watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5346 Lượt

thân cây to, không để anh nhìn thấy được cô.

“Anh có chuyện muốn nói với em.” Sợ cô không thích, anh đành lịch sự đứng phía bên kia của thân cây.

“Anh đừng nói, em biết rồi.”
“Em biết cái gì?”
“Em biết anh muốn nói với em câu xin lỗi, anh không cần phải làm thế, em cũng không trách anh.” Cô nói rất nhỏ, giọng nói nghẹn ngào, giống như đang khóc.

Anh ngơ ngẩn, nghe được giọng nói khàn khàn của cô, vừa lo lắng, vừa yêu thương.

“Anh thích Thanh Tú, đó không phải là lỗi của anh, chuyện giữa hai chúng ta đã là quá khứ, em sẽ không vì thấy anh vui vẻ mà hạnh phúc mà ghen tỵ đâu.”

“Em nói cái gì.” Vệ Tương bối rối không hiểu

“Em biết anh rất thích Thanh Tú, lúc anh cùng cô ấy khiêu vũ, dáng vẻ rất ôn nhu … Anh nhảy rất đẹp, em đã từng nói, anh có thể nhảy rất tốt.”

Cô gái ngốc nghếch này! Rốt cuộc là đang nói cái gì vậy?

Vệ Tương không biết nên nói gì.
“Thanh Tú thông minh, xinh đẹp, lại còn dũng cảm hơn em rất nhiều, anh ở cạnh cô ấy nhất định rất vui vẻ, em….em chúc hai người hạnh phúc.”

“Anh không cần lời chúc phúc của em!” Anh giận dữ nói. Cô ấy suy nghĩ mọi việc cũng quá xa rồi đi?

“Đừng như vậy, em biết …. Em biết anh hận em, chẳng lẽ hai chúng ta, ngay đến cả việc làm bạn cũng không thể được sao?” Cô nhẹ nhàng cười, nghe lại giống như đang khóc. “Vệ Tương, lẽ nào anh không thể xem em là bạn của anh được nữa sao?”

“Ân Hải Sắc, em nghe anh nói!” Thực sự là không thể chịu nỗi nữa.

“Anh mới phải nghe em nói” Cô không để cho anh giải thích, bướng bỉnh mà tiếp tục. “Nếu thục sự anh thích Thanh Tú, cũng đừng thường một mình ngắm sao.”

Anh ngẩn người. “Em có ý gì?”
“Anh hãy để cô ấy cùng anh ngắm bầu trời đêm, để cô ấy có thể hiểu được anh đang suy nghĩ gì, không nên nhốt cô ấy trong một thế giới mà cô ấy hoàn toàn không biết, đừng để cô ấy thấy anh cô đơn tịch mịch một người….”

Cô nói nhỏ nhẹ nhưng nghẹn ngào, từng câu từng chữ như đánh thẳng vào lòng anh.

Anh chấn động đến mức không biết nói gì. “Trước đây…anh đối xử với em như vậy sao?”

Lẽ nào, chính anh đã nhốt cô vào một thể giới mà cô không hề biết sao? Đây là cảm giác thực sự của cô sao?

Vệ Tương trở nên gấp gáp, anh bỗng bước qua thân cây, nắm lấy đôi vai mảnh khảnh của Ân Hải Sắc. “Hải Sắc, anh trước đây là một người như vậy sao? Anh làm cho em cảm thấy cô đơn tịch mịch sao?”

“Người cô đơn là anh, không phải em.” Cô cúi đầu không chịu nhìn anh, thế nhưng, anh vẫn có thể một giọt lệ trong suốt trong đáy mắt của cô. ‘Em chỉ hận mình không có cách nào làm anh không cảm thấy cô đơn nữa.”

Tại sao cô ấy lại nghĩ như vậy? Người sai rõ ràng là anh, cô mới chính là người bị thương, vì sao đến bây giờ vẫn còn muốn bảo vệ cho anh?

Anh nhìn cô bằng vẻ không thể tin được.

Cô cố nén tiếng nấc nghẹn ngào, thế nhưng cuối cùng vẫn là không thể..

“Em thực sự làm được rất ít cho anh, Vệ Tương, cho đến bây giờ, em mới hiểu được, ngày ấy, những gì em làm cho anh là quá ít, em nghĩ rằng mình đã cố gắng hết sức, thế nhưng không phải, em vẫn còn có thể cố gắng thêm nữa. Xin lỗi, là em quá yếu đuối, là em thiếu kiên cường, là em đã phản bội lại tình yêu của chúng ta, xin lỗi, xin lỗi, …”

“Được rồi, được rồi!” Anh bỗng ôm lấy cô, chăm chú mà nhìn cô, đau lòng mà che chở cho cô trước ngực mình. “Em đã vì anh mà làm rất nhiều, người làm sai chính là anh! Là anh đã làm tổn thương em, là anh đã làm em đau khổ, đều tại anh không tốt, anh mới là người phải nói câu xin lỗi!”

Anh run run nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt lóng lánh lệ của cô. “Là anh không đúng, anh không có thói quen nói ra tất cả mọi chuyện! Bách Sâm nói đúng, tính tình của anh thật sự rất xấu, là do anh sai, là do anh không tốt”

“Vệ Tương.” Cô lắc đầu, nghẹn ngào mà gọi tên anh, lòng anh như bị bàn tay vô hình nào đó bóp chặt lại.

“Anh không thích Miêu Thanh Tú, tuyệt đối không, anh hẹn hò cùng cô ấy chỉ là để chọc giận em, khi cùng cô ấy khiêu vũ, người anh suy nghĩ đến chính là em, anh, anh…” Anh hít sâu, ánh mắt như vụt sáng, hai má dường như chuyển hồng, rõ ràng, một người đàn ông hẳn là phải dũng cảm, thế nhưng đến lúc biệu lộ tình cảm của mình lại trở nên bối rối như vậy.

“Anh thế nào?” Cô chớp mắt, giọng nói run run

Anh không dám nhìn cô, một lần nữa ôm chặt cô vào ngực mình, để cô tựa cằm trên đôi vai anh, che khuất đi đôi mắt đẹp long lanh làm anh tâm ý hoảng loạn.

“Anh vẫn luôn nhớ về em.” Giọng anh nho nhỏ, nhẹ nhàng mà nói. “Mười một năm qua, anh vẫn nhớ….”


Cô lại đi đến căn phòng thủy tinh trên tầng cao nhất của ngôi biệt thự kia…

Cô lại đến cái nơi khiến cô cảm thấy sợ hãi nhất, cũng chính là nơi làm cô thấy yêu thích nhất, cùng anh yêu đương.

Ân Hải Sắc ngồi trên chiếc sô pha dài, ngóng nhìn người đàn ông đang đứng dựa vào bức tường trong suốt bằng thủy tinh kia, anh biết cô sợ độ cao, thế nên đã đặc biệt dời vị trí của chiếc ghế cách xa góc tường.

Mà anh, một tay đút vào túi áo, một tay đùa nghịch chiếc kính thiên văn, yên lặng mà đối mặt với cô.

“Cái kính này … không phải là cái mà em tặng cho anh đúng không?” Cô nhỏ nhẹ hỏi anh.

Anh gật đầu, đôi môi nở một nụ cười cay đắng. “Cái em tặng cho anh đã bị vỡ nát, xin lỗi”

“Vỡ nát?” Cô kinh ngạc.
Anh đưa mắt nhìn xuống, không dám đối mặt với dáng vẻ kinh ngạc của cô. “Cái ngày anh nhận được đơn ly hôn của em, anh đã tức giận đến mức đập nát nó đi.”

Thì ra là vậy.
Cô chăm chú nhìn dáng vẻ thẫn thờ của anh, thêm chút hối tiếc, bất chợt một cảm xúc mãnh liệt chợt ùa vào lòng cô.

Lúc ấy, anh nhất định là rất đau, rất đau, anh trút giận vào nó không phải vì anh không quý trọng món quà của cô, mà chính là anh không muốn thấy vật sẽ nghĩ đến người.

“Chiếc kính này là khi anh ở Mỹ, vất vả làm việc hai năm trời mới mua được, ngày đó, công ty vừa thăng chức lại còn thăng lương cho anh, cho nên anh mới mua chiếc kính này, xem như tự mình chúc mừng chính mình.”

Anh nói thật khẽ, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng, cẩn thận vuốt ve chiếc kính yêu quý. “Nó chính là mơ ước của anh.”

“Mơ ước?” Cô chớp chớp mắt, như chợt hiểu ra điều gì. “Đúng rồi, anh đã từng nói với em, mua được một chiếc kính thiên văn chuyên nghiệp chính là mơ ước từ bé của anh mà.”

“Quả thật là như vậy, bất quá, khi thấy em tiện tay thì đã có thể mua được nó làm quà sinh nhật anh, lúc ấy anh mới biết được, mơ ước đó của anh, đối với em mà nói, căn bản thật là một việc nhỏ nhặt không đáng kể.” Anh nhẹ nhàng tự mình châm biếm.

Cô cảm thấy sợ hãi, bỗng dưng hiểu rõ.

Hóa ra lúc ấy, anh mất ngủ một đêm, sau đó còn nói bọn họ là hai người thuộc về hai thế giới khác nhau, thậm chí còn muốn chia tay với cô, đều là bởi vì lúc ấy, cô vô tình giẫm lên mơ ước cũng như lòng tự tôn của anh.

“Xin lỗi, em không nghĩ đến em làm vậy lại khiến anh bị tổn thương, em chỉ là muốn anh được vui…”

“Anh biết là em không có ý gì xấu.” Anh dùng ánh mắt ôn nhu ngăn cản lời tự trách của cô. “bất quá, cũng chính vào ngày hôm ấy, anh đã thề với lòng mình rằng, sau này, nhất định anh phải cố gắng đến gần em, thậm chí còn muốn cao hơn em một bậc, như vậy, hai chúng ta mới có thể cùng nhau sống trong một thế giới.”

Trời ạ!
Cô hốt hoảng đưa tay che miệng, chậm rãi dần dần mà cảm nhận được nỗi lo lắng bất an và quyết tâm của anh khi đó, anh nghèo đến như thế, còn cô lại sống trong giàu sang phú quý, anh cố gắng với đến ngôi sao trên cao thì cô đã sớm cầm lấy nó trong tay.

“Những năm gần đây, anh cố gắng nỗ lực công tác, cũng là bởi vì lời thề đó.” Anh khàn giọng mà bộc bạch tâm sự. “Ngày đó, khi anh mua được chiếc kính viễn vọng này, anh thật sự rất vui vẻ, thế nhưng cũng rất giận dữ, bởi vì cuối cùng, anh cũng đã bước lên cao thêm một bước, lại có thể đến gần em thêm một chút.”

Vui vẻ, là bởi vì càng bước gần đến cô. Phẫn nộ, là bởi tức giận mình vẫn còn để ý đến cô.

Cô đã hiểu, hiểu được suy nghĩ giãy dụa lúc ấy của anh, hiểu được tâm sự mà anh đã chôn sâu trong đáy lòng biết bao năm qua thậm chí không dám thừa nhận cả tình cảm của mình.

Cô rốt cục đã hiểu.
Ân Hải Sắc đứng dậy, dịu dàng

mà bước về phía người đàn ông vừa kiên cường nhưng cũng yếu đuối kia, cô rưng rưng mắt nhìn anh, như muốn nhìn tận phía sâu bên trong lòng anh.

Anh đưa tay chạm vào một giọt nước mắt trên má cô. “Không phải là em rất muốn biết trong lúc anh ngắm sao, anh suy nghĩ những gì sao? Trước đây có lẽ anh không thể nói với em, thế nhưng hiện tại, anh sẽ , em có muốn nghe không?”

“Vâng” Cô vội gật đầu, thực sự rất muốn nghe.

Anh nắm lấy tay cô, dắt cô đi đến phía trước ống kính, cô cúi người, tưởng rằng sẽ thấy một bầu trời đầy ánh sao, thế nhưng không nghĩ đến, lại chính là hình ảnh của nhà hàng Nguyệt Quế.

Cô kinh ngạc đến nín thở.
“Kỳ thực, anh ngắm không phải là ánh sao, anh tìm kiếm, chính là hình bóng của em.” Anh bối rối giải thích phía sau cô. “Anh vẫn cứ suy nghĩ, vì sao em lại cách xa anh đến như thế? Anh tự nói với chính mình, anh phông phải là vẫn còn quan tâm đến em, anh chỉ là muốn

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT