watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:49 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3266 Lượt

muốn, em nghĩ chuyện tên này nói ra cũng chỉ là bịa đặt, nhưng em cũng muốn biết thêm về EN, vì thực ra em cũng chưa hiểu và biết gì nhiều về EN, chuyện gây gổ thì em nghĩ hắn sẽ không dám giở trò, cũng tại vì chị em đứng đây nên em cũng định không đi. Nhưng ham muốn được biết và hiểu về EN càng thúc đẩy em mãnh liệt, em quyết định sẽ đi cùng hắn. Quay sang chị em
“Chị về trước đi, chút em sẽ về sau, yên tâm, em không sao”.
Chị em có vẻ hơi khó chịu nhưng cũng gật đầu và lên xe đi trước. Hắn cười bằng cái điệu hết sức đểu giả rồi ra hiệu cho em đi theo. Bước theo hắn mà thấy lòng hồi hộp, nhưng em muốn biết thêm về EN nên em đã quyết định sẽ tìm hiểu bằng mọi nguồn mà em có được, kể cả từ kẻ không đáng tin nhất…
Em đi theo thằng ex của EN, nó bảo lên xe nhưng em đã tính đến biện pháp an toàn nên em bảo nó ra quán café gần đấy nói chuyện. Tâm lý em cũng hơi hoang mang vì không biết nó sẽ dùng chiêu trò gì với mình. Cái trò đánh úp thì em nghĩ sẽ không xảy ra vì ở giữa chốn đông người thế này, chắc chắn nó sẽ không dám làm gì em nên cứ bình tĩnh mà đi. Em dùng cái dáng điệu vênh nhất có thể để bước, nhưng nhìn lại, nó mặc vest rõ lịch sự, mình thì nhếch nhác, đầu quấn băng, vênh lên nghĩ cũng hơi nhục nên em lại cúi mặt xuống mà đi . Chuẩn bị tinh thần đấu võ mồm. Cuộc chiến khốc liệt.Nó chọn cái bàn gần cửa. Quán café này sát vỉa hè và bên trong nhìn ra đường qua tấm kính, cũng lịch sự, chắc cũng mắc tiền, em lại chả có đồng nào trong người, tí nó đòi share tiền café chắc em cũng thua . Thấy nó gọi ly café đen không đường nên em quyết định gọi ly café sữa không đường, không kém cạnh nó tí nào, con bé bồi bàn cứ nhìn mình như sinh vật lạ, chắc hiếm khi thấy trai đẹp .Em đang suy nghĩ xem nói gì thì nó mở mồm trước
-“Chú với X yêu nhau lâu chưa ?”
Chết mọe, nó hỏi khó rồi, em với EN nào đã “yêu” được phát nào, giờ bảo chưa yêu cũng mang nhục, yêu rồi thì lại mang tiếng, thôi thì, nhục nhưng mà nhàn
“Tại sao tao phải khai báo với mày ? Mày đâu phải con tao ?”
-“Chú nên ăn nói lịch sự, dù sao anh cũng lớn tuổi hơn chú, đừng giở thói trẻ trâu ra với anh, chắc chú hiểu?”
Nghĩ lại thì mình có hơi mất thể diện khi xưng hô như vậy, thôi thì “cho vừa lòng anh”
“Được, tôi với X có chuyện gì thì liên quan gì tới anh, dù sao anh cũng đã làm đau cô ấy, giờ anh còn định giở trò gì ?”
-“Dù sao chú cũng biết điều, trước hết, anh muốn xin lỗi chú..”
“Khỏi cần, nói gì thì nói luôn, tôi không rảnh ngồi nghe anh xàm”
Nó hơi khựng lại nhưng cười lại ngay và nói tiếp, đúng là gian manh, khuôn mặt biểu lộ cảm xúc khá là giỏi, đúng là một tay lươn lẹo có tầm, mà thôi, em không khen nó nữa, nó vừa biểu lộ tí cảm xúc rồi nói tiếp
-“Thôi được, anh nói tiếp, như anh đã nói, thực ra hôm nay anh muốn gặp chú cũng là có chút chuyện, anh nên cho chú biết một số chuyện về X để chú quyết định xem có nên tiếp tục cạnh tranh cùng anh hay không, ok ?”
“Cạnh tranh ? Anh định tiếp tục làm khổ cô ấy sao ?”
-“Không, anh sẽ mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Anh và cô ấy đã từng hẹn sẽ lấy nhau, và giờ anh trở về để hoàn thành lời hẹn đó. Chắc chú hiểu anh và cô ấy đã yêu nhau như nào, và anh tin là cô ấy sẽ tha lỗi cho anh, anh nghĩ chú nên dừng lại và chúc phúc cho anh”.
Em cảm thấy hơi choáng, em có nên tiếp tục say đắm EN khi dường như EN đã thuộc về người khác
-“Chú cũng thấy rõ mà, anh mới là người có thể mang lại hạnh phúc cho X, anh có tất cả, tiền, quyền lực, và sự che chở, một người con gái cần gì nhiều hơn, anh nghĩ chú hiểu điều đó.”
Nó nói đúng, một thằng sinh viên như em, trong tay không có gì, trong khi nó, một tay thành đạt, dường như là nó chả có gì ngoài điều kiện. Em sẽ chịu thua sao ? Em phải dừng lại để nhìn người con gái em yêu thành vợ người ta ư ? Liệu nó có đem lại hạnh phúc cho EN ? Đầu em đau như búa bổ. Chợt nhớ lại cái lý do nó đã hẹn em ra đây
“Anh nói hẹn tôi ra đây vì có chuyện muốn nói về X, đó là gì ?”
Nó cười, nó cười bằng cái điệu cười xảo trá mà dường như là em thấy đó là sự khinh bỉ
“Để anh kể cho chú nghe. Gia đình X ở HP, bố X là bạn nhập ngũ với bố anh, 2 ông rất thân thiết nhưng đến đợt X thi ĐH anh mới quen X. Lần đó, X thi trượt, X không đủ điểm để vào trường đó, anh có nghe nói rằng quá khứ cô ấy rất ăn chơi nhưng anh không quan tâm quá khứ vì anh đã yêu X ngay từ lần đầu tiên anh gặp, bố anh đã dùng tiền và mối quan hệ để đưa X vào được trường đó, bố X đã rất chịu ơn bố anh, không chỉ bởi chuyện đưa X vào ĐH mà còn chuyện làm ăn của 2 ông già. Rồi anh và X yêu nhau. Chắc X chưa bao giờ kể cho chú nghe về quá khứ của X ?”
“Cũng có, cô ấy có nói sơ qua, không có gì đặc biệt, có gì sao?” (Em nói dối, giờ mà nói EN chả nói gì thì điệu cười khinh bỉ của nó chắc lên đến max).
-“Vậy X đã nói cho chú biết cô ấy đã từng chơi đá và Estasy đến mức suýt trở thành con nghiện và suýt bị đưa vào trại cải tạo chưa?”
Lần này em thực sự sốc, đúng là có nằm mơ em cũng không thể nghĩ đến chuyện này , nhưng em muốn nghe tiếp
-“Nhìn mặt chú anh tin là cô ấy chưa nói gì rồi. Cô ấy đã từng như thế, đến anh còn không thể ngờ ra chuyện ấy, rồi cô ấy bị bố phát hiện và bắt đi xét nghiệm máu, cô ấy cầu xin sự giúp đỡ của anh. Nhờ quen biết bên đó anh đã nhờ sửa giấy xét nghiệm bình thường để tránh sự nghi ngờ của bố cô ấy. Và anh cũng chính là kẻ đã nhọc công túc trực và theo sát cô ấy để cô ấy bỏ thuốc. Và cô ấy đã làm được”.
Em nín lặng, có lẽ chuyện này ngoài tầm kiểm soát của em, nó là kẻ đang giữ thế thượng mã phong, nhầm, thượng phong, em không thể nói thêm lời nào, có lẽ nên rút. Em ráng giữ bình tĩnh lại rồi để vẻ mặt bình thản nhất có thể
“Vậy thôi hả, còn gì không ?”
-“Chú cũng khá là cứng đấy, còn nhiều, còn rất nhiều, nhưng anh tin chú là kẻ biết điều, chúng ta có thể ngồi đây để chú suy nghĩ thêm và cho anh câu trả lời đúng đắn nhất của chú”.
“Hết rồi thì xin phép, tôi bận rồi”.
-“Bình tĩnh nào, café còn chưa được mang ra mà, và chúng ta còn chưa nói hết chuyện”.
“Xin phép”.
Nói xong, em bước thẳng ra khỏi quán, hít thở không khí trong lành, cảm giác thoải mái hơn rất nhiều nhưng dường như có một cục gạch còn đang nằm trong người em, cảm giác khó chịu , đi bộ qua bên cổng bệnh viện bắt xe ôm về thì em nghe có tiếng gọi với tên em đằng sau. Ngoái đầu lại, ra là EN. Sao tự dưng em thấy khó chịu quá, có lẽ em không nên gặp, nhưng EN lỡ nhìn thấy em rồi, giả vờ nhìn quanh quất xung quanh, nhíu mày 1 cái rồi đi tiếp, EN sẽ không nhận ra là mình đã nhìn thấy. Em đi thẳng , choáng như bị một con Mỹ đen ngồi lên đầu, có lẽ cái quá khứ em nghe được về EN đã khiến em phải băn khoăn, dường như em đang lẩn trốn, trong cái xã hội đông đúc người và người này, chạm mặt để nhớ về nhau đã khó, hơn nữa, kiếm một người khiến mình rung động còn khó hơn rất nhiều. Em đã yêu, em đã yêu EN, yêu 1 cách cuồng say mà em không thể hiểu được, giờ phải quên, hay chấp nhận cái quá khứ đã qua để tiếp tục, nhưng em biết, em biết cái lý do khiến em phải lẩn tránh thế này, em sợ, em sợ mình sẽ không mang lại được hạnh phúc cho EN, em sợ rằng em và EN sẽ không đi được cùng nhau tới cuối cùng để rồi cả 2 đều đau, em sợ điều đó, và em lấy cái quá khứ đó ra làm vỏ bọc để lẩn trốn cái điều khiến em sợ. Mà nghĩ lại, chắc gì EN đã yêu mình mà phải băn khoăn, cứ làm như EN đã yêu mình rồi, giật mình thở phào 1 cái, đứng khựng lại vì cái sự thật mới phát hiện ra rồi cười 1 mình, đúng là ảo tưởng sức mạnh . Tự dưng vai em đau điếng và giọng nói quen thuộc vang lên
“Này, gọi sao không thưa hả? Cố tình đi tiếp là sao? Làm người ta chạy theo hụt hơi, bực cả mình”
Là EN, em quay người lại, có lẽ em sẽ phải quên đi người con gái này
“Có thấy đâu, nghe tiếng gọi tưởng mấy con Mỹ đen đuổi theo nên phải chạy”.
EN cười, vẫn xinh và ngon đáo để
“Thôi đi, ra viện sao không gọi em hay gọi chị anh đến đón còn đi đâu hả?”
“Đang tính kiếm mấy em xe ôm, nhầm, mấy ông xe ôm đưa về đây”.
“Xe ôm ngay cổng bệnh viện còn kiếm đâu, điêu nàyyy..”
Vừa nói EN vừa nhéo vào hông em, phát ý em quay người chắc véo nhầm chỗ khác
“Á, đau, toàn chơi mấy trò gét vchg ra.”
“Thì sao? Kê tôi, thích thế đấy, kém tuổi tôi còn làm màu”.
“Thì sao, ờ, kém tuổi, chào”.
Nói xong em đi thẳng, em gét nhất là cái kiểu cứ cù nhây mãi một câu khiến người khác khó chịu, đừng tưởng ngon mà làm phách với thằng này. Mà đi mãi vẫn không thấy EN đuổi theo, quái thật, đáng nhẽ phải đuổi theo rồi quỳ xuống xin lỗi thì em sẽ tha cho chứ
“Này anh kia, đi xe ôm không?”
Ra là EN đi lấy xe đuổi theo, bố khỉ, em vẫn im lặng vờ không nghe thấy và đi tiếp
“Êu ê, đàn ông con trai gì mà dỗi như đàn bà, thế thì có mà ế đến già nghe”.
“Ế kệ tôi, ế mà vẫn có cháu bế là được”.
“Thôi mà, em xin lỗi, em đùa mà, làm gì mà căng thế?”
“Sờ chưa mà biết căng, đang xìu”.
“Này, có lên xe hay không thì bảo, xin lỗi rồi đấy nhé”.
EN đỗ khựng xe lại làm mình cũng đứng theo, thôi thì EN đã khẩn thiết xin lỗi thì mình cũng không nên quá căng thẳng (xin lỗi mà cứ như kiểu mẹ thiên hạ).
“Đây là lần cuối nhé, lặp lại nữa thì chào mào luôn”.
Cầm mũ bảo hiểm

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT