số điện thoại của cậu được không Tiểu Song… Tôi rất muốn làm bạn với cậu.”

“Đương nhiên là được rồi. Đưa điện thoại đây.”

Vừa nói tay của tôi vừa xoè ra đón nhận chiếc điện thoại, cái mà sẽ là cầu nối cho tình yêu chúng tôi được vun đắp. Nhập số xong, Khả Du lại đưa tay ra và nói:

“Để tôi lưu tên của cậu cho. Tôi muốn nhập tên theo ý thích, nhưng chưa muốn cho cậu biết. Hi hi”

Kể cũng thật lạ, rõ ràng đây là dáng vẻ của con gái, thế nhưng Khả Du rất cao, cao hơn tôi cả một cái đầu, đứng với cậu ấy, tôi trông mình giống y chang như một đứa con gái thực sự. Nhận định này từ trước đến giờ tôi chưa được mấy đứa bạn công nhận. Chúng nó cứ xem tôi như một đứa con trai vậy. Khả Du lại ăn mặc rất cá tính, cái áo khoác giống của nam thì không nói làm gì, bây giờ tôi trông cậu ấy như là con trai mới đúng. Mặc dù cách ăn nói, vẻ bề ngoài thì đích thực là một đứa con gái. Chẳng lẽ,… cậu ấy bị “bóng lộ”. Bóng lộ là người đồng tính nam, ăn mặc và cử chỉ như phụ nữ. Sao vậy nhỉ, sao tôi lại có những suy nghĩ ấy ở trong đầu. Đừng nghĩ nhiều nữa Tiểu Song, hai chúng ta giờ đang rất hạnh phúc đấy thôi. Khả Du ắt hẳn cũng có một chút tình cảm gì đó với tôi, tôi đoán thế, rất rất ít, à! Phải nói là tôi chưa thấy ai nhìn mình như Khả Du đã nhìn tôi, một đôi mắt có thể nhìn thấu mọi sự ẩn dấu bên trong, đứng trước cậu ấy, tôi cứ như là một tờ giấy trong suốt, không thể che dấu sự gì. Điều này càng chứng tỏ cho tôi hơn, đây chính là tình yêu đích thực của tôi. Tôi cười thầm, một nụ cười mang bao niềm vui, sự hứa hẹn, những câu hỏi nghi vấn về Khả Du. Tôi chưa thực sự biết cậu ấy là một con người như thế nào, nhưng tôi muốn được in dấu chân vào lãnh thổ trái tim của cậu ấy. Vậy thôi…

“Cậu có muốn xuống núi chưa? Thực tình thì tôi chưa muốn, nhưng… hôm nay, tôi có việc rồi, một tiếng nữa thôi. Chắc giờ này mọi người đang tìm tôi dữ lắm…”

“Ừ! Vậy chúng mình cùng xuống đi. Tôi rất vui khi được gặp cậu ở đây đấy, Khả Du. Tôi có thể gặp cậu tiếp được không nhỉ?”

“Đương nhiên rồi, nếu không muốn gặp lại cậu thì tôi cũng không xin số điện thoại của cậu đâu. Cậu là người con gái đầu tiên tôi mở lời đấy, từ trước tới nay, chỉ có người ta mở lời với tôi thôi. Hì…”

Nghe câu nói của Khả Du mà tim tôi cứ như nhảy ra, và vồ mãnh liệt vào Khả Du. Từ khi gặp Khả Du, nhiều ý nghĩ đen tối xâm nhập vào trong trí óc của tôi một cách rõ ràng và nhanh chóng. Tuy nhiên, tôi nghĩ đó là lỗi của tôi, chỉ vì tôi… Tôi thật xấu xa nhỉ. Nếu như chuyện tình tôi viết ra, không biết mọi người sẽ phản ứng thế nào nữa. Đã khốn khổ với việc viết lách thế này, vậy mà lại nghe thằng Khánh Mộc nói lại, bài luận này sẽ phải viết bằng tiếng anh. Ôi! Tiếng việt còn chưa ra gì, huống hồ là tiếng anh. Kì này coi chừng năm sau mới tốt nghiệp được. Khổ não quá! Bụng lại bắt đầu réo lên rồi. Đúng là bụng của tôi, không nên để trống rỗng, sẽ hao tổn nguyên khí nhiều. Sau khi chia tay Khả Du, tôi tấp vào lề đường, cái quán tôi thường ăn. Vừa nhìn thấy tôi, chú ấy mừng tê. Bởi vì, tôi rất có khả năng thu hút người qua đường, họ nhìn thấy tôi ăn là muốn vào ăn ngay. Hơn nữa, tôi lại ăn khá sớm thế này, được người mở hàng như tôi, chắc ngày hôm nay chú ấy phải bận rộn nhiều. Không quá khen gì chứ, tôi cảm thấy chú ấy nấu hủ tiếu cực ngon. Tuy vẫn còn muốn ăn, nhưng sáng sớm, tôi chỉ ăn hai tô thôi. Nhưng chú ấy rất vui vẻ, còn tặng tôi một ly pepsi nữa. Tôi không thích uống pepsi bằng cocacola, bởi vì vị ngọt của pepsi không vừa với khẩu vị của tôi, tôi rất thích uống nước có ga ngọt. Mỗi người một khẩu vị mà, mặc dù giờ đây pepsi cũng đã được rất nhiều người ưa chuộng. Tôi quả là hâm mộ, cái người mà thiết kế logo cho pepsi ấy, làm rất ngược lại cocacola, màu sắc trên lon pepsi cũng vậy, ngược, và độc đáo. Màu xanh của pepsi- màu đỏ của cocacola. Con người cũng thế, không nhất thiết là phải giống nhau, nên mỗi người mỗi vẻ. Có rất nhiều người, đặc biệt là giới nghệ sĩ, thường mặc cho mình những bộ trang phục na ná nhau, họ thích hình ảnh của những người nổi tiếng. Đặc biệt là fan hâm mộ của họ. Tại sao vậy nhỉ, nếu tôi có thần tượng ai, tôi cũng sẽ không bao giờ biến mình thành họ. Tôi muốn là chính tôi mà thôi.

Về đến khách sạn, tôi liền mở laptop lên, lại cắm thẻ nhớ máy ảnh vào. Sau đó, xuất hiện hàng loạt hình ảnh. Hôm qua, trong lúc ngủ, tôi đã chụp ảnh của tôi với Khả Du, có phải là đê tiện lắm không nhỉ. Khi yêu người ta thường trở nên ích kỉ và xấu xa, có đúng vậy không. Tôi nghĩ, trong giai đoạn này, tôi có thể nhanh chóng trở nên hèn hạ lúc nào không hay. Tay tôi khẽ chạm lên màn hình, tôi vuốt lên khuôn mặt của cậu ấy. Thật hạnh phúc, hạnh phúc quá. Tôi mong là thời gian tôi gặp cậu ấy được nhiều hơn. Và cái ngày tôi trở lại Sài Gòn sẽ chậm hơn. Tôi muốn được ở bên cậu ấy. Ở đây, không ai quen biết tôi

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT