watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4255 Lượt

cho nên miễn phí.” Đoạn Lại Lăng cười.
“Thật không?” Hắn cười cười, không hề lắm lời mở bóp da rút ra 1000 đồng chẵn đưa cho nàng.
Đoạn Lại Lăng mở ngăn kéo của máy tính tiền tìm 600 đồng thối trả hắn, vậy mà hắn chỉ cầm lấy 500, để lại 100 đồng lẻ trên bàn.
Đoạn Lại Lăng nhíu mày nhìn hắn, còn hắn thì mỉm cười trả lời nàng 2 chữ “Phụ phí.” Sau đó nắm tay người bạn gái vẫn có vẻ mặt ngu ngơ chưa tỉnh bước ra khỏi tiệm cà phê.
Đêm đã khuya rồi, ban đêm bênngoài có chút lạnh, Quan Chi Yên bất giác lấy tay chà xát 2 bên cánh tay để trần, liền sau đó hắn lấy tay kéo nàng vào trong lòng, dùng nhiệt độ ấm áp của cơ thể giúp nàng sưởi ấm.
Thái độ hắn ôn nhu chăm sóc, làm cho nàng thực tỉnh, biết mình không nằm mơ liền hoe hoe mắt, nàng cúigằm mặt mặc cho hắn dẫn nàng ra xe. Sau khi thay nàng đóng cửa xe, TềSóc vào chỗ của mình bắt đầu khởi động xe, chậm rãi lái xe ra phíađường. Hiện giờ hắn cũng chưa mở miệng nói câu nào hết.
Hắn im lặng làm cho nàng lạinhịn không được suy nghĩ lung tung, nghĩ hắn vừa rồi ôn nhu săn sóc làđể che mắt người khác, chứ kỳ thực là hắn vẫn còn đang tức giận, cơ bảnlà không nghĩ đến đón nàng, vì nhận được điện thoại của Đoạn Lại Lăngmới bất đắc dĩ không thể không xuất hiện ở Hạnh Phúc.
Đột nhiên ngực thắt lại đau đớn, làm cho nàng nắm chặt tay cố nén cơn đau, bàn tay to của hắn nắm chặtmười ngón tay trắng nhợt của nàng.
“Ngươi lại suy nghĩ lung tung gì thế?” Hắn hỏi.
Nàng mờ mịt quay đầu nhìn vềphía hắn, chỉ thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của hắn than nhẹ 1 tiếng, sau đótay giơ lên nhẹ nhàng lau dưới mắt phải, rồi tiếp tục qua mắt trái. Nhìn thoáng thấy ngón tay của hắn có nước, nàng mới sực hiểu là mình vừakhóc. Khó trách hắn lại nói nàng suy nghĩ miên man, nhưng thật sự nãygiờ nàng đang suy nghĩ lung tung sao?
“Ngươi làm sao có thể biết ta ở Hạnh Phúc?” Nàng lau hết những giọt nước mắt không biết sao lại chảy xuống, hỏi.
“Đoàn tiểu thư gọi cho ta.” Tề Sóc đáp.
“Nàng gọi điện thoại cho ngươi sao?”
“Ừ”
“Nếu nàng không gọi cho ngươi, ngươi có đến đón ta không?” Nàng trầm mặc 1 chút rồi lại hỏi.
“Chỉ cần ngươi gọi cho ta, ta sẽ đến.”
“Nếu ta không gọi thì sao?”
“Ngươi thật ra là muốn biết cái gì, biết ta có lo lắng cho ngươi hay không sao?” Hắn nhìn nàng 1 cái, chậm rãi mở miệng hỏi.
Quan Chi Yên không nói gì màchống tay cúi đầu đau lòng mà không kìm được ứa nước mắt. Lúc này ngaycả lời an ủi nàng hắn cũng không nói.
Tề Sóc đột nhiên thở dài 1 hơi,lại trầm mặc 1 chút, mới lấy hơi mở miệng “Ta vẫn cứ nghĩ rằng sẽ khôngtức giận với ngươi, nhưng ngươi thật sự làm ta quá giận, ngươi có biếthay không ?” Hắn nói, “Từ khi quen nhau cho đến nay, ta đối với ngươi có tốt không, có thật không, hay chỉ là giả dối, ngươi so với bất cứ người khác đều rõ nhất mới đúng, nhưng ngươi có lần nào thật sự đáp lại tasao?”
Hắn nhẹ nhàng mà lay động bên dưới “Không có”
“Kỳ thật với ta mà nói, lời ngon tiếng ngọt cũng không hẳn là trọng yếu. Ngươi không muốn nói hoặcngượng ngùng ta cũng đều không bắt buộc ngươi, bởi vì chỉ cần trong lòng của ngươi có ta là đủ rồi. Nhưng hiện giờ ta mới phát hiện, tất cảnhững khả năng này đều là do ta tự tưởng tượng, căn bản trong lòng củangươi ta không quan trọng như vậy.”
Quan Chi Yên cả người run lên,không tin là hắn sẽ nói như vậy. Đối với nàng hắn quan trọng bao nhiêuhắn hẳn phải biết chứ, điều hắn tự cho đều không đúng, trong lòng nàngxác thực có hắn, hơn nữa chỉ có mình hắn mà thôi, không hề có nhữngngười khác. Nhưng tại sao hắn lại nói nàng không xem trọng hắn?
Hắn nói như thế làm cho nàng cảm thấy lòng đau như cắt, rất đau a. Người khác có không biết nàng nàngcũng không cần, nhưng hắn hẳn là muốn hiểu nàng, phải biết rằng nàng yêu hắn bao nhiêu mới đúng chứ.
“Ta nói có đúng không?” Hắn hỏi nàng.
Nàng cúi đầu, họng giống như mắc phải cái gì đó làm cho nàng không phát ra âm thanh đáp lại.
“Cho dù có như vậy, chỉ cầnngươi không mở miệng nói muốn chia tay, ta sẽ không tức giận với ngươi.” Hắn đột nhiên cầm tay nàng, vẻ mặt nàng bỗng ngây ngốc nhìn hắn, mắt đã sớm đẫm lệ nhìn về phía hắn. Nàng có nghe nhầm không?
Tề Sóc lại lấy tay lau nước mắttrên mặt nàng, sau đó kéo nàng về phía mình, ôn nhu kiên định ôm nàngnhư bảo bối quý giá. Lúc này nàng mới để ý hắn đã dừng xe ở ven đường từ sớm, còn mở đèn hiệu tấp xe, chỉ thế thì mới có thể dùng cả hai tay ômnàng vào lòng.
“Ta yêu nàng.” Hắn quay về phía nàng nói.
3 chữ này bình thường hắn cũngnói với nàng, nhưng trong giây phút này đối với nàng mà nói thật quýbáu. Nàng nhìn hắn mãi, nước mắt lại tiếp tục chảy xuống không ngừng.
“Ngươi…” Quan Chi Yên giọng khàn khàn mở miệng, lại nghẹn ngào nói không nên lời.
“Ta yêu nàng” Hắn lại tiếp tụcnói với nàng, cũng nhẹ nhàng giúp nàng lau đi những giọt nước mắt khôngngừng rơi xuống. “Ngươi làm cho ta rất tức giận, nhưng căn bản ta khôngthể bỏ ngươi, không thể không nghĩ tới ngươi, không lo lắng cho ngươi.Ngươi có biết không, chiều hôm nay sau khi ta bỏ đi được 3’ liền ảo nãoquay lại chỗ cũ tìm ngươi? Ngươi có biết khi ta nhìn thấy ngươi lên taxi liền như điên như rồ bắt 1 chiếc khác đuổi theo, lúc đầu thấy ngươi vềtới cửa nhà, tiếp theo lại cùng ngươi đến Hạnh Phúc, sau đó nhìn ngươiđẩy cửa bước vào trong?”
Miệng nàng khẽ giật giật, ngơngác nhìn hắn, khiếp sợ đến không thể nhúc nhích. Nàng biết là hắn không nói dối, bởi vì nếu hắn nói dối thì sẽ không biết chuyện nàng về tớicửa nhà nhưng sau đó lại nảy ý định đến Hạnh Phúc. Hắn…hắn…
“Sóc..Sóc…” nàng đột nhiên mở rộng hai tay gắt gao ôm lấy hắn, nhất thời kích động đến cảm động không nói thành lời.
Hắn không hề không muốn nàng, không đòi chia tay, hắn còn yêu nàng, còn đi theo nàng, còn có thể lo lắng cho nàng,ô…Ô…ô……
“Tốt lắm, tốt lắm, đừng khóc,ngươi cứ khóc như thế đến mai là mắt sẽ sưng to trương phình lên như mắt heo, lúc đó đừng có mà hối hận nha.” Hắn vỗ nhẹ trấn an nàng.
Quan Chi Yên nín khóc mỉm cười khẽ đánh hắn 1 cái. Cái này là lời lẽ an ủi hay sao, cái gì mà sưng to như mắt heo!
“Cười là tốt rồi.” Tề Sóc âmthầm thở dài nhẹ nhõm, sau đó nâng mặt nàng lên, nhẹ nhàng hôn lên tráncủa nàng 1 cái “Chúng ta về nhà thôi.” Hắn nhìn nàng ôn nhu nói.
“Ừ.” Nàng gật đầu.
Hôn nàng thêm 1 chút rồi mới buông ra, sau đó lái xe về nhà.
Về sau hai người vẫn hòa hợp tốt đẹp, rất thảy tựa như hai người hạnh phúc nhất trên đời, chỉ trừ 1 điều đó là nàng thất nghiệp.
Ây da! Quan Chi Yên nhịn khôngđược khẽ thở dài 1 tiếng, nàng còn tưởng giám đốc kia sớm hay muộn cũngsẽ cho người mời nàng trở về làm việc tiếp, dù sao thì tại công ty nàngcũng là thiết kế giỏi nhất, doanh thu hàng năm của công ty 1 phần tưcũng là do nàng kiếm về, cho nên mới mạnh dạn quay đầu bỏ đi.
Nhưng không nghĩ tới lão giámđốc mập ú đó cho công ty vận chuyển chuyển hết đồ của nàng trả cho nàng, cũng muốn làm xẹp đi nhuệ khí của nàng, dám không phái người đến thỉnhnàng trở về, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không có, qua nhiên làngười tính không bằng trời tính nha!
Làm sao bây giờ, hiện tại rốtcuộc nàng nên làm cái gì bây giờ? Dù Tề Sóc nói nuôi nàng nhưng tất cảkhông thể chỉ dựa vào hắn không liên quan.
Nhưng giờ không phải bị chết đói hay không mà nếu nàng cứ tiếp tục mỗi ngày ở nhà như vậy, không có việc gì để làm hết, nàng sẽ nhàm chán đến chết mất!
Thực tế cũng không phải khônglàm gì, bình thường hiện tại nàng đang làm những gì ta? Nàng đã hai tuần lễ ở trong

nhà mà thôi nhưng đã tổng vệ sinh hơn 3 lần, 1 lần thay đổiđồ đạc 2 lần trang trí lại nhà cửa, còn hơn 1 lần sơn lại tất cả nhữngbức tường, cuối cùng vẫn là có cảm giác nhàm chán đến chết rồi.
Rốt cuộc là vì sao nào?
Có lẽ, trời sinh nàng là phải làm việc, ây da!
Nhìn xung quanh không hề có 1hạt bụi nào, nàng quyết định vẫn là nên ra ngoài 1 chút có vẻ tốt hơn,miễn không phải ở trong nhà, nếu không nàng nhịn không được lại tiếp tục lần thứ 3 trang trí thay đổi lại hết đồ đạc, làm cho tới khi buổi tốiTề Sóc về nhà lại nghĩ mình vào nhầm nhà.
Quay về phòng thay quần áo, trang điểm nhẹ trên mặt, nàng cầm túi xách rời khỏi nhà.
Sau 1 hồi dạo 2 vòng ở trung tâm mua sắm mua được 1 đôi giày cùng 1 đôi bông tai, Quan Chi Yên liền phát hiện mình không hề có hứng thú đi dạo phố.
Ngồi ngây ngốc ở ghế đá 1 hồilâu, nàng quyết định thay đổi đi đến nơi làm việc của Sóc xem sao, nếucó công việc gì đó cũng có thể cùng nhảy vào làm, vì dù sao bọn họ cũngđều cùng nghề với nhau, còn là người đứng đầu, miễn cưỡng còn được xưnglà trăm sông đổ về 1 biển.
Thật là, tại sao nàng lại khôngnghĩ sớm đến điều này chứ, nếu nghĩ ra sớm thì có phải không bỏ phí hết 2 tuần buồn chán hay không.
Mang theo mong chờ cùng tâmtrạng hưng phấn, nàng đón taxi thẳng tới chỗ làm của Tề Sóc. Do đoạnđường tới không thuận tiện cho xe chạy, nàng nói tài xế taxi cho xe tấpvào lề đường đối diện rồi tự mình đứng đợi ở phần đường cho người đi bộqua đường chờ đèn xanh đèn đỏ.
Khi đèn xanh bật lên, nhữngngười đứng đợi bỗng chốc nhanh chóng bước đi, nàng cũng theo đó bước qua đường, đi đến tới tòa nhà đối diện.
Bộ dạng nhàn nhã cùng với

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT