watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5356 Lượt

… cũng không thể bỏ tôi ở lại đây.” Cô hoảng hốt nói, dáng vẻ dường như rất sợ anh sẽ mặc kệ bỏ cô lại một mình.

Anh cũng không trả lời cô một cách thẳng thắng, chỉ bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, cô thấp thỏm không yên nhìn anh cầm lấy chiếc búa, đóng đinh vào một tấm gỗ mới lấp lại lỗ thủng.

Cánh tay anh .. nhìn có vẻ rất mạnh mẽ, cơ thể rắn chắc, nước da ngăm đen, những giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Trên người anh mặc bộ đồng phục công nhân, dính đầy các màu sơn khác nhau, trên đầu đội một chiếc mũ màu trắng, cũng bị bẩn thành màu xám, đôi giày thể thao anh mang là một nhãn hiệu mà cô chưa từng nghe qua.

Anh khác xa với với những chàng trai nhà giàu mà cô quen biết, bọn họ sẽ không vì phơi nắng mà đen như vậy, tập thể thao cũng không thể có được một thân hình rắn chắc như thế, trang phục của bọn họ sẽ không bất cẩn như vậy, bộ lấm lem vết sơn cũng không để ý.

Cô không thể hình dung được bọn họ cầm búa mà đóng đinh thì sẽ có hình dạng gì, vì thực sự ngay cả một việc nặng họ cũng chưa từng làm qua.

Cô gần như chăm chú nhìn tay của anh, ngón tay anh thon dài, nhìn rất đẹp mắt, nhưng đầu ngón tay đều đã bị chai sần.

“Có đau không?” Cô bất giác hỏi
“Cái gì đau?”
“Ah.” Cô ngẩn người, lúc này mới nhận ra trong lúc vô ý đã buột miệng hỏi anh những thắc mắc trong lòng, cô xấu hổ cười cười. “Tôi nói là những vết chai sần trên tay anh có đau không?”

“Không đâu.” Anh nhíu mắt nhìn cô, có vẻ như cảm thấy rất quái lạ với câu hỏi của cô, anh đưa mắt nhìn vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô, sau đó nhìn tiếp đến những ngón tay trắng muốt thon thả, bỗng nhiên hiểu ra.

Đôi bàn tay này, vừa nhìn đã biết thuộc về một cô gái có một cuộc sống an nhàn sung dướng, ngay cả một giọt sương mùa xuân cũng không dính tới được.

“Cô có biết rửa chén không?” Anh bỗng hỏi.

“Không biết.”
“Quét nhà thì sao?”
“Rất ít.”
“Cô không phải làm việc nhà sao?”
“Nhà của tôi có người làm những việc đó.”

“Ai? Người giúp việc sao?”
“Đúng vậy.”
“Hóa ra cô là một vị ‘tiểu thư’.”

Cô không thích anh dùng giọng điệu xem thường như thế. “Vậy thì sao?”

“Không sao cả.” Anh nhẹ nhàng trả lời. “Thật xin lỗi, tiểu thư, vừa rồi tôi không nên làm phiền cô mang hộp dụng cụ lên đây cho tôi.”

“Không được kêu như vậy.” Cô nói hơi lớn tiếng. Cô cũng có tự ái, không muốn nghe người khác khinh thường mình một cách vô cớ như thế. “Tôi có tên có họ đàng hoàng, tên tôi là Ân Hải Sắc, anh có thể gọi là Ân tiểu thư.”

“Hừm”
Lại nữa! Với cái loại hừ nhẹ không rõ ý nghĩa mục đích như thế này, cô thực sự đã chịu đủ rồi.

Ân Hải Sắc cắn răng, không thể chịu được nữa khi ở cùng một chỗ với anh, trong ngực đang cháy ngọn lửa giận, thiêu đốt cả lý trí và sự sợ hãi của cô, cô liều lĩnh bước về phía chiếc thang.

Nhưng chỉ một chút sau, cô biết mình đã sai lầm rồi, vừa bước xuống chiếc thang thì cả người bỗng nhiên chấn động, không nghĩ đến chiếc thang kia lại bị chao đảo như vậy, một nửa thân người cô như đang treo trên không trung.

Cô hét lên một cách kinh hãi, cánh tay vẫn cón bám chặc trên mái nhà.

“Cô thật là ngu ngốc!” Anh biết tình huống nguy cấp, nhanh chóng đỡ lấy chiếc thang, đầu tiên là nắm được cái thang, sau đó ôm được thắt lưng của cô.

Cô vẫn kinh sợ không dám buông tay, vẫn nắm chặc lấy mái hiên.

“Thả lỏng một chút đi.”
“Tôi không dám.”
“Mau buông ra, tôi sẽ đỡ được cô, không để cô rơi xuống phía dưới kia đâu.”

“Thế nhưng…”
“Ân Hải Sắc!” Anh lớn tiếng gọi cô.

Chính là cô vẫn không dám, lắc đầu, nước mắt bắt đầu chảy ra.

“Cô ngốc sao?” Anh tức giận đến mức muốn chửi bậy, nhưng lại nhìn thấy một giọt lệ điềm đạm đáng yêu đọng trên đôi má trắng mịn của cô, bỗng nhiên có chút mềm lòng. “Ân Hải Sắc, cô buông tay ra đi, tin tưởng tôi.” Giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn.

Cô ngại ngùng, nhìn về phía anh một cách sợ hãi, ánh mắt thâm thúy của anh vừa có chút ôn nhu lại pha chút nghiêm khắc, cô do dự buông một tay ra, chuyển sang nắm chặt lấy áo của anh, anh dùng sức ôm lấy eo cô, tay bên kia cũng tự nhiên mà buông lỏng, cả người cô dựa vào ngực anh.

Gương mặt ướt át chôn trong chiếc áo lấm lem của anh, cô ngửi được trên người anh một hỗn hợp giữa mùi sơn và gỗ vụn, cùng với một mùi vị rất kỳ lạ, rất tươi mát và dễ chịu.

Anh để cô và anh đứng trên cùng một bậc thang, cô đã có thể đứng vững thế nhưng anh vẫn không có ý muốn buông cô ra, đôi tay vẫn cứ ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn dịu dàng của cô.

Những đường cong nam tính và nữ tính như vừa khớp với nhau, anh kiên cường còn cô mềm mại, một chút rung động giới tính giữa hai con người trẻ tuổi bùng phát.

Anh hạ đôi môi mình, nhẹ nhàng hôn lấy chiếc trán trắng ngần của cô, cô nín thở, không dám động đậy.

Đôi môi anh men theo gương mặt xinh đẹp của cô mà trườn xuống, mùi thơm nhẹ nhàng trên cơ thể cô như mê hoặc anh, anh vuốt những sợi tóc mềm mại của cô sang một bên, tìm được đôi môi đang e lệ kia.

Anh đang thưởng thức cô.
Nhẹ nhàng hôn, nhẹ nhàng cắn, nhẹ nhàng vui đùa làm tim cô đập rộn ràng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đôi má ửng hồng.

Bọn họ triền miên mà hôn nhau trên chiếc thang cao cao ấy, thế nhưng cô đã hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi của mình, chỉ biết vĩnh viễn nhớ kỹ nụ hôn ngọt ngào và tươi mát kia.

Cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ người đàn ông trao cho cô nụ hôn này…..

“Ân Hải Sắc, tôi là Vệ Tương.” Anh dùng giọng nói khàn khàn mà nhẹ nhàng hạ cổ với cô. “Nhớ kỹ cái tên này, không được quên.”

(Hạ cổ: giống như là yểm bùa ý các tình yêu ạh)
Chương 3
Cuộc gặp gỡ đầu tiên của bọn họ cũng không quá đặc biệt.

Lúc hai người yêu nhau say đắm cũng không đặc biệt, chỉ là một chút nồng nhiệt và điên cuồng của tuổi trẻ, một chút triền miên dây dưa, một chút khám phá mới mẻ về tình yêu và tình dục.

Giống như trăm ngàn cặp đôi khác trên đời này, Ân Hải Sắc cùng Vệ Tương thời trẻ tuổi yêu nhau rất thắm thiết.

Sau giờ học, cô thích ở trong căn phòng chật hẹp của anh, dùng chiếc lò vi ba be bé để nấu cho anh món mì gói đơn giản, cô cũng học cách quét dọn căn phòng của anh, những ngón tay xinh đẹp của cô đều đã bị trầy xước, thế nhưng cô không hề đau đớn, chỉ hy vọng anh sẽ có một nơi ấm áp để nghỉ ngơi sau một ngày làm việc bận rộn.

Đôi khi anh cũng sẽ có chút thời gian nhàn rỗi, lúc ấy hai người cùng nằm trên chiếc giường chật chội của anh, xem một bộ phim trên máy vi tính. Cô thích phim tình cảm nhẹ nhàng, còn anh lại thích những loại phim về điều tra hành động, lúc nào anh cũng cười nhạo rằng chỉ có những người ngu ngốc mới xem phim tình cảm, cô chỉ có thể tức giận và nhíu mày.

Buổi tối, hai người cũng sẽ ngồi trên giường ôm nhau, cùng ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ, cô vẫn thích chỉ vào một ngôi sao sáng không rõ trên bầu trời sâu thẳm kia, làm nũng muốn anh kể cho nghe những câu chuyện xưa về ngôi sao đó.

Từ bé anh đã thích ngắm sao, nỗi mơ ước lớn nhất của anh là có thể sỡ hữu riêng mình một chiếc kính viễn vọng, cô biết được điều đó cho nên trong lần sinh nhật anh đã mua cho anh một cái, thế nhưng anh có vẻ như lại không vui, cô nói lắm anh mới miễn cưỡng đụng đến chiếc kính để ngắm nhìn ánh trăng một chút.

Đêm đó, cô ngủ trên giường anh, đến khi buổi sáng tỉnh lại, mới phát hiện anh suốt đêm không ngủ, vẫn ngồi yên ở góc phòng, trên miệng là một điều thuốc, những vòng khói mịt mù vương vất ngoài cửa sổ.

“Anh làm sao vậy?” Cô nói, giọng khàn khàn, dùng ngón tay để chải lại những sợi tóc rối tung, đi đến phía sau, vòng tay ôm lấy cổ anh, cười và làm nũng với anh như một đứa trẻ. “Ngủ không được sao?”

Anh không nói gì, chỉ yên lặng nắm lấy bàn tay cô, chơi đùa cùng những ngón tay thon dài.

“Có phải xảy ra việc gì không? Nhìn anh hôm nay có vẻ như là tâm tình không tốt lắm.” Cô lo lắng hỏi.

Anh hút một hơi thuốc, vuốt ve đôi bàn tay bé nhỏ của cô, bỗng nhiên phát hiện trên ngón tay trỏ có một vết thương. “Đây là cái gì?”

“A..” Cô vội rụt tay về, có chút bối rối. “Là do trong lúc gọt hoa quả, em không cẩn thận nên mới cắt vào tay.”

Anh quay đầu lại, nhìn cô với ánh mắt đăm chiêu.

“Được rồi, em biết là em vụng về lắm.” Nghĩ rằng anh muốn cười nhạo cô nên cô tự giễu mình trước. “Thế nhưng mà em cũng đã có tiến bộ nhiều lắm nha, hôm nay em gọt vỏ táo, đã cắt được những đoạn rất dài nha, lợi hại không?”

“…”
“Anh biết không, em nghe nói nếu một cô gái ngồi gọt vỏ táo vào lúc nửa đêm, nếu như vỏ táo từ đầu đến cuối không bị đứt rời thì lúc ấy, nhìn vào trong gương sẽ thấy chân mệnh thiên tử của chính mình, em cũng muốn thử xem.”

“Em sẽ không thành công đâu.”
“Anh xem thường em đến vậy sao.” Cô giận dỗi nói.

Anh xoay hẳn người, ôm lấy eo cô, để cô ngồi lên đùi của mình.

Cô cười thật ngọt ngào, ánh mắt nhìn anh cũng ngọt ngào đến mức có thể chảy cả mật cả đường. “Anh làm gì vậy?”

“Hải Sắc.” Anh nghẹn giọng mà gọi tên cô, ánh mắt hiện vẻ u buồn không thể nói thành lời. “Chúng ta chia tay đi.”

“Cái

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT