watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5347 Lượt

gào thét trong ngực Vệ Tương, mười ngón tay hung hăng nắm chặt lấy bàn tay.

Cô suy tư nghiền ngẫm, từng giây, từng phút chần chờ, đều giống như những mũi dao sắc bén mà dằn vặt lòng anh. Một lúc sau, khi anh nghĩ rằng mình đã không thể tìm lại được nhịp thở thì cô rốt cuộc nhẹ nhàng lên tiếng.

“Em nghĩ chắc cũng không thể.”
“Không thể?” Anh cứng người, không ngờ đến đáp án lại như vậy.

“Sẽ không.”
“Vì sao không?”
“Bởi vì em sẽ không yêu anh ấy.”
“Em vừa quen biết hắn, làm sao biết được mình có thể yêu anh ta hay không?”

“”Em biết.” Cô chớp chớp đôi mi, khoé môi nhẹ nhàng nâng lên một nụ cười cay đắng. “Yêu một người hoặc là không thích một người, ngay trong lần đầu tiên gặp mặt sẽ có thể biết được rồi.”

“Ý của em là em tin tưởng vào nhất kiến chung tình?”

(Nhất kiến chung tình : Yêu ngay từ lần đầu tiên gặp nhau. Mình thích câu này nên xin để nguyên văn nhé)

“Có thể cũng không hẳn là nhất kiến chung tình, nhưng cũng sẽ có chút cảm giác.”

“Cảm giác gì?” Anh bây giờ giống như một đứa học sinh chậm hiểu, không biết sẽ phải hỏi cho thật rõ.

Ân Hải Sắc nhẹ giọng thở dài. “Còn cần phải giải thích sao.” Cô nói bằng giọng rất nhỏ, rất nhỏ…

Vệ Tương không thể nghe được, vẫn nhìn cô một cách mê hoặc.

Cô ho nhẹ hai tiếng, sau đó chuyển chủ đề khác. “Sao anh lại cùng với ba em ầm ĩ thế này?”

Sắc mặt anh nhất thời tối sầm, không hề hé răng nửa lời.

Cô nhìn anh một cách bất đắc dĩ. “Khi em với anh cùng nhau bỏ trốn và kết hôn, ba em vẫn đều rất tức giận, em vốn cho rằng, khi ba em đến tìm anh bảo đến công ty ba đi làm nghĩa là đã tha thứ cho chúng ta, không ngờ hai người càng ngày càng đối nghịch với nhau, cho đến bây giờ, đã qua rất nhiều năm, vẫn là như nước với lửa.”

Nhớ lại chuyện cũ, Ân Hải Sắc vẫn là tràn ngập tiếc nuối.

Vệ Tương nhìn cô, trong lòng như có ngàn lời muốn nói.

Cô nhìn anh đang do dự, liền mỉm cười. “Anh nghĩ em không biết anh đi làm trong công ty của ba phát sinh chuyện gì sao?”

”Em biết?” Anh hồ nghi, anh vẫn chưa từng nói cho cô biết a!

“Tuy rằng lúc ấy anh không bao giờ chịu nói với em, thế nhưng em có miệng, em cũng có thể hỏi người khác nha!” Cô thở dài yếu ớt. “Em biết, anh đi làm ở công ty của ba rất không vui, nếu phạm vào sai lần gì, ba em nói anh là do bởi không có kinh nghiệm nên sẽ khó tránh khỏi những mưu mô trên thương trường, ba không trách anh, nhưng em biết, lòng tự trọng của anh rất lớn, tuyệt đối sẽ không cho phép mình tìm cớ để phủi bỏ trách nhiệm.”

“Đây là chuyện mà em biết?” Anh kinh ngạc . “Tôi bởi vì không có kinh nghiệm, nên mới thường phạm sai lầm?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”
Đương nhiên là không! Vệ Tương rất tức giận.

Anh cũng không phải là một người không biết gì để phải mắc phải rất nhiều sai lầm trắc trở tại công ty kia, mà căn bản chính là có người gây khó dễ anh.

Thức đêm để viết kế hoạch, ngày hôm sau liền bị cấp trên lấy làm công của riêng mình, đồng nghiệp phạm sai lầm liền đổ lên người anh, phòng ban khác đắc tội với khách hàng, liền muốn anh đi xin lỗi, đối phương căn bản sẽ không để mắt đến một nhân viên nhỏ bé như anh, công ty trái lại cớ trách anh hành sự bất lực….

Bởi vì tự biết thân phận của mình, đối với những thái độ, những “đãi ngộ” không công bằng kia, anh cũng đều nhẫn nhịn, cũng không oán không giận, thế nhưng không nghĩ đến, trong lúc vô tình anh nghe nói, hoá ra tất cả đều là mưu kế của Ân Thế Hạo.

Ân Thế Hạo muốn anh biết khó mà lui bước, chủ động rời khỏi Hải Sắc, đâu ngờ có đánh chết anh cũng không lùi, chuyện này càng chọc giận nhạc phụ đại nhân của anh, khiến ông ta càng tìm nhiều phương thức lăng nhục anh.

Mà Ân Thế Hạo lại dám nói với con gái rằng, tất cả đều do lỗi của anh sao?

“Làm sao vậy, Vệ Tương?” Ân Hải Sắc lo lắng nhìu mày. “Sắc mặt của anh rất khó xem, là do em nói sai gì sao?”

Anh không nói, tránh khỏi phải quá tức giận mà lỡ lời với cô.

Cô nhìn sắc mặt của anh, bỗng như hiểu ra điều gì đó. “Có phải ba đã không nói thật với em đúng không? Rốt cuộc là lúc đó, ở công ty của ba anh đã gặp phải những chuyện gì?”

“Bây giờ có nói cái gì cũng vô dụng rồi.” Anh cắn chặt răng, vẫn theo thói quen, không hề giải thích cho chính mình.

Ân Hải Sắc đưa mắt nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm như chất chứa biết bao nỗi u sầu vô cớ. “Anh vẫn như vậy, Vệ Tương. Đã qua rất nhiều năm, anh một chút cũng không hề thay đổi.”

Anh nhíu mày. “Ý em là gì?”
Cô cười khổ. “Anh không bao giờ chịu nói cho em biết trong lòng anh đang nghĩ gì, anh có biết không, em vẫn luôn suy nghĩ trong lòng anh có tâm sự gì, thực sự là rất mệt mỏi.”

Cô rất mệt mỏi?
“Thực ra em rất ngốc, anh biết không?”

Giọng nói thẫn thờ buồn bã như dằn vặt bên tai Vệ Tương, anh sợ hãi mà đè nén một nỗi đau đớn không rõ ràng.

“Em vẫn không thể đoán ra anh đang suy nghĩ cái gì.” Cô cay đắng nói. “Anh nhớ không, trước đây mỗi lần có tâm sự, anh hay thường ngồi bên cửa sổ ngắm sao. Mỗi lần em nhìn dáng vẻ ủ rũ của anh, trái tim thật sự rất đau, rất đau, em biết là anh có tâm sự, thế nhưng em lại quá ngốc, ngốc đến mức không thể đoán được.”

Nguyên lai, cô vẫn luôn cố gắng tìm hiểu tâm tư của anh sao?

Anh bỗng lên tiếng. “Vì sao lúc đó em không nói tôi biết?”

“Em có hỏi qua anh a!” Cô hờn giận nói. “Em thường làm nũng để hỏi anh có phải là anh có gì phiền não phải không, thế nhưng anh vẫn không chịu nói gì, anh vẫn luôn bảo là không có gì, muốn em đừng suy nghĩ lung tung.”

“Tôi là chỉ vì…”
“Chỉ vì cái gì?
Anh giật mình nhìn cô, nói không nên lời.

“Anh lại như thế nữa rồi.” Cô lại thở dài.

Tiếng thở dài nghe vừa bất đắc dĩ, vừa bao gồm cả sự u sầu, tim Vệ Tương bỗng nhiên như bị bóp chặt, tiếng nói cũng tự động mà thốt ra. “Tôi chỉ không muốn em vì tôi mà lo lắng.”

Là như vậy sao? Cô nhẹ nhàng cười. “Thế nhưng anh chuyện gì cũng không muốn nói càng khiến em rất lo lắng, em nghĩ anh nhất định là không tin tưởng em, sẽ không nói với em bất cứ chuyện gì.”

