watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2676 Lượt

ta đã từng trêu đùa . Cô ta rất ngây thơ , hành động đó là bản tính chứ không phải là cách gây chú ý . Thực sự là lần này đã sai lầm rồi .
Duy nhìn lên trời , cậu thấy bản thân mình đã làm sai một điều không nên làm . Chính ngay xưa cũng vì cái bản tính bồng bột của mình mà cậu đã mất đi người mình yêu . Và từ cái ngày mất đi tình yêu đầu đời của mình cậu mới hiểu được thế nào là niềm đau , là nỗi buồn .
-Chả nhẽ anh lại quan tâm đến cô ta ư ? đừng nói “ tình yêu sét đánh ” là cô ta nhé .
Minh nhìn Duy hỏi một cách nghiêm túc .
-Không hẳn , chỉ là thấy một cảm giác mới .
-Thế thì giờ phải đi tìm cô ấy nhanh thôi .
Minh kéo Duy đứng dậy chạy thật nhanh .
-Em cũng quan tâm đến cô ấy phải không ?
Câu hỏi của Duy làm Minh phải đứng lại đột ngột .
Cũng có thể là cậu bị ấn tưởng .
Nhưng cũng có thể là cậu chỉ thấy sai lầm mà thôi .
-Không hề đâu anh , thôi anh đi hướng này , em đi hướng kia tìm cho nhanh không thì lạc mất .
Minh lảng tránh câu hỏi của Duy , bởi vì chính cậu cũng chưa có câu trả lời .

Chap 23 : Gặp đại ca Hoàng .
-Ú ơi , cô ở đâu .
Từ hai nơi khác nhau , hai anh chàng cùng hét tên một cô gái .
Tôi bước đi trong vô thức trên đôi chân của mình .
Mệt vì chạy và khóc quá nhiều , tôi liền ngồi vào một gốc cây ở ven đường .
16 năm qua , tôi luôn sống và hành động một cách đúng đắn . Tôi không hề đi chơi lung tung , không hề ăn chơi , không phá phách .
Thế mà chưa biết gì về tôi , chưa hiểu tôi mà lại dám nói tôi như vậy .
Tôi đâu có như thế bao giờ , tôi ghét bị mọi người nhận xét mình như thế .
Buồn , cái cảm giác ấy làm cho tôi cảm thấy mệt mỏi và bất lực .
Tại sao tôi không thể giải thích chứ ? tôi quá yếu đuối ư ?
Đúng như vậy , tôi bất lực . Người ta hiểu nhầm mà tôi lại không hề giải thích , mặc kệ hết , mặc kệ cho ai nói gì . Tôi không muốn suy nghĩ nữa .
-Mẹ ơi , con buồn lắm .
Tôi ngước lên các vì sao trên trời và nói.
-Đứa nào hỗn thế , dám phá lúc cảm xúc của đại ca đây đang dâng trào .
Một anh chàng từ trên cây nói vọng xuống .
-Ai vậy ?
Tôi giật mình hỏi .
-Đại ca Hoàng đây chứ còn ai .
-Thế à ?
-Ừ .
-Vậy thì kệ anh , liên quan chi đến tôi .
Tôi nói tỉnh bơ .
-Con bé này láo quá nhỉ ? Anh cho mày vào nồi lẩu bây giờ không ?
Anh chàng tự xưng là đại ca nhảy xuống rồi nhìn nó .
-Láo thì sao , mà không láo thì sao ?
Tôi hỏi nước đôi .
-Ý chà , bé con cũng xin xắn đấy . Yêu anh không em ơi .
Hoàng đại ca nói trong phấn khởi .
-Yêu à ? Từ đó không có trong định nghĩa của tôi .
-Ồ thế không yêu thì là gì ?
Anh chàng ngồi cạnh tôi hỏi .
-Cưới .
Tôi đáp ngắn gọn .
-Vì sao lại thế ?
-Thích thế .
-Ừ , anh thích em rồi .
-Nhưng tôi không thích anh .
-Nhìn anh đẹp trai mà em không thích sao ?
-Anh vừa xấu kết cấu lại không hài hòa . Ăn mang nửa kính nửa hở , không đủ tiêu chuẩn .
-Em nói thật á ?
-Tôi đâu thừa việc đến nổi ngồi nói chuyện phiếm với anh .
-Ừ , thế sao em tìm đến đây làm gì ?
-Tình cờ đi qua thôi .
-Thế sao lại buồn ?
Hắn ta lại hỏi đúng câu làm tôi phải suy nghĩ , buồn bực quá nên tôi khóc luôn , khóc một trận cho khỏe vậy .
-Hu hu .
Tôi nước mắt ngắn nước mắt dài khóc .
-Sao thế ? thôi anh xin lỗi .
Hoàng đại ca vỗ về tôi rồi kéo đầu tôi vào dựa lên vai anh ta.

Chap 25 : Vô tâm và lo lắng
-Anh vào được chứ .
-Ừ , vào đi .
-Người đẹp này ! em ăn sáng chưa ? Bún ốc đậu hay xôi chè ? Người đẹp này ! em ăn sáng chưa ? Nếu chưa thì anh mời .Vừa ngủ dậy em có đói không ? Ăn bánh mì nhá ! Ngày mai lĩnh lương anh sẽ khao em 1 bữa bánh cuốn không có hàn the .
Hoàng đại ca hát rap một bài nào đó , trên tay cầm lấy một cái dĩa có bánh mì và trứng ốp la .
Bật cười trước bài hát và hành động của anh ta , chẳng khác gì mà chú hề trong rạp xiếc .
-Tôi bị dị ứng với trứng .
Tôi nổi da gà khi thấy món trứng – món mà tôi ghét và căm hận nhất .
-Thế thì ăn bánh mì nhá ! Ngày mai lĩnh lương anh sẽ khao em một bữa bánh cuốn không có hàn the .
Anh ta lại ca cẩm cái bài rap vớ vẩn nào đó , nhưng mà cũng vui vui .
-Ừ , thì ăn bánh mì .
Tôi cười .
-Dừng lại !!!
Đang chuẩn bị ăn thì anh ta lại hét lên làm tôi giật mình
-Anh tính giết người không cần dao kéo à ?
-Không , chỉ là em chưa đánh răng và rửa mặt .
Đúng là giờ tôi mới ra rằng tôi vừa mới thức dậy , đang còn ngồi trên giường . Ôi ngượng quá đi mất thôi .
-Chờ tôi một chút , mà nhà vệ sinh ở đâu ?
-Đó , cứ đi tới là thấy . Anh có chuẩn bị sẵn rồi đó .
-Ừ .
Kể ra thì tôi cũng rất vui vì có người quan tâm mình , ít ra là anh ta không lạnh lùng và không độc đoán như Duy , cũng chẳng điên điên khùng khùng như Minh . Tóm lại chỉ 1 từ “Duyệt”
—–Tại một nơi khác —-
-Anh tìm ra Ú chưa ?
Minh thở gấp hỏi Duy .
-Chưa . Không biết cô ta đi hướng nào nữa .
Duy cũng thở gấp .
-Em chịu thôi , tìm từ tối qua đến giờ mệt lắm rồi .
Minh ngồi bệt xuống đất .
-Ừ , mệt nhưng cũng phải tìm thôi chứ làm sao mà biết được . Nơi này rộng lớn bao la thế thì làm sao mà cô ấy có thể tìm đường về được .
Duy lại trầm ngâm .
-Em hơi lo lo , dạo này tình trạng bắt cóc nhiều lắm . Cô ta lại đi một mình trong trạng thái như thế thì nguy hiểm quá .
Minh nhìn lên trời và nói .
-Em lo cho cô ta sao ?
-Ừm , cũng không hiểu vì sao nữa . Tự dưng em sợ cô ta biến mất khỏi cuộc đời này quá .
Minh nói hết nỗi lòng của mình cho Duy biết , đối với Minh thì Duy luôn như một người anh trai ruột thịt , cậu rất quý Duy . Hơn nữa vì cùng trong một nhóm với nhau , nhà cũng đối diện nhau nên chuyện cậu quý Duy là chuyện bình thường .
-Thôi , đừng ngồi đây mà nói nhảm nữa. Giờ thì đi tìm cô ta thôi , còn mọi chuyện thì tính sau .
Duy cố lảng tránh đi những câu nói của Minh , thực ra anh cũng không hiểu được cảm giác của mình nữa .
-Vâng . Nhưng mà cần tiếp viện không hả anh ?
-Ừ , gọi vài thằng đến đây đi . Có gì cứ đưa ảnh cho tụi nó xem rồi bảo tìm cho ra .
-Vâng .
Ở tại cánh đồng , hai người con trai đang lo lắng cho cô nàng của chúng ta . Chính xác là vô cùng lo lắng , cả hai đều đang rất sợ điều gì xấu sẽ xảy ra với Ú .
Nhưng đâu có ai biết rằng Ú xinh đẹp dễ thương lại đang ngồi trên giường và ra sức dụ ngon dụ ngọt để Hoàng đại ca thả mình.

Chap 26 : Không đi chung một đường .
-Thôi , tôi ở đây vậy là nhiều rồi . Anh cho tôi về đi , ở đây không tiện .
Tôi ngồi than thở với Hoàng đại ca .
-Ơ hay ! thế em cứ xem nhà anh cũng như nhà em là được chứ sao , có sao đâu nào .
Hoàng tỉnh bơ đáp .
-Vậy đã bao nhiêu cô gái nằm trên chiếc giường này rồi ?
Tôi bực mình trước câu nói của anh ta , tuy rằng hành động thì tốt nhưng mà ăn nói thế thì sớm gì bên cạnh cũng có ngày có chuyện . Cuộc sống tốt nhất là không nên bon chen và giành giật quá nhiều , chỉ cần sống bình yên là quá đủ . Tất cả những thứ gì thuộc về tôi thì sẽ mãi mãi là của tôi , dù có tìm kiếm hay trốn tránh thì cũng vẫn như thế thôi .
-Chưa có ai cả , đây là giường của anh mà .
-Thế sao tôi lại được nằm , được ngồi và ăn ở đây ? Anh chỉ mới quen tôi trong một lúc mà anh đã biểu hiện như thế thì làm sao mà tôi tin những lời anh nói được chứ .
Tôi tức giận nhìn anh ta chằm chằm .
-Em có tin vào tình yêu sét đánh không ?
Hoàng vừa nói vừa dí cái mặt đầy baby của mình vào mặt tôi .
-Không .
-Thế thì anh sẽ chứng minh cho em thấy thế nào là tình yêu sét đánh .
Hoàng cười và nhìn tôi một cách đầy mờ ám .
“Em ơi đừng tin nó lừa đấy , nó ở nhà quê có vợ rồi . í ì i . Yêu anh đi nhà anh có đàn gà rù , thịt thịt thịt , chết lại vặt . Yêu anh đi nhà anh có đàn gà rù chết lại vặt chết lại vặt . ”
Tiếng chuông điện thoại độc đáo của Hoàng vang lên . công nhận là chủ nhân sao thì chuông điện thoại nó cũng thế là không sai .
-Gì vậy chú em ?
-Thôi , anh đang còn bận .
Hoàng nói điện thoại
-Bận cái con khỉ , mau đưa tôi về .
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt căm thù .
-Gấp thế à ? ừ thì chờ anh nhá . 20 phút nữa anh sẽ có mặt tại chỗ các chú .
Hoàng làm ra vẻ đăm chiêu .
-Anh đi đâu ?
Tôi chống hai tay vào hong và hỏi dù rằng tôi đang ngồi trên giường .
-Anh đi có việc , mà sao em lại hỏi anh như vợ hỏi chồng mỗi lần chồng đi chơi thế nhở ?
Hoàng cười gian xảo .
Nhưng mà nhìn cái mặt ấy tôi lại muốn cho một cước lắm lắm luôn . Chỉ là vì tôi đang ở nhà hắn nên tôi không dám động thủ mà thôi . Chứ tôi thề lấy danh dự của mình , khi ra khỏi nhà hắn thì tôi sẽ cho hắn 1 trận vì dám bặt nạt con gái nhà lành . Hừ bực mình quá .
-Thứ nhất , tôi không phải vợ của anh . Thứ hai , đưa tôi rời khỏi đây .
Tôi bực mình nói lớn .
-Ừ thì ok , em đi đây với anh rồi tí xong việc anh đưa em về nhà .
Hoàng có vẻ cũng xuôi xuôi rồi .
-Thế thì còn được .
Tôi giả vờ nói thế chứ thực ra tôi đang mừng chết đi được . Gì chứ thoát ra được khỏi ngôi nhà với chủ nhân điên điên thế này thì dù có đi tới chân trời cuối bể tôi cũng đi đấy chứ .
Ơ nhưng mà hình như hơi lạc chủ đề rồi thì phải ? đi tới chân trời cuối bể ư ? còn lâu . Có nằm mơ hay tưởng tượng thì tôi và anh ta cũng thể không đi chung một con đường.
Chap 27 : Nhớ
Thế là sau 20 phút chờ Hoàng đại ca tắm rửa , sửa lông mày , thay quần áo , báo cơm , bơm xe , nghe thời tiếc

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT