|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tụcbước đi, cũng không quay đầu lại.
Nhìn theo bóng dáng hắn bước đi, Quan Chi Yên nhịn không được rơi nước mắt.
Tề Sóc đáng chết! Đáng chết…Ô ô……
Chương 3
Đẩy cửa tiệm cà phê HạnhPhúc, trên cửa lập tức vang lên những tiếng leng keng, bên trongrất ồn ào tiếng nói chuyện của khách hàng đến tiệm.
“Hoan nghênh quý khách.” Lúc đó lập tức truyền đến âm thanh ôn nhu hoan nghênh.
Quan Chi Yên buồn rầu bước tới quầy bar ngồi xuống.
“Quan tiểu thư, hôm nay không đi làm sao?” Đoạn Lại Lăng đứng trong quầy bar nhìn nàng mỉm cười nói.
Đoạn Lại Lăng là quản lýtiệm cà phê này, từ lúc Hạnh Phúc mở cửa cho tới giờ đều là nàng phụ trách quản lý việc kinh doanh, những khách hàng tớiđây đều tưởng nhầm nàng là chủ tiệm, bất quá trên thực tếnàng chỉ là thay mặt người chủ thờ ơ kia mà thôi.
Về phần tại sao nàng biết chuyện này, cũng vì lúc trước người thiết kế cùng trang trí tiệm cà phê này là nàng. Thậm chí nàng còn biết ban đầu tiệm có tên là “Tiệm cà phê DuyênĐến”, sau đó lại có truyền thuyết về cột hạnh phúc rất nổi tiếng, chonên về sau đổi thành “Tiệm cà phê Hạnh Phúc”.
“Lúc nào đến đây cũng đều có nhiều người a.” Quan Chi Yên quay đầu nhìn hết 4 phía.
“Cái này phải cảm tạ danh tiếng của cột hạnh phúc.” Đoạn Lại Lăng mỉm cười nói.
“Hạnh phúc nha……” Quan Chi Yênthì thào vừa nói vừa nhìn các đôi các cặp tình nhân ngồi trong tiệm,trong lòng càng lúc càng nặng nề chua xót.
Kỳ thật nàng cũng đã nghe đếntruyền thuyết 7 cái cột trong tiệm, nghe nói những nữ nhân ngồi ở đây,đều có thể nhanh chóng lấy được lão công nhất hảo (tuyệt nhất), sau đó còn nghe mỗi người ca ngợi cuộc sống rất hạnh phúc. Cho nên córất nhiều đôi tình nhân hoặc nam nữ độc thân đến đây ngồi cả trên cảdưới lầu của tiệm để mong có thể cũng được hạnh phúc như thế.
Nói thật, nàng nghe chuyện không có căn cứ khoa học thật rất ngạc nhiên sửng sốt, vậy mà không thể hiểusao có những người mù quáng tin vào, nhưng dù sao thì ai mà chả hy vọngchính mình có thể có được hạnh phúc chứ?
Giống như nàng bây giờ, cho dùtừng cười nhạo truyền thuyết này là không có căn cứ, nếu không phải bấtngờ nghĩ đến nó, còn cho rằng thực sự có khả năng mang lại hạnh phúc cho mình mà nhất thời nảy lòng ham muốn chạy đến đây.
Hạnh phúc nha, nếu truyền thuyết 7 cột này là thật, nàng cũng hy vọng có thể hưởng 1 chút sự kỳ diệu, có thể hy vọng cùng Tề Sóc đi đến hạnh phúc, ít nhất có thể giúp nàng thuhồi những sự kiện phát sinh lúc nãy.
“Vẻ mặt của ngươi lúc này hìnhnhư là có tâm sự.” Đoạn Lại Lăng nhìn nàng nói “Ngươi ăn tối chưa? Muốnuống cái gì hay là muốn dùng cơm?”
“Chưa ăn, nhưng hiện giờ ta nuốt không vô.” Quan Chi Yên lắc đầu nói.
“Ăn không nổi cũng phải ăn mộtchút gì chứ. Cứ như vậy đi, lão Từ gần đây có học qua cách chữa bệnhmới, ngươi chịu khó ăn thử xem, ăn không được cũng không sao, dù saocũng là sản phẩm thử nghiệm. Ngươi chờ ta 1 chút, ta vào bếp lấy ra chongươi.”
Nói xong, Đoạn Lại Lăng lập tứcđi từ quầy bar vào bếp, chỉ lát sau bưng ra liền 1 dĩa tỏa mùi thơm khắp nơi, làm cho nàng vừa ngửi thấy liền đưa tay đón lấy cái dĩa mới vừađược đưa ra.
“Đây là món gì?” Quan Chi Yên tò mò hỏi.
“Rượu đế đôn cây Ngưu Tất.” Đoạn Lại Lăng mỉm cười nói “Ha ha nhìn, nhìn thì không thể ăn a.”
Quan Chi Yên liếm môi dưới, dodự 1 chút, rốt cục vẫn là không chịu được trong bụng lẫn miệng khôngngừng chảy nước miếng, liền cầm dao nĩa cắt 1 miếng đầu cây Ngưu Tất đưa vào miệng ăn.
“Thế nào?” Đoạn Lại Lăng hồ hởi hỏi. Nhìn lướt qua nàng đã sớm biết rằng Rượu đế đôn cây Ngưu Tất có bao nhiêu là vị ngon.
“Ngươi rõ ràng đã biết rồi, vậymà còn hỏi ta sao?” Quan Chi Yên giận dữ liếc nàng 1 cái, hai tay vẫnkhông ngừng cắt cắt, tiếp tục đưa từng miếng từng miếng vào miệng ăn.
Xem ra nàng đã khôi phục việc ăn uống, Đoạn Lại Lăng yên tâm xoay người tiếp tục làm việc, không quấy rầy nàng thưởng thức.
Món ăn chữa bệnh cùng với âmnhạc du dương, còn có mọi người xung quanh nói chuyện hòa nhã, tâm trạng buồn bực và khổ sở của Quan Chi Yên phần nào cũng vơi đi 1 chút. Nhưngkhi nghĩ đến bộ dáng quay người bỏ đi của Tề Sóc vẫn làm cho nàng cảmthấy rất khó chịu.
“Ngươi lại có chuyện gì cần giúp sao?” Nhìn thấy nàng 1 lúc lâu lại không ăn tiếp, Đoạn Lại Lăng đưa đến ly cà phê mà nàng thường uống đến, đồng thời nhẹ nhàng hỏi.
“Ngươi làm ở đây cũng được 2 3năm rồi, ngươi cảm thấy truyền thuyết về mấy cái cột đó có thể làm chongười ta hạnh phúc thật sao?” Quan Chi Yên hỏi.
“Ngươi hỏi như vậy thật sự làmta không trả lời được.” Đoạn Lại Lăng ôn nhu mỉm cười “Bất quá ở tại nơi đây có một đôi so với một đôi vợ chồng rất vui vẻ hạnh phúc ân ái nha (câu này ko trans lại nổi, ko hiểu đc a L), vậy ngươi hỏi ta tại sao điều đó có thể làm người ta hạnh phúc? Nóithật ra là ta cũng không biết, có điều từ khi đến Hạnh Phúc làm việc cho tới giờ, đã có hơn 50 cặp từng đến đây gửi thiệp hồng a.”
Nàng từ hướng quầy bar giơ tay trái chỉ về khuôn mặt đang mỉm cười trên tường.
Chi Yên theo ánh mắt của nàngcũng nhìn về phía vách tường, thấy bức hình chụp một đôi tươi cười trànđầy hạnh phúc, nàng hảo nghĩ hy vọng 1 ngày nào đó trên tường cũng treoảnh cưới của nàng và Tề Sóc, nhưng cơ bản là chuyện không thể.
Có lẽ lúc đó hắn muốn mua nhẫnnàng không nên có ý kiến hay tỏ thái độ quá, chỉ cần làm theo quyết định của hắn, cùng hắn kết hôn thì tốt rồi.
Không cần nghĩ hắn có thể hốihận hay không, không cần hắn có cảm thấy miễn cưỡng, cũng không cần vềsau hắn có oán hận nàng hay không, cuối cùng lại càng không nghĩ đến bọn họ sẽ ly hôn hay không, dù sao cho dù là ly hôn, nàng cũng sẽ có tiềnphụng dưỡng không phải sao?
Lúc này nàng muốn ích kỷ, chỉcần nghĩ tốt cho chính mình là đủ rồi, mặc kệ tương lai, kết quả của bọn họ có bên nhau hay chia tay hay không, ít nhất có thể cam đoan, khi đến ngày kỷ niệm thành lập trường nàng khẳng định có thể lấy hắn khoe với 3 đối thủ sống mái kia, vậy chưa đủ sao?
Nàng hy vọng chính mình có thểích kỷ a, nếu nàng có thể chỉ nghĩ cho mình, không cần phải lý trí,không cần phải khao khát hạnh phúc giống những đôi kia thì tốt rồi, nhưvậy hiện giờ nàng sẽ không khó nghĩ như vậy.
Nếu nàng có thể không yêu hắn nhiều như vậy thì tốt rồi.
Quan Chi Yên thở dài, đột nhiên lộ ra vẻ đau buồn 1 chút, mỉm cười buồn bã.
“Ngươi không sao chứ?” Đoạn Lại Lăng nhăn mày, vẻ mặt lo lắng ngóng nhìn nàng.
“Không có việc gì.” Nàng lắc đầu.
“Tuy rằng năng lực của ta cóhạn, nhưng nếu ta có thể giúp được gì thì nhất định ngươi phải nói chota biết nha.” Đoạn Lại Lăng chân thành nói với nàng.
“Cám ơn.” Nàng mỉm cười gật gật đầu.
Đoạn Lại Lăng sau khi thấy nàngđã cười liền đi tới chỗ khác của quầy tiếp đón khách, mà nàng lại bắtđầu tiếp tục chìm đắm trong u buồn, nàng hội nghĩ sau này nên dùng tháiđộ và hành động như thế nào khi ở chung với Tề Sóc đây.
Từ lúc hai người bọn họ yêunhau, sống chung đến nay, đây là lần đầu tiên hắn tức giận quay lưng bỏđi trước mặt nàng, có thể hắn quyết định cùng nàng chia tay hay không ?
Đột nhiên ngực thắt lại, làm cho nàng đau đến lập tức không thở nổi.
Nếu hắn thật sự mở lời nói muốn chia tay, nàng nên làm gì bây giờ?
Ngực vẫn còn đau, mặc dù không giống lúc vừa rồi đau rất nhiều, nhưng đau đớn lại cuồn cuộn không ngừng, không dứt.
Nếu ngay cả việc tưởng tượng hắn và nàng chia tay làm nàng đau lòng đến vậy, nếu thật sự có một ngày như thế, nàng thật sự có thể chấp nhận được sao?
Mũi ngẹt ngẹt, nàng đột nhiên cảm thấy muốn khóc a.
Nhắm mặt lại, gục đầu xuống quầy bắt đầu khóc không thành tiếng.
Quan Chi Yên không biết Đoạn Lại Lăng có danh thiếp của Tề Sóc, bởi vì nàng chỉ mang Tề Sóc đến HạnhPhúc có 1 lần thôi, không nghĩ tới hai người đó đã trao đổi liên lạc với nhau. Hơn nữa để cho người cùng có thể nói chuyện riêng tư, Đoạn LạiLăng còn nhớ rõ liền lấy ra danh thiếp của bạn trai nàng và gọi. Còn vềphần nàng sau khi gục đầu khóc 1 hồi liền mệt mỏi rồi ngủ, tỉnh lại thấy Tề Sóc ngồi bên người, không bị dọa cho khiếp đảm.
“Tỉnh?” Tề Sóc bất đắc dĩ nhìn nàng.
Nàng trừng mắt nhìn, hoài nghirằng mình vẫn còn đang trong mơ, nếu không tại sao hắn lại có thái độbình thường với nàng như vậy, không hề tức giận.
“Còn chưa tỉnh ngủ sao?” Hắn lấy tay khẽ chạm mặt nàng.
Quan Chi Yên bất ngờ đưa tay bắt lấy tay hắn, mờ mịt nhìn hắn hỏi “Ngươi là thật sao?”
“Ngươi ngủ đến mức hồ đồ rồi sao?” Hắn dùng tay kia nâng khuôn mặt của nàng lên hôn.
Trong nháy mắt mắt nàng tròn to. Nàng nhất định là đang nằm mơ, nhất định là thế! Nhưng giấc mơ này rấtđẹp a, tuyệt đến mức làm cho nàng muốn kéo dài thêm, không muốn tỉnh lại nữa. Nàng nhắm mắt lại, một lần nữa nằm úp mặt trên quầy tiếp tục ngủ.
“Đừng ngủ, muốn ngủ thì về nhàngủ tiếp nào.” Tề Sóc kéo nàng dậy, bất đắc dĩ nhìn về phía Đoạn LạiLăng “Cảm phiền ngươi tính tiền giúp ta, hết bao nhiêu?”
“Hai ly cà phê, tổng cộng 300 đồng.” Nàng mỉm cười nói.
“Không phải nàng còn dùng bữa tối ở đây sao?” Hắn nhìn thoáng qua cô bạn gái vẫn còn đang ngơ ngác của hắn nói.
“Đó là sản phẩm thử nghiệm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




