|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vô nghĩa với cậu, cậu nói không tham gia chính là không tham gia.”
“Làm như cháu muốn lý luận với cậu lắm à? Cháu nói muốn tham gia thì phải tham gia.” Tính khí bướng bỉnh của Mục Khả đã nổi lên rồi, hờn mát như trẻ con quẳng quả táo đã gặm hơn một nửa xuống đất.
Nhìn thấy hai người không ai nhường ai, Hướng Vi chứa chút lòng riêng nho nhỏ vội vàng bước lên hoà giải : “Anh nhìn dáng vẻ yếu đuối của cậu ấy này, rèn luyện nhiều thêm một chút cũng tốt. . . . . .”
“Rèn luyện cái quái gì.” Không đợi hướng Vi nói hết Hách Nghĩa Thành đã vội rống lên trả lời, thấy bộ dạng Mục Khả tỏ ra không chút yếu thế, cơn giận của anh ngay lập tức bộc phát, ném xuống một câu: “Cậu xem hắn ta làm thế nào để dạy cháu!” Rồi quay đi.
Nhìn Hách Nghĩa Thành rời đi, Hướng Vi sững sờ đứng ở trước giường gãi gãi đầu, lẩm nhẩm tự nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy thần tượng của mình bạo phát.” Ở trong ấn tượng của cô, thân là quân nhân nhưng Hách Nghĩa Thành từ trước đến giờ luôn dịu dàng với Mục Khả, chưa bao giờ nổi giận, hôm nay hung dữ như vậy chính là lần đầu tiên.
“Rất tuấn tú chứ?” Mục Khả kéo chăn nằm xuống: “Vậy cậu phải cảm tạ mình đã làm cho cậu ấy xù lông.” Nghĩ đến tính khí của Hách Nghĩa Thành, cô chớp đôi mắt to long lanh như người vô tội nói: “Anh ấy có thể giận đến mức giữ chân ga mà tưởng đạp thắng hay không hả?”
Hướng Vi vừa nghe xong liền sốt ruột, nhảy dựng lên ầm ĩ với Mục Khả: “Mục Khả Khả, nếu như thần tượng mình có chuyện không hay xảy ra mình không tha cho cậu đâu.”
“Nhìn cậu thế này, không biết còn tưởng rằng cậu ấy là bạn trai cậu đấy.” Mục Khả bất đắc dĩ thở dài, thật lòng an ủi nói: “Yên tâm đi, chỉ cần mình không xuất hiện trước tầm mắt cậu ấy, cậu ấy lập tức liền tỉnh táo, tốc độ ấy tuyệt đối chỉ như gió thu cuốn hết lá vàng.”
Nhìn thấy bộ dáng chắc chắn của Mục Khả, Hướng Vi cũng không còn lo lắng, ngược lại nghĩ đến vẻ mặt vô cùng tàn khốc của Hạ Hoằng Huân, cô vỗ trán một cái: “Mình phải gọi điện thoại cho ba, mình quyết định sẽ ở lại che chở cho cậu.”
“Che chở cho mình?” Nhìn ánh mắt thương xót của Hướng Vi, Mục Khả lầm bầm: “Không chừng cậu chưa chết, ngược lại mình đã chết trước rồi.”
Mục Khả muốn ngủ một lát, nên đuổi Hướng Vi đi ra ngoài gọi điện thoại. Trong phòng yên tĩnh trở lại, cô nhắm nghiền hai mắt, không tự giác nhớ tới chuyện buổi chiều, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên như phát sốt. Kéo tấm chăn che đầu, cô bắt đầu đếm cừu: “Một con, hai con, ba bốn năm con. . . . . .”
Trong lúc mơ màng nghe được tiếng gõ cửa, Mục Khả miễn cưỡng ló đầu ra khỏi chăn, nhìn chằm chằm cánh cửa không có tiếng động. Ngay lúc cô cho rằng người bên ngoài đã đi rồi, thì cửa lại được nhẹ nhàng đẩy ra. Cô vội vàng từ từ nhắm hai mắt, nghe tiếng bước chân đến gần, trong lòng không hiểu sao bắt đầu khẩn trương. Dựa vào trực giác mạnh mẽ của phụ nữ, cô đoán người đến là —— Hạ Hoằng Huân!
Hạ Hoằng Huân không đi căn-tin ăn cơm, kết thúc một ngày huấn luyện anh ngồi ở phòng làm việc thật lâu, cho đến khi Hách Nghĩa Thành lên xe rời đi, anh mới xuống lầu. Trải qua đấu tranh tư tưởng kịch liệt, anh quyết định tới thăm cô một chút. Ánh mắt dừng lại ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Khả đang nhắm chặt hai mắt, anh đứng bên cạnh giường hồi lâu không lên tiếng.
Chẳng lẽ bây giờ đang lưu hành im lặng là vàng? Mục Khả lẩm bẩm trong lòng.
Vào lúc cô sắp không giả bộ được nữa, Hạ Hoằng Huân bỗng nhiên khom người xuống, nhẹ nhàng kéo chăn cho cô, hiếm khi thấy anh dịu dàng nói: “Em thật làm cho người ta yêu thích, nếu như em không ghét tôi, chúng ta thử bắt đầu đi, có được không?”
Nghe vậy, Mục Khả đang giả vờ ngủ trong nháy mắt cứng đờ, hàng lông mi thật dài không tự giác run run.
Sắc mặt Hạ Hoằng Huân thật bình tĩnh, anh giơ tay vuốt ve mái tóc rối loạn của Mục Khả đang ngủ, nhẹ nhàng êm ái như đang vỗ về người yêu, nhìn chằm chằm gương mặt ửng đỏ của cô, anh không nhanh không chậm nói: “Không cần căng thẳng, anh chỉ nêu ra ý tưởng mang tính xây dựng để em suy nghĩ một chút.”
Chương 10
Mục Khả trả lời lập lờ nước đôi cũng không làm dao động thái độ kiên định của Hạ Hoằng Huân. Dựa vào sự phán đoán tinh anh chuẩn xác của anh, cô gái nhỏ này hẳn là có cảm giác với anh, anh cho rằng không ghét là cơ sở bắt đầu tình cảm.
Vì vậy, anh nói ngắn gọn bốn chữ: “Cứ như vậy đi!” Xem như hoàn thành “Tiến hóa” (thay đổi tiến triển) hai người từ quan hệ đồng chí đến quan hệ người yêu, sau đó giống như ảo thuật lấy ra một hộp chocolate để ở đầu giường Mục Khả, nghiêm mặt nói: “Quân y nói đường huyết của em thấp. Không có việc gì đừng luôn phạm sai lầm, nếu không anh sẽ chiếu theo tội mà xử phạt.”
Mục Khả nằm lì ở trong chăn nhìn hộp chocolate, lại còn là của Dove’s. Nhìn bóng lưng của anh, cô không hiểu Hạ Hoằng Huân nói “Cứ như vậy đi” rốt cuộc là có ý gì. Đưa tay sờ sờ cái hộp, nghĩ đến ngoài Hách Nghĩa Thành ra, anh là người đàn ông đầu tiên mua đồ ăn vặt cho mình. Sau đó lại nghĩ đến mẹ, cô đột nhiên bật khóc.
* Chocolate Dove (được bán ở Vương quốc Anh, Ấn Độ, Ireland, Trung Quốc và Trung Đông) là một thương hiệu sô cô la được sản xuất và tiếp thị bởi công ty Mars. Dove sản xuất một loạt các loại sô cô la, bao gồm sô cô la sữa, caramel, ….
Lúc trở về phòng làm việc, Hạ Hoằng Huân không tự giác cong môi nở nụ cười. Vẻ mặt đó, giống như là Mục Khả đã đồng ý gả cho anh rồi vậy.
Giải thi đấu tỷ võ của lính trinh sát ngày mai chính thức tiến hành tuyển chọn, Viên Soái trốn ở trong phòng rốt cuộc đợi được Hạ Hoằng Huân lộ diện, thấy trên mặt Doanh trưởng gợi lên nụ cười như có như không, anh liên tục hít thở sâu vài chục lần mới tăng thêm can đảm đi gõ cửa phòng làm việc của anh.
“Báo cáo!”
“Vào đi!”
“Doanh trưởng, tôi muốn báo cáo tư tưởng với ngài.”
“Cậu có tư tưởng muốn báo cáo?”
“Vâng!”
“Nói!”
“Là thế này, Doanh trưởng, haizzz, cơm chiều anh còn chưa có ăn đó, có cần tôi. . . . . .”
“Sao lại nhiều lời dạo đầu như vậy?” Hạ Hoằng Huân ngẩng đầu liếc xéo anh một cái: “Trực tiếp một chút.”
“Trực tiếp một chút à. . . . . .” Viên Soái do dự một chút, ưỡn thẳng lên sống lưng bất chấp khó khăn nói: “Trực tiếp một chút chính là tôi muốn xin Doanh trưởng phê chuẩn cho tôi tham gia giải tỷ võ lính Trinh Sát.”
Hạ Hoằng Huân không chút nghĩ ngợi trực tiếp bác bỏ: “Việc này không cần bàn bạc nữa.”
Viên Soái ăn vạ: “Bàn bạc đi mà Doanh trưởng, tên Hách Nghĩa Thành đó rất có duệ khí, tôi giúp anh đánh hạ uy phong của hắn.”
“Tôi nói không cần thảo luận. Còn nữa, tiểu tử cậu bớt phóng túng lại cho tôi, anh ta là thủ trưởng cậu, duệ khí cũng là phải nên có.” Nhắc tới Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân theo bản năng nhíu mày, trong lòng không biết sao bỗng nhiên chợt nảy sinh ý muốn tự mình đập chết ý tưởng của người nào đó. Không lâu sau, anh bất ngờ nhận được chỉ thị, ở trong một trận diễn tập lại chạm mặt với Hách Nghĩa Thành lần nữa.
“Dạ biết, Doanh trưởng, anh hãy để cho tôi đi đi, tôi dùng danh nghĩa đảng xin thề bảo đảm sẽ không phạm sai lầm nữa.”
“Bịa đặt.” Hạ Hoằng Huân háy anh một cái: “Ngay cả đảng viên cũng không phải là cái rắm gì biểu đạt cho lời thề.”
Biết rõ tính cách lão đại nói một không hai, trước đó Viên Soái cũng không ôm hy vọng quá lớn, lại thấy Hạ Hoằng Huân không cho anh một chút đường sống nào, vô cùng mưu ma chước quỷ anh nghĩ nghĩ, cố gắng nói sang chuyện khác để hóa giải bớt bầu không khí, anh nói: “Doanh trưởng, sinh nhật anh sắp tới rồi, hay là tôi cũng theo phong trào hiện nay mua cái bánh sinh nhật mang đến?”
“Cám ơn, không cần.” Tiện tay lật xem tư liệu trên bàn, Hạ Hoằng Huân không chút để ý nói: “Đến lúc đó cùng mấy anh em chạy 5km coi như chúc mừng.”
Chạy 5km ăn mừng sinh nhật? Viên Soái rất buồn bực. Nghĩ thầm lão đại anh cũng thật có sáng ý nha.
Hạ Hoằng Huân còn có tài liệu cần xem, anh hạ lệnh đuổi khách: “Tư tưởng báo cáo xong rồi sao, mau trở về ngủ.”
Viên Soái chưa từ bỏ ý định: “Doanh trưởng, anh cân nhắc lại một chút, ngày mai. . . . . .”
Hạ Hoằng Huân trầm giọng ngắt lời anh, nói: “Ngày mai cậu nên làm cái gì thì làm cái đó cho tôi.”
Bận đến gần mười hai giờ, gọi một cuộc điện thoại cho Dịch Lý Minh, dặn dò xong chuyện giải thi đấu tỷ võ, Hạ Hoằng Huân ngồi ở trong phòng làm việc ngẩn người. Thật ra thì, chuyện tình “Xa xỉ” như vậy anh rất ít khi làm, chủ yếu là chuyện đã xảy ra ngày hôm nay khiến cho anh có phần không ngủ được. Theo bản năng sờ sờ cổ, cảm xúc khi hàm răng Mục Khả đụng đến da thịt anh dường như vẫn còn rất rõ ràng, có chút hơi đau, có chút. . . . . . Tê dại. . . . . .
Lại mở danh sách học viên đi huấn luyện, nhìn tên tuổi của Mục Khả, anh nghĩ đến bốn năm trước nhận được nhiệm vụ huấn luyện quân sự sau khi điểm danh thì kinh ngạc, Hạ Hoằng Huân nở nụ cười, nụ cười đó mang theo sự ngớ ngẩn trước nay chưa từng có, thật không xứng với thân phận Doanh trưởng của anh.
Mục Khả! Anh cho rằng là sự trùng hợp, dù sao trên đời này người trùng tên trùng họ cũng rất nhiều. Nhưng khi cô gái nhỏ có bề ngoài nhìn như nhu mì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




