|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
, liếc đồng hồ . Thì bây giờ tôi và lão đang ngồi trên chiếc xe để phóng đi cùng với lão .
Bây giờ tôi có một ước ao , một khát khao là mau mau về nhà . Mong là hôm qua mẹ tôi không gọi điện , nếu không thì chết mất .
Nhưng mà nhắc đến điện thoại thì bây giờ tôi mới sực nhớ ra :
-Điện thoại tôi đâu rồi ?
Tôi hỏi Hoàng .
-Anh đâu có biết đâu . Từ lúc gặp em thì anh đâu thấy cái điện thoại nào xuất hiện .
Hoàng nói một cách ngây thơ .
-Chết tôi rồi .
Tôi than thở .
-Sao thế ? có cái điện thoại thôi mà . Em thích anh mua cho mấy cái mà xài .
-Không cần , tôi chỉ cần cái điện thoại của tôi thôi .
-Vì sao thế ?
-Không cần hỏi .
Tôi tựa đầu vào thành xe và nhìn ra cửa sổ . Buồn quá đi mất , đó là chiếc điện thoại mà ba tôi đã giành dụm hết 3 tháng lương để mua cho tôi lúc tôi sinh nhật năm 15 tuổi . Chiếc điện thoại tuy không phải là quá đắt nhưng mà kỉ niệm thì lại quá nhiều .
Không biết ba tôi biết tôi làm mất chiếc điện thoại thì ba tôi có buồn không nữa . Đó là mồ hôi nước mắt của ông làm ra cơ mà . Mà nhắc tới gia đình , tôi nhớ mọi người quá . Ước gì cho thời gian quay trở lại , tôi nhất quyết sống chết cũng không đi . Để giờ phải ở nơi này , không quen ai cũng chẳng thân ai .
Ngay cả kiếm một người bạn để trò chuyện và tâm sự cũng không được nữa .
-Này , em làm sao vậy .
Hoàng có vẻ hoảng hốt .
Bởi vì tôi đang khóc , tôi cũng không hiểu sao nữa . Dạo này tôi hay khóc lắm , có lẽ là vì tôi nhớ tới bố mẹ , gia đình và bạn bè .
-Không sao , anh cứ chạy tiếp đi . Cứ để tôi yên như thế này .
Tôi nói trong nước mắt .
-Hay là em ra sau nằm đi một lúc . Rồi ngủ đi một giấc cho khỏe . Làm xong việc anh sẽ gọi em dậy rồi đưa em về .
-Ừ .
Rồi Hoàng dừng xe và đưa tôi ra sau nằm .
Tuy rằng ghế không dài nhưng cũng đủ cho một con bé như tôi cảm thấy không khó chịu . Tôi lại khóc , khóc vì buồn , vì nhớ .
Tôi nhớ tất cả , ngay cả con milu tôi cũng nhớ .
Càng nhớ lại càng khóc nhiều hơn .
-Em có sao không vậy ? Hay là anh đưa em về nhà đã nhé .
-Ừm .
-Địa chỉ nhà em là bao nhiêu ?
-210 đường Trần Hưng Đạo . ( cho hỏi Hà nội có nhà nào ở đường này không ?? )
-Ok , em cứ nằm đi . Anh phóng xe liền .
Sau 5 phút thì xe đã đến nhà . Tôi bước ra rồi chào Hoàng và mở chìa khóa đi vào nhà . Hoàng cũng không vào nhà nữa , có lẽ anh ta đang bận .
Mệt mỏi , khóa cửa , lên phòng rồi leo lên giường . Tôi ngủ đi không biết trời đất gì nữa .
Chap 28 :Thế thì anh có đối thủ rồi .
Quay lại với Duy và Minh .
-Em gọi mọi người tập trung chưa ?
Duy hỏi Minh khi anh vừa đi một vòng xung quanh
-Chưa , còn thiếu mỗi anh Hoàng .
Minh trả lời .
-Ai nói , anh mày ở đây cơ mà .
Hoàng từ đâu bước đến .
-Rồi . Ok . Bây giờ thì mọi người chờ tí . Để tớ gửi ảnh cho .
Minh lấy điện thoại của mình ra và gửi 1 bức hình của Nó ( ú – lúc này xin gọi Ú là Nó )
-Tất cả nhận được tin nhắn chưa ?
-Rồi . Vậy giờ phải làm gì ?
-Tìm cô gái này . Tôi chắc cô ta chỉ ở quanh đây thôi , vì ở đây rất rộng nên nhờ mọi người . Mỗi người chia một hướng ra mà tìm . 1 giờ sau thì gặp mặt tại đây .
Duy bây giờ mới lên tiếng .
Hoàng xem bức ảnh , một cô bé rất ngây thơ và dễ thương với nụ cười tươi tắn . Nhưng mà sao nhìn bộ đồ với gương mặt Hoàng lại thấy quen quen .
-Này , cô gái này là ai . Nhìn quen quen mà tạm thời chưa nhớ .
-Cô gái này hôm qua đi cùng với em và anh Duy . Nhưng mà vì bọn em đã hiểu nhầm cô ấy nên cô ấy đã bỏ chạy đi luôn .
Minh giải thích .
-Thế thì không cần tìm nữa đâu , anh biết cô ấy đang ở đâu rồi .
Hoàng cười tươi như hoa .
-Sao anh biết được .
Duy và Minh cũng hỏi .
-Thì hôm qua anh cũng đến đây để chụp ảnh . Đang ngồi trên gốc cây thì có một cô gái chạy đến ngồi nói rồi than thở . Thấy vui vui nên trêu , sau cô ta khóc , khóc no rồi lăn quay ra ngủ . Anh đưa cô ta về nhà mình , đến lúc mấy chú gọi thì anh và cô ta cùng đi . Sau chả hiểu sao cô ta lại dở chứng khóc nên anh đưa về nhà của cô ấy rồi . Mà công nhận cô ta rất thú vị hà hà .
Hoàng kể lại không sót một chi tiết nào đã thế anh chàng lại còn cười một cách đểu cáng .
-Anh đã làm gì cô ấy ?
Duy và Minh cùng hỏi , kèm theo đó là 4 ánh mắt hình viên đạn .
-Ơ hay thì cũng như mấy chú thôi .
Hoàng nói và cười .
-Thế anh hại đời cô ta rồi à ?
Việt lên tiếng hỏi .
-Tổ cha mày , mày nghỉ anh như thế à . Anh chỉ nói trêu thế thôi , anh đây vốn không thích lợi dụng con gái những lúc như thế . Lần sau mày còn nghĩ anh đê tiện như vật thì hàm răng mày anh cho nát hết .
Hoàng chử.i Việt .
-Thì anh nói bọn em thế nào thì anh cũng như thế cơ mà .
Việt cãi lí .
-May ghê .
Minh thở phào nhẹ nhõm .
-May gì ? chú mày cũng thích cô bé à .
Hoàng hỏi .
-Chưa biết , thấy thú vị . Nhưng đâu phải mình em đâu , có cả anh Duy nữa mà .
Minh cười và nhìn Duy một cách đầy ẩn ý .
-Thế thì anh có đối thủ nặng kí rồi .
Hoàng nói rồi cười sảng khoái .
Chap 29 : Quyết định
-Vậy nhà cô ấy ở đâu ?
Duy hỏi .
-Ừ đúng , nhà cô ấy ở đâu ?
Minh và mấy đứa đàn em cùng hỏi .
-Thì 210 đường Trần Hưng Đạo .
Hoàng trả lời .
-Vậy giờ anh em mình đến đó .
Việt nhanh miệng nói .
-Tất nhiên rồi .
-Ừ , thằng Việt lái xe anh đi . Anh đi chung với thằng Duy .
Hoàng vất chìa khóa xe cho Việt .
Và rồi cả một quân đoàn hot boy cùng lên xe tiếng về ngôi nhà có địa chỉ 210 Trần Hưng Đạo .
++Trên xe Duy —
Một không khí im lặng bao trùm , có lẽ cả 3 người : Duy , Minh và Hoàng đều có suy tính riêng của mình .
-Hai đứa lại suy nghĩ về cô bé thú vị ấy à ?
Hoàng lên tiếng trước .
-Cô ấy tên là Ú , gọi thế cho tiện .
Duy nói , phớt lờ đi câu hỏi của hoàng .
-Ồ , vậy mà bây giờ mới biết . Đúng là người thế nào thì tên như thế , rất đặc biệt và thú vị .
Hoàng thích thú .
-Anh lại định trêu đùa với Ú à ?
Minh quay ra sau hỏi .
-Không biết , cũng có thể nghiêm túc và cũng có thể là trêu đùa .
Hoàng nói nước đôi .
-Nếu anh trêu đùa thì hãy tránh xa cô ấy ra .
Minh nói một cách nghiêm túc .
-Còn nếu anh nghiêm túc thì 3 người chúng ta cạnh trang công bằng .
Duy lên tiếng .
-Đúng , hai chúng em quyết định như thế . Còn anh thì thế nào ?
Minh gật đầu đồng tình với Duy rồi hỏi Hoàng .
-Một cuộc vui mà anh không có mặt thì không được rồi .
Hoàng cười tươi .
-Đây không phải là cuộc chơi , em thực sự nghiêm túc .
Duy quay ra sau nói .
-Thế thì được , chúng ta cạnh tranh công bằng . Không ai được nhường ai , nếu cô ấy chấp nhận ai thì hai người còn lại phải rút lui . Anh cũng thật không ngờ có ngày 3 anh em mình lại cùng đổ trước một cô gái . Nhưng cũng công nhận rằng cô ấy đẹp , đẹp theo một cách khác biệt chứ không như những cô gái mà anh từng gặp trước đây . Có lẽ quyết định theo đuổi cô ấy là đúng , tuy vậy lần này anh không nghĩ mình sẽ thắng một cách tuyệt đối . Hai đối thủ của anh quá nặng kí .
Hoàng vừa nói vừa cười .
-Có lẽ quyết định của em cũng đúng .
Minh cười .
Còn Duy thì im lặng .
Và chiếc xe lướt nhanh hơn trên con đường . Ba người con trai , ba chàng hot boy cùng quyết định sẽ tranh giành một cô gái . Một trận chiến sẽ sắp được xảy ra . Nếu nói rằng tình yêu sét đánh là không có thì đó quả là một điều sai lầm lớn.
Chap 30: Hình như cô ấy tự tử.
Cuối cùng thì cũng đã tới nhà Nó .
Nhưng mà khổ nổi là cái chuông đã bị ai phá mát tiêu .
-Ú ơi ra mở cửa .
Minh gọi .
Nhưng đáp lại là một sự im lặng đến đáng sợ .
-Có lẽ cô ấy giận hai anh em mình nên không chịu mở cửa đó anh .
Minh nói trong thất vọng tràn trề .
-Chờ đi thêm vài phút nữa , nếu cô ấy không ra thì tụi mình gọi thêm lần nữa vậy .
Hoàng nói nhẹ nhàng .
2 phút , 5 phút , 7 phút , 10 phút , 15 phút .. vẫn không thấy động tĩnh gì .
-Đại ca à , hay là làm cách nào đó đi . Chứ đứng chờ trong vô vọng thế này thì tụi em về đây . Mệt lắm rồi , trưa 12 giờ , chưa có gì vào bụng . Đã thế còn đứng dưới cái nắng như thế này thì có mà chết à .
Thằng Hải – em út của hội than vãn .
-Thôi , không lằng nhằng nhiều lời . Tất cả đậu xe lại cho nghiêm túc , anh em nhảy cổng vào nhà .
Hoàng cười tươi phấn khởi .
-Ok .
Tất cả đồng thanh với vẻ mặt rất chi là vui sướng .
Và sau một thời gian vất vả thì tất cả đã có mặt tại trước cửa chính của căn nhà .
-Anh này , làm sao mà mở cửa này được đây ?
Việt hỏi và đưa tay lên cái khóa cửa .
-Tích
Cánh cửa được mở ra . Thì ra là nó không khóa cửa .
-Cửa không khóa , anh em ta đột nhập thôi .!!!
….
-Có ai ở nhà không ???
Hoàng hỏi .
Nhưng tất cả đều im lặng .
-Có khi nào cô ấy đi đâu rồi không ?
-Không đâu , lúc sáng cô ấy trông mệt lắm nên chắc là chỉ ở nhà mà thôi .
Hoàng trả lời đầy tự tin .
-Hay là cô ấy đang tắm nhỉ ?
Hải cười toe toét hỏi .
-Đồ đê tiện .
Minh gõ vào đầu Hải một cái thật mạnh .
-Hay là cô ấy bị bệnh nặng ? Có lẽ là cô ấy mệt quá nên sinh bệnh luôn thì sao ?
Việt nói trong nghi ngờ , đồng thời đưa hai tay lên vuốt cằm như mấy cao nhân thời xưa .
-Thế thì chắc cô ấy đang ở trong phòng rồi .
Tùng lên tiếng .
Và rồi mỗi người tìm một phòng , chạy lui chạy tới để tìm nó .
-AAAAAAAAAAA !!!
Tiếng hét của Hải làm cho cả nhóm giật mình .
Trên giường là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




