watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3040 Lượt

lúc đứng thẳng eo nhỏ nghiêm túc già mồm với anh, anh liền xác định cô chính là “Nhóc con” đã từng cùng anh có duyên gặp mặt một lần.

Hạ Hoằng Huân sinh ra ở một tòa trấn nhỏ cạnh bờ biển. Từ nhà anh đi bộ đến bờ biển chừng vài phút. Rất khéo, quê nhà Mục Khả cũng ở nơi đó, khi còn nhỏ lúc cô đã có thể miễn cưỡng đi vững trên đường, chân đất hoa tay múa chân chơi đùa ở trên bờ cát.

Bầu trời tháng sáu trong xanh bất chợt lại nổi lên cơn mưa. Quỳ gối ở trên bờ cát đắp thành – Mục Khả nhỏ hình như không phản ứng kịp với thay đổi của thời tiết, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, lại nghe được sau lưng truyền tới một giọng nói con trai: “Này, nhóc, dầm mưa sẽ sinh bệnh, nhanh tới đây.”

Cô gái nhỏ bị gọi là “Nhóc ” nhíu lông mày không phân biệt rõ là đang gọi ai, cô đứng dậy, còn chưa kịp xoa xoa cái chân bị tê đã bị người khác ôm ngang nhấc lên.

Bị làm cho hoảng sợ, thân thể nho nhỏ không an phận giãy giụa vùng dậy, giọng nói trẻ con non nớt mang theo uy hiếp nói: “Anh là ai hả? Tại sao ôm tôi? Anh dám nói lừa bán tôi. . . . . . Tôi bảo ba tôi đập chết anh đấy. . . . . .” Rốt cuộc là do quá nhỏ, liên tục nói nhiều như vậy lại còn đang lo lắng nên nói có phần hơi lắp nữa.

Chàng trai trẻ cao gầy nghe vậy nở nụ cười, bế cô đến gần dưới dù quảng cáo mới thả xuống đất, hỏi: “Nhóc con, sao lại chơi một mình ở cạnh bờ biển? Không biết phải tránh mưa sao? Người nhà em đâu?”

“Anh cũng không phải là chú cảnh sát, sao hỏi nhiều như vậy? Muốn tôi trả lời cái nào trước?” Miệng lưỡi bén nhọn, Mục Khả nhỏ cũng không cảm kích, cô thở dốc một hơi, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhắc nhở: “Còn nữa nha, tôi không gọi ‘Nhóc con’, tôi có tên.”

Cậu thiếu niên thiếu chút nữa bị vẻ mặt đề phòng của cô chọc cho cười ra tiếng, ra vẻ đùa dai giơ tay lên chạm vào chiếc mũ lưỡi trai méo lệch màu trắng của cô, nhướng mày rậm hỏi: “Vậy thì trước tiên nói cho anh biết em tên là gì?”

Dường như bất mãn với sự thân thiết của anh, Mục Khả nhỏ quẹo đầu sang bên trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Tôi không quen biết anh, mới không cần nói cho anh biết tôi tên là Mục Khả đâu. Mẹ nói, không nên nói chuyện với người lạ.”

Thì ra tên là Mục Khả. Cậu thiếu niên cười như không cười: “Nhóc con.”

“Anh cũng thật là ngốc.” Mục Khả nhỏ tức giận, cô chống nạnh hai tay, chớp đôi mắt to đen sẫm cải chính lần nữa: “Nói anh không được gọi ‘Nhóc con’!”

Cậu bé nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô nở nụ cười, anh ngồi xổm xuống nhìn thẳng với cô, vừa đưa tay giúp cô sửa lại mũ lưỡi trai vừa nói: “Cái mũ bị lệch, anh trai giúp em sửa lại một chút.” Cùng với lời nói, anh tinh nghịch cười đem mũ quả dưa của cô chuyển hướng về phía sau đầu.

Mục Khả nhỏ hồn nhiên không hay biết bĩu môi: “Đó, đó cũng là do anh làm méo, tôi sẽ không nói cám ơn đâu.”

“Nếu như mà anh đưa em về nhà, có phải em nên nói cám ơn hay không đây?”

“Tôi có thể tự mình về nhà.”

“Em nhỏ như vậy, lỡ như gặp phải người xấu thì làm thế nào?”

“Vậy, tôi cũng không biết anh có phải người xấu hay không?”

“Anh giống người xấu lắm sao?”

Nhìn làn da bị phơi dưới ánh mặt trời hơi ngăm đen của anh, cô gái nhỏ gãi gãi khuôn mặt ửng đỏ, lẩm bẩm nói: “Tôi không biết. . . . . .”

Đúng lúc này, Mục Khả nhỏ nghe được có người gọi cô, quay đầu lại thấy mẹ che dù vội vàng đi tới, cô cười tít mắt, vẫy vẫy cánh tay gọi: “Mẹ, Khả Khả ở chỗ này.”

Người phụ nữ trẻ tuổi từ xa đã nhìn thấy con gái được một cậu bé ôm đến tránh mưa dưới dù quảng cáo, cô mỉm cười nói cám ơn. Mục Khả nhỏ nhảy lên vừa đi vừa nhảy đi theo sát mẹ, thở không ra hơi hỏi: “Mẹ, sao mẹ tỉnh lại nhanh như vậy? Không phải ba nói ngã bệnh phải ngủ nhiều sao?”

Cậu bé chọc tay vào trong túi quần, nghe người phụ nữ dịu dàng nhẹ trách: “Khả Khả càng ngày càng bướng bỉnh, thừa dịp mẹ nghỉ ngơi lén lút chạy ra ngoài chơi, có phải nên đánh cái mông nhỏ con hay không hả?”

Tay cô bé được mẹ dắt đi, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nghịch ngợm ngắt lời: “Mẹ, hôm qua mẹ dạy con từ đơn con học xong rồi, con đọc cho mẹ nghe nha. . . . . .”

Cậu bé không nghe rõ người phụ nữ trả lời như thế nào, chỉ thấy cô sờ sờ cái đầu nhỏ đội mũ lưỡi trai ngược, yêu thương nở nụ cười, nụ cười dịu dàng mà từ ái. Sau đó ‘Nhóc con’ nói liên miên mấy từ đơn tiếng Anh, sau khi đi xa cô đột nhiên quay đầu lại nghịch ngợm làm mặt quỷ với anh, khuôn mặt trẻ con hồn nhiên ở trong cơn mưa bụi phất phơ có vẻ giảo hoạt đáng yêu.

Năm đó, Hạ Hoằng Huân mười lăm tuổi, Mục Khả nhỏ năm tuổi.

Mùa Đông cùng năm, Mục Khải Minh được điều đi nhận chức khác, Mục Khả rời khỏi trấn nhỏ cạnh bờ biển đi tới thành phố A. Hai năm sau, Mục Thần ra đời.

Sau đó rất nhiều năm, Mục Khả vẫn sống trong tòa nhà xinh đẹp ở thành phố phương Bắc. Cô cũng giống tất cả bạn bè cùng trang lứa khác được đưa tới trường tiểu học, sau đó thi đậu trung học lên cấp 3, rồi kế tiếp hoàn thành lấy được điểm tối đa tiếng Anh thuận lợi vượt qua kì thi vào trường cao đẳng, trúng tuyển hệ Anh văn nổi tiếng nhất khu đại học ở thành phố A.

Trong trí nhớ của Mục Khả, ngoại trừ mẹ cùng vùng biển lớn xanh thẳm ra, căn bản không có cuộc gặp gỡ bất ngờ cạnh bờ biển năm đó.

Việc ấy, cậu bé trai lớn hơn cô mười tuổi thật ra cũng không nghĩ đến mười bảy năm sau có thể gặp lại cô lần nữa ở trụ sở huấn luyện. Anh như nguyện vọng thi vào một trường quân đội ở thành phố A. Bốn năm sau, dựa vào danh hiệu “Tay súng toàn năng” chính thức bước vào quân đội, bắt đầu kiếp sống quân lữ dài lâu tràn đầy khiêu chiến cùng trách nhiệm.

Sau khi kết thúc huấn luyện quân sự cho tân sinh, Mục Khả trở về trường tiếp tục việc học, Hạ Hoằng Huân trở về quân đội luyện binh như cũ.

Thời gian thấm thoát, bốn năm thoáng qua trong chớp mắt. Mục Khả đã xuất sắc hoàn thành tốt nghiệp, thông qua phỏng vấn thi viết phiên dịch cô cự tuyệt một công ty có vốn đầu tư nước ngoài mời đảm nhiệm chức vụ lương cao, dứt khoát lựa chọn ở lại trường giảng dạy. Thế nhưng, cô cũng không biết trong bốn năm cô chuyên tâm việc học, đã từng gặp qua Hạ Hoằng Huân đi ra ngoài làm việc không chỉ một lần.

Tất cả, dường như vẫn tuần hoàn theo quỹ đạo vốn đang vận hành, ít nhất ngoài mặt không sóng không gió. Có điều, khi ổn định lại tinh thần, lòng của Hạ Hoằng Huân như mặt hồ nước dâng lên gợn sóng rất nhỏ. Loại cảm giác này, ngay cả bản thân anh cũng không xác định được đây có phải là “Động lòng” hay không? Tóm lại, đã có thêm một phần nhớ nhung không sao hiểu được. Mà mỗi lần xuất hiện ngắn ngủi, cũng khiến cho anh phát hiện sự thẳng thắn và đáng yêu của cô.

Hồi tưởng bị bóng dáng đơn bạc nhỏ bé và yếu ớt đột nhiên xuất hiện cắt đứt. Hạ Hoằng Huân đứng ở trước cửa sổ, kinh ngạc nhìn thấy Mục Khả mặc T-shirt màu trắng trong lầu bước ra ngoài, bắt đầu chạy vòng dọc theo sân huấn luyện. So với tốc độ ‘Rùa đen nhỏ’ lần trước nghe lén bị phạt thì một trời một vực, lần này cô lại sử dụng tốc độ chạy nước rút trăm mét. Cách thức đó, rất giống như có phần không muốn sống.

“Làm gì đây!” Hạ Hoằng Huân khó hiểu, không chút suy nghĩ cầm chiếc áo rằn ri vừa mới được cởi ra bước nhanh xuống lầu.

Chương 14: Hạnh phúc đường dây riêng

Editor: mèomỡ

Ngày không có Hạ Hoằng Huân, trái đất vẫn quay, Mục Khả vẫn huấn luyện như trước. Chỉ là, sau khi Hướng Vi rời khỏi căn cứ cuộc sống trở nên khô khan, buồn tẻ, rất nặng nề. Mục Khả cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, cô nhất định trong lúc bình tĩnh sẽ điên mất.

Hách Nghĩa Thành từ lần cô nổi giận thì không gọi điện thoại đến nữa, Mục Khả biết anh đối tốt với mình, quyết định giải hòa trước. Tìm số điện thoại của anh rồi bấm gọi, điện thoại di động vang lên hai tiếng thì anh liền nghe, giọng nói không che giấu được đắc ý: “Cô giáo Mục rốt cuộc nhớ tới cậurồi?”

Cũng biết anh sẽ không tức giận thật. Mục Khả nói: “Quan tâm, quan tâm cậu, tránh cho cậu nói cháu không có lương tâm.”

Hách Nghĩa Thành cười: “Lại còn làm dáng! Huấn luyện quân sự gần kết thúc rồi phải không? Bị dạy dỗ thế nào? Nội vụ đạt tiêu chuẩn chưa?”

Nhắc tới nội vụ, Mục Khả nhụt chí nói: “Tiêu chuẩn của các cậu quá cao, cháu không đủ cao, không đạt.”

“Sao nghe có chút buồn bã?” Hách Nghĩa Thành cầm di động đứng trước cửa sổ, cười nói: “Không phải Hạ hoằng huân đi rồi sao? Huấn luyện không đến nỗi phi nhân hóa như vậy chứ?”

“Làm sao cậu biết anh ấy đi. . . . . .” Mục Khả bừng tỉnh hiểu ra: “A, cháu biết rồi, là cậu giở trò quỷ có đúng không?” Đây có tính là quan báo tư thù không? Ngay sau đó lại cảm thấy dùng từ không đúng nên tự mình bác bỏ. Nghĩ thầm, bọn họ không có tư thù, cho dù có thù cũng là thù công.

Hách Nghĩa Thành nhíu mày: “Cái gì mà giở trò quỷ! Đây là sách lược! Anh ta đường đường là con át chủ bài của doanh trại trinh sát, Doanh trưởng chạy đi huần luyện quân sự đó không phải là đại tài tiểu dụng sao? Cậu chỉ gián tiếp an bài cho anh ta nhiệm vụ có thể phát huy đầy đủ ưu thế của anh ta thôi.”

Đi trụ sở huấn luyện gặp Mục Khả biết huấn luyện viên là Hạ Hoằng Huân,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT