|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
TRÁNH XA TÔI RA-Yumi run sợ nói.
-Nóng qua đấy.Nhưng được cái đẹp phết nhỉ-Một thằng khác nói.
Thằng đầu đàn vừa tiến đến thì Yumi lùi về sau.Cứ thế Yumi đá một phát vào chân thằng đó.
-Chết tiệt.Con ranh này gớm quá.Mày giỏi lắm-Thằng kia nhếch mép.
-Xông vào hiếp nó cho tao-Thằng đầu đàn hét lớn.
Mấy thằng xông vào.1 thằng giữ chân,1 thằng giữ tay.Ban đầu Yumi còn đỡ được nhưng càng về sau Yumi càng đưới sức.Miệng luôn kêu gọi tên Ellen.
-Ellen.Anh ở đâu vậy.Cứu tôi với…
BỘP…BỘP…BINH…BINH…
Yumi cảm thấy mọi thứ xung quanh dần mờ ảo. Nó mong đó là Ellen nhưng người đó không phải là Ellen…Một người khác.
-Cho mày chừa tội ăn hiếp con nhà lành nhé-Người đó
-Ớ.Đây chẳng phải Yumi sao-Người đó.
Nhắm mắt.Yumi nhắm nghiền đôi mắt đỏ hoe, đôi bàn tay lành lạnh vì sợ.Bóng tối bao trùm lên tâm trí Yumi.Nó xỉu.
Ellen chạy đến, đằng sau là Emi và Ron.
-Cảm ơn bạn.Bạn là…-Ellen
-Ủa.Bạn bè không nhận ra nhau sao-Người đó
-Khoan.Đây là…A.Anh Duy Anh-Emi reo lên
-Chuẩn rùi em gái-Duy Anh
-Sao mày ăn mặc kì vậy.Làm bọn tao hông nhận ra-Ron
-Mấy người để ý vào đây chút coi-Ellen quát, bế Yumi lên.
-Để em..em gọi xe-Emi ấp úng.
-Ở đây không có xe đâu-Duy Anh
-Đi bộ nhỡ Yumi…-Emi lo lắng.
-Gần đây có bệnh viện nào không-Ellen lạnh lùng như ngày nào.
-Theo tao quan sát là cách đây 1 đoạn có 1 bệnh viện nhỏ-Ron
Tại bệnh viện…
Yumi khẽ động đậy.Hàng mi dài khiến Yumi thêm đẹp hơn.
-Đây là đâu-Yumi
-Cô không sao chứ-Ellen
-Ellen..-Yumi
-Tôi nói là không được rời xa tôi nửa bước cơ mà-Ellen mắng
-Tôi xin lỗi-Yumi cúi xuống, lí nhí trả lời.
-Cô không sao chứ-Ellen
-Không sao.Tôi vẫn còn cười được nè-Yumi cười
-Cô cười trông đẹp hơn đấy-Ellen
Yumi ngượng ngùng quay về phía cửa sổ, dấu đi hai cái má đang đỏ ửng lên.
-Yumi.Mày hông sao chứ? Có đau đâu hông? Thế nào rùi? Bọn nó có làm gì mày hông?..-Emi
-Bình tĩnh.Tao khỏe.Mày không thấy hả? Mà mày vào đây không đem thức ăn cho tao à.-Yumi sực nhớ khi cái bụng đang biểu tình.
-Ờ nhỉ tao quên-Emi
-Bạn bè thế à-Yumi dỗi.
-Tao đùa thôi.Nè.Cầm lấy ăn đi-Emi cười
Ngoài kia 3 chàng trai đang đứng.
-Mày nói đi-Ron
-Nói gì-Duy Anh
-Sao mày lại ở đây.Chẳng phải đang đi nước ngoài sao?-Ellen
-Tao thích về thì về thôi-Duy Anh
-Mày về lúc nào vậy-Mickey từ đâu đi đến
-Mới-Duy Anh.
-Hai em gái đâu-Kelbin ngó nghiêng.
-Trong kia-Ron chỉ vào.
Ellen nói mãi Emi với 4 đứa kia mới chịu về.Ngồi trong phòng, Ellen ngắm Yumi ngủ.Cảm giác lâng đâng cứ ùa về.Trái tim băng giá của Ellen đập mạnh.Phải chăng đó là “yêu”.Bất giác, nó tỉnh giấc.
-Sao anh hông ngủ.Ngồi đây chi vậy-Yumi ngồi dậy.
-Thích ngồi thôi-Ellen giữ lại nhịp đập trái tim mình, thu mình vào trong một con người lạnh.
-Đi ra ngoài kia chơi đi-Yumi rủ.
-Ừkm.Nhưng cô không ngủ à-Ellen
-Không thích mới rủ anh ra ngoài kia chơi-Yumi
Ngoài bãi cỏ, hai người đang nằm trên bãi cỏ xanh dịu.
-Ellen này-Yumi
-Gì vậy-Ellen
-Anh hát cho tôi nghe được không-Yumi nhe răng
-Tôi đâu biết hát-Ellen.
-Anh hát cho người ốm nghe đi mà-Emi
-Để khi cô hết bệnh tôi sẽ vừa đàn vừa hát cho cô nghe được không-Ellen không hiểu sao mình lại nói ra được câu đó.Cả đời này cậu chưa từng hát cho ai nghe bao giờ. Đằng này vừa hát vừa đàn nữa.
-Anh hứa với tôi nhé-Yumi đưa ngón út qua chỗ Ellen nằm.
-Hứa-Ellen ngoắc tay vào ngón út của Yumi
-Hì-Yumi cười.
Sáng hôm sau.Như thường lệ, Ron và Emi vào bệnh viên trước.Đi được nửa đường, Emi sực nhớ là quên không mua đồ ăn sáng cho Yumi nên đi mua luôn.Ron gần đến khu nhà A của bênh viện thì thấy mấy thằng du côn đang xông vào đánh một đứa con gái trông rất quen thuộc.Sẵn máu anh hùng, Ron xông vào đánh bọn nó tơi tả.Người con gái đó là…
-Linda.Cô làm gì ở đây?-Ron hơi ngạc nhiên.
-Em…em đến thăm người quen.Đang đi thì gặp bọn nó.Cảm ơn anh đã cứu em-Linda.
-Tôi mắc bận rồi.Tránh ra tôi đi-Ron.
-Cảm ơn anh nhiều-Linda ôm Ron (lần hai ôm)
Bộp…
Túi thức ăn trên tay Emi rơi xuống.Ron gỡ tay con nhỏ ấy ra.Emi chạy đi, nó không muốn thấy cảnh này nữa.Bên cạnh đó còn có hội Boy định giữ nó lại.
-Không ngờ đấy-Mickey nhếch mép cười.
-Emiii-Kelbin
-Mày còn không mau đuổi theo nó đi-Duy Anh.
Nó muốn chạy thật xa, rời xa thật xa khỏi nơi ấy.Mưa, mưa đến.Là nước mưa hay là…nước mắt.
Mưa cứ rơi.
Rơi mãi.
Rơi, cứ rơi.
Rơi tiếp và rơi mãi.
Emi muốn khóc.Ừ.Khóc thì cứ khóc đi.Khóc cho đến khi nào cảm thấy vơi đi nỗi buồn của mình.Emi ngồi xuống, gục đầu vào đôi chân đang co lên, run rẩy trong màn mưa lạnh lẽo. Cố gượng dậy nhấc phone.
-Alô-Emi.
-Dạ thưa tiểu thư-Một giọng nói vang lên.
-Cho tôi một chiếc máy bay đến đây.Tôi muốn về nhà ngay-Emi
-Dạ thưa tiểu thư-Người đàn ông kính cẩn thưa.
Về phần Ron.Ron gọi không biết bao nhiêu lần mà nó không nghe máy.Ron muốn giải thích tất cả rằng, đó chỉ là HIỂU LẦM.
-Mày không thấy Emi à-Duy Anh
-Không-Ron
-Nó đi đâu không biết-Kelbin
-Emi đâu Ron-Yumi
-Hàizz-Ellen thở dài.
Mọi người đều lo lắng cho nó.Nó đang đi đâu? Làm gì?
Ron nhấc máy.
-Sao, cô ấy ở đâu?-Ron
-Thưa cậu chủ, tôi đã kết nối với điện thoại của tiểu thư nhưng…-Ông quản gia.
-Nhưng sao-Ron
-Không kết nối được-Ông quản gia.
Ron ngồi thụp xuống.Rốt cuộc là nó đi đâu chứ.
Sau khi lên máy bay.Emi xỉu vì dầm mưa qua lâu.Trước đó nó dặn dò không được nói với gia đình nhà Ron biết.
Trong phòng bệnh viện, trên chiếc giường phủ đrap trắng tinh.Nó ngủ như một thiên thần.Nhưng được một lúc nó tỉnh dậy, đâu có ngủ được khi giọt nước mắt đang rơi không ngừng.Emi bước đến bên cây đàn piano đen quý phái.Bàn tay nhỏ chạm vào những nốt nhạc.Nó đánh một bản nhạc du dương. Bản Long long ago (sozy chị Di, em cũng thích bài đấy và Emi cũng thế).Buồn.Phải.Rất buồn là đằng khác.Trên phím đàn, từng giọt nước mắt lại rơi.Giọt nước mắt long lanh như hạt trân châu lăn dài trên má, in dấu trên đôi mắt ánh lên nỗi buồn lớn. Bàn tay ai đó đặt tay trên phím đàn đánh cùng nó.Emi ngước lên.
-Lâu rồi đúng không?-Anh Duy
-…-Emi không trả lời.
Duy Random ôm em gái vào lòng.Ký ức chợt ùa về trong nó.
9 năm trước.
-Anh dạy em bài đấy đi-Emi
-Ừhm.Nhưng em phải có sự kiên trì mới học được-Duy
-Gì cũng làm được hết đó.Dạy em nha-Emi cười
-Ừk.Em hãy lắng nghe nhịp điệu của nó nè lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé) Duy lướt nhẹ trên phím đàn.
-Trong đó ẩn chứa một nỗi buồn lớn.Nói về quá khứ đã trôi xa, qua khứ da diết nỗi buồn.Hiện tại trầm ngâm và một tương lai tràn đầy niềm vui và hạnh phúc-Emi trả lời.
-Em gái giỏi quá ha-Duy xoa đầu em gái mình.
Và chính bản nhạc đó, nó đã đánh trong lần sinh nhật cuối cùng của mama.Và chính bản nhạc đó được cất lên sau khi mama nó mất.Mama thích bản nhạc này mà…
-Đừng sợ em à.Hãy vứt bỏ quá khứ và nắm chặt hiện tại-Duy khẽ nói.
-Em…em..-Emi
-Anh biết.Em ngủ đi.Mai anh sẽ gọi cho Ron-Duy.
-Đừng anh.Em muốn được yên-Emi
-Em phải nghe từ hai phía chứ.Nhỡ đó chỉ là hiểu lầm
-Hiểu lầm ư-Emi
-Em cũng mong đó chỉ là sự hiểu lầm thôi-Emi nói tiếp rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Bên ngoài phòng bệnh, Duy cầm chiếc phone lên gọi Ron.
-Alô-Duy.
-Anh à.Em…em xin lỗi-Ron hạ giọng
-Không sao.Nó đang ở trong bệnh viện xxx.Em đến đi-Duy nhẹ nhàng và mong điều cậu làm là đúng.
-Cảm ơn anh nhiều.Em sẽ đến ngay-Ron mừng rỡ
Trước cổng bệnh viện
-Cô không sao chứ, bảo ở nhà mà không nghe-Ellen
-Tôi không sao.Đi vào thôi-Yumi
-Ron.Mày biết phải làm gì rồi đấy-Duy Anh vỗ vai Ron
-Cố gắng nhé.Chắc Emi hiểu mà-Kelbin
-Chuẩn đấy-Mickey (ghiền luôn từ chuẩn rùi)
-Ừhm-Ron
Tại phòng VIP nơi “trú tạm” của Emi.
-Sao hông thấy nó-Mickey
-Kì vậy-Yumi
Ron chạy đi tìm Emi.Sững sờ, trước mắt Ron là một thiên thần mặc bộ váy trắng cầm cây vi-ô-lông kéo bài first love đầy cảm xúc của mối tình đầu.
.
Xung quanh thiên thần là những đứa trẻ đáng yêu với khuôn mặt bầu bĩnh búng ra sữa..Kết thúc bản nhạc:
-Chị Emi đàn hay wá-Một bé gái
-Khi nào đàn tiếp cho bọn em nhé chị-Bé gái 2.
-Nghe chị đàn, em thấy như ở thiên đường luôn á-Bé zai bên cạnh.
-Hì.Các em ngoan nghe lời chị rồi khi nào chị đàn cho nghe nhé-Emi cười còn đẹp hơn cả thiên thần.
Bỗng một cậu bé reo lên:
-A.Anh kia giống hoàng tử thế.
-Anh nào? À đúng rùi-Bé gái 1
Emi quay ra đằng sau nhìn, bất ngờ.Ron cười (cười hoài)
-Có công chúa thì phải có hoàng tử.Có chị Emi thì phải có anh (pó chíu :monkey36)
-Ra kia chơi với chị đi các em-Emi đánh bài chuồn thì một bàn tay giữ lại.
-Các em ra kia chơi trước đi, cho công chúa với hoàng tử nói chuyện chút nhé-Ron.
-Dạ.Tí chị Emi với hoàng tử ra chơi cùng bọn em nha-Cả bọn nói rồi chạy đi.
Quay lại với hai nhân vật của chúng ta.
-Em đang tránh mặt anh?-Ron.
-…..-Emi im lặng.Ron ôm Emi vào lòng.Đầu nó tựa vào vai anh.
-Anh xin lỗi-Ron
-Về gì-Emi nói nhỏ.
-Về tất cả-Ron
-Thực ra lúc đó…-Ron kể hết tất cả cho nó nghe
-Em có tin anh không-Ron ôm chặt Emi
-Có lẽ là….Ừhm, em có tin-Emi.
-Anh yêu em-Ron
-Anh có nghe thấy gì hông-Emi
-Nghe gì-Ron.Emi đưa tay Ron lên áp sát vào ngực mình.
-Nhịp đập trái tim, nó nói là em…em cũng yêu anh đó-Emi.
Đọc tiếp: Pé ngốk Làm vợ anh được không – Phần 4
Từ chiếc vòng cố,dòng chữ long lanh sáng rực.
-Hai người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