Vệ Tương ngạc nhiên, trợn to mắt, cố gắng tìm hiểu nụ cười của cô. Anh bỗng chấn động khi phát hiện ra trong nụ cười đó ẩn chứa không biết bao nhiêu nỗi chua xót khổ sở, cái suy nghĩ về cô trong những năm qua của anh đã bị dao động.

“Hải Sắc, có phải …. anh…anh… đã làm tổn thương em không?”

Cô giật mình, lặng im, dường như không nghĩ đến anh lại hỏi vấn đề như vậy, một lát sau cô mới lắc đầu. “Cũng không thể tính đó là bị tổn thương, em chỉ là có một chút đau nhức mà thôi.”

Chỉ là một chút đau xót mà thôi? Có phải là bởi vì một chút đau xót, tích luỹ dần dần, rốt cuộc trở thanh một nỗi đau rất lớn, khiến cô suy sụp?

Lẽ nào, anh mới chính là người gây nên? Là chính anh bức người con gái mình yêu nhất từ bỏ?

Vệ Tương như rơi vào một mê cung, tìm không lối ra mà cứ đứng ngây ngốc một chỗ.

Trong phòng tiếng người ồn ào, tiếng cười nhẹ nhạng, thế nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy được gì, chỉ nghe thấy những tiếng hối hận đang vang vọng trong ngực mình…

Có điều gì đó, sai rồi …
Chương 7
Trong lúc không khí bữa tiệc tối đang đến mức cao trào, Miêu Thanh Tú lại tìm khoảng không gian trống vắng, cô kéo Ân Hải Sắc đến một gian nhà nghỉ chân phía ngoài sân, cùng Hải Sắc trò chuyện tâm sự.

“Này, vị vương tử xứ cao su kia quả thật là không sai nha, cậu có muốn cùng anh ta hẹn hò không đấy?” Cô mở đầu bằng một lời trêu ghẹo Hải Sắc.

Ân Hải Sắc đưa mắt nhìn cô một lúc. “Làm chi? Cậu kiêm thêm chức bà mai từ lúc nào vậy?”

“Mình là đang biết điều, bánh ít đi, bánh quy lại mà! Cậu đã giới thiệu cho mình một người đàn ông quá ưu tú, đương nhiên là mình cũng muốn cậu nhanh chóng tìm được hạnh phúc của chính mình.”

“Nói tiếp đi.”
“Nói cái gì nữa? Rốt cuộc là cậu có thích người ta hay không?” Miêu Thanh Tú cố ý truy hỏi.

“Vậy còn cậu?” Ân Hải Sắc lập tức đánh trả. “Cậu … rất thích Vệ Tương sao?”

“Đúng vậy, mình rất thích anh ấy.” Miêu Thanh Tú thẳng thắn thú nhận.

Ân Hải Sắc bỗng trầm ngâm.
“Thế nào? Cậu nghĩ mình rất chủ động đúng không?” “Có phải cậu nghĩ mình không biết xấu hổ là gì phải không?”

“Không phải.” Ân Hải Sắc vội lắc đầu. “Thật ra, mình rất khâm phục cậu.” Có thể thẳng thắng thừa nhận tình cảm của chính mình, không phải ai cũng có thể làm được.

Khi còn trẻ, cô có thể có dũng khí để liều lĩnh như thế, hiện tại, cô đã mềm yếu hơn, khác xưa rất nhiều.

“Thực ra cậu cũng có thể mà! Thích thì thích, không thích thì thôi, có gì cần phải do dự, lo lắng đâu?”

“Chúng mình … đã không còn trẻ nữa.”

“Cho nên không thể làm những việc thiếu suy nghĩ như ngày xưa sao?” Miêu Thanh Tú cười nhạt. “Mình mặc kệ những việc đó! Mình nhé, trừ khi không muốn thôi, chứ nếu thích một người, mình nhất định phải truy đến cùng, không buông tay.”

“Cậu rất kiên cường, Thanh Tú.” Ân Hải Sắc mỉm cười nhìn cô. Một người năng động và tự tin như thế thì có lẽ mới xứng với sự kiêu ngạo của Vệ Tương.

“A…đừng có khen mình như thế.” Miêu Thanh Tú tuy chủ động, nhưng

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT