watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5351 Lượt

gì?!?” Cô giật mình.
“Chúng ta chia tay đi.” Anh lặp lại lần nữa.

Cô không thể nào tin được, trong lúc cả hai đang yêu nhau rất ngọt ngào, say đắm, làm sao anh có thể nói ra những lời nói vô tình như thế.

“Vì sao?” Cô kinh ngạc đứng thẳng dậy. “Vệ Tương, anh làm sao vậy? Vì sao bỗng nhiên lại nói như thế? Em đã làm gì sai sao? Anh giận em ư?”

“Anh không tức giận mà em cũng không làm sai việc gì.”

“Thế vì sao…”
“Bởi vì không thể.” Anh nhẹ nhàng cắt đứt lời cô.

“Cái gì không thể?”
“Em và anh là hai con người thuộc về hai thế giới khác nhau, chúng ta không thể.”

“Vì sao?” Tiếng nói cô run run nhưng vẫn muốn tìm hiểu cho rõ.

“Em còn không hiểu sao?” Anh nhìn cô một cách thâm trầm, ánh mát u ám như biển đêm khiến cô không thể thở nổi.

Cô cố gắng hít thở thật sâu, nỗ lực không để cái cảm giác đáng sợ kia đánh mình gục ngã. “Anh lại muốn nhắc đến cái vấn đề môn đăng hộ đối kia sao? Bởi vì anh mà một cô nhi, còn em là một tiểu thư danh giá, cho nên chúng ta sẽ không thể ở bên nhau, đúng không?”

“Hoàn cảnh của chúng ta hoàn toàn không giống nhau, cách nhận thức cuộc sống cũng không, anh không thể hiểu em mà em cũng sẽ không có cách nào hiểu được con người của anh.”

“Vậy thì anh có thể nói cho em biết!” Cô kích động mà nắm lấy vai anh. “Em không hiểu cái gì thì anh có thể nói với em mà! Em sẽ cố gắng mà hiểu anh, bất luận có tốn bao nhiêu thời gian, tốn bao nhiêu công sức, em đều chấp nhận, chỉ cần anh có thể cho em cơ hội.”

“Vì sao em lại muốn làm như vậy?” Anh hỏi cô một cách hoài nghi.

Thế nhưng cô trả lời lại anh một cách tràn đầy kiên quyết. “Chính là bởi vì em yêu anh.”

“Có vẻ như em rất dễ dàng để yêu một người.” Anh bĩu môi.

Cô không thể nhìn ra được rốt cuộc là anh đang mỉa mai mình hay chỉ đơn thuần là anh quá lạnh lùng.

“Có ý gì?” Cô cảm thấy ngực mình như bị cánh tay nào đó bóp chặt. “Lẽ nào anh … anh không thích em sao?”

Anh im lặng.
“Vệ Tương” Cô hốt hoảng gọi, tay chân luống cuống. “Anh … anh ghét em sao?”

Anh lắc đầu.
“Không có cảm giác gì với em sao?”
Anh lại một lần nữa lắc đầu.
“Không phải ghét, cũng không phải không có cảm giác, vậy, thích thì sao?”

Cô chậm rãi lấy lại vẻ bình thĩnh, khóe môi cong lên nở một nụ cười.

“Không sao cả, chỉ cần có một chút thôi cũng tốt rồi, anh cho em chút thời gian, em sẽ đảm bảo càng ngày anh sẽ càng thích em.”

Anh kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô, lúc này đây, cô hoàn toàn không giống như những người con gái khác, sẽ la hét nhưng người bị điên, cô chỉ nở nụ cười, cười đến mức xán lạng .. haiz … anh hoàn toàn chịu thua cô.

“Em ngốc àh? Anh đương nhiên là thích em.” Anh bối rối lấy thêm một điếu thuốc là. “Em nhìn kỹ đi, hiện tại là em đang ở chỗ nào, là phòng của anh, anh sẽ để cho một cô gái mình không hề có cảm tình bước vào nơi này sao?”

“Ah, em biết là anh thích em, thế nhưng anh không thể biết được là em thích anh nhiều đến cỡ nào đâu, bằng không anh sẽ không thể nói ra những lời lúc nãy.” Cô vội vàng dụi đầu vào ngực anh, nụ cười vui vẻ tựa như ánh mặt trời của mùa xuân. “Vệ Tương, em biết là anh không tin em, thế nhưng … em yêu anh, rất rất yêu anh, em đã quyết định sẽ ở cùng một chỗ với anh, cả đời sẽ bám theo anh!”

Lời tuyên bố của cô đến một cách quá đột ngột, khiến anh có chút hoảng hốt, anh lo lắng kiếm một lý do. “Em chỉ là nhất thời nồng nhiệt bởi tình yêu đầu đời mà thôi.”

“Ngay cả như thế cũng chẳng sao cả, vì em đã quyết định.” Cô từ bên bệ cửa sổ nhặt ra được hộp diêm quẹt, nghịch ngợm đưa trước mắt anh.

“Em rất ngốc, Ân Hải Sắc, một ngày náo đó, em sẽ hối hận.” Anh đưa tay, muốn lấy lại hộp diêm.

Cô giấu ra phóa sau, không đưa cho anh.
“Em sẽ không hối hận.”
“Em thật khờ!”
“Là chính anh biến em thành như vậy, ai bảo anh làm cho em yêu anh?” Cô nhăn mặt làm xấu với anh. “Em mặc kệ, Vệ Tương, anh phải phụ trách việc này.”

Dáng vẻ của cô thật đáng yêu, giọng nói thật ngọt ngào, anh bối rối nhìn vào đôi môi hồng của cô, một nỗi rung động bỗng tràn về như một cơn sóng triều.

“Anh sẽ không để em chịu khổ, Hải Sắc.” Anh đưa tay giữ lấy phía sau cổ cô, đôi môi nóng rực nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ thanh tú. “Một ngày nào đó, anh nhất định sẽ thành công, sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”

“Tiền không quan trọng.” Cô nói nhỏ, ánh mắt vẫn nhìn anh với vẻ say mê.

Anh hừ nhẹ.
“Anh lại như vậy nữa rồi!” Cô bỗng nhiên đẩy anh ra, đôi má hồng lên vì tức giận. “Anh rất là đáng ghét, vì sao luôn lầm bầm hừ như thế? Giống như người ta là một đứa ngu ngốc vậy.”

“Em vốn dĩ là rất ngốc.” Anh gõ gõ vào trán của cô. Nếu không ngốc cô sẽ không thích anh.

“Em giận quá đi! Vệ Tương.”
“Hừm”
“Lại hừm?! Anh thật sự lá quá lắm rồi, Vệ Tương, xem em xử anh thế nào!” Cô nắm lấy áo anh, đôi bàn tay trắng như phấn đang giơ giơ lên vẻ uy hiếp anh.

Anh không hề tránh né, chỉ nhàn nhã mà đùa giỡn với cô. “Nhìn em thô lỗ dã man như thế kìa, đây là dáng vẻ của một vị tiểu thư khuê các sao?”

“Anh không phải đã từng nói anh ghét nhất là những người con gái cố làm ra vẻ mình là một thiên kim tiểu thư sao? Cho nên em sẽ không giả làm thục nữ, em sẽ cho anh mở rộng tầm mắt với bộ mặt thật của mình.”

“Woa! Hóa ra con gái đều giả nai như vậy sao? Anh thực sự là đã được một bài học rồi.”

“Bây giờ anh mới biết ư? Hừm.” Cô trừng mắt, học anh hừ lạnh một cái. “Hiện tại biết rõ cũng không tính như quá trễ.”

Anh nhìn dáng vẻ dễ thương của cô, nhịn không được mà mỉm cười một cái. “Hải Sắc.”

“Thế nào?”
Anh băng lại ngón tay đang bị thương của cô. “Em nói được thì phải làm được nhé.”

“Cái gì?” Cô không hiểu.
Lời hứa cả đời luôn bám theo anh, nói được thì phải làm được.

Anh dùng một cái ôm

nồng nhiệt để trả lời cô, nồng nhiết đến mức như muốn đem cô trở thành một phần của anh, sau đó anh lại nở một nụ cười tự giễu mình.

“Cho đến tận hôm nay, anh chưa từng ôm một người phụ nữ nào như vậy.”

“Nói như vậy là anh dùng cách khác để ôm người phụ nữ khác đúng không?” Cô cố ý xuyên tạc lời nói của anh. Đúng là lòng dạ hẹp hòi của phụ nữ. “Là ai? Lúc nào? Anh có thích cô ấy không?”

“Không có.” Hai chữ rất đơn giản.
“Hả?”
“Chưa từng có người phụ nữ nào khác.” Anh nhẹ nhàng cười. “Anh thậm chí còn nghi ngờ rằng cái người đã sinh ra anh có ôm qua anh hay không nữa là.”

Cô ngẩn ngơ ngưng mắt nhìn anh, tuy rất hài lòng khi biết được mình là người phụ nữ duy nhất của anh, nhưng khi nghe anh hờ hững nhắc đến mẹ đẻ của mình, cô lại rất đau lòng.

Cô si ngốc xoa xoa vào má anh. “Vệ Tương, anh … có muốn tìm lại cha mẹ ruột của mình không?”

“Không cần đâu.” Anh bỗng trở nên lạnh lùng. “Nếu như bọn họ đã lựa chọn vứt bỏ anh, vậy cứ xem như đôi bên đều không tồn tại đi.”

“Thế nhưng…”
“Anh sống một mình rất tốt.”
“Nhưng anh không phải một mình.” Cô ôm lấy đôi má anh, nói với anh vẻ kiên quyết. “Anh phải nhớ kỹ, từ nay về sau, luôn có em ở bên cạnh anh.”

Có em, anh sẽ không cô độc nữa.
Dường như anh cũng nghe được lời chưa nói của cô.

Tim đập rối loạn, trong người như có một cơn đau kỳ lạ.

“Đúng vậy.” Anh cố gắng mỉm cười thoải mái. “Thiếu chút nữa anh quên, có người đã nói muôn bám theo anh cả đời mà.”

“Anh sợ sao?” Gương mặt đẹp đẽ của cô hiện lên, đôi mắt trong suốt nhìn anh, đó dường như là ngôi sao sáng mà anh yêu nhất.

Anh cười như không cười, lại muốn giả vờ lạnh nhạt. “Hừm.”

Lại hừm?
“Ahh…anh thực sự khiến em tức chết mà!” Cô muốn phát điên. “Đáng ghét, không cho phép anh hút thuốc nữa!” Cô cầm lấy hộp diêm, cố sức ném thẳng vào thùng rác cho hả giận. “Anh không có nghe nói sao, hút thuốc đối với thân thể sẽ không tốt, từ giờ trở đi em muốn anh cai thuốc.”

“Em không phải là đang nghiêm túc đấy chứ?”

“Anh nghĩ sao?” Cô nheo nheo mắt lại, chống hai tay lên hông, cố tỏ ra dữ dằn.

Anh không thể nén được nụ cười của mình.


Anh rất hiếm khi nở một nụ cười như thế.

Sau đó cô mới phát hiện, thực ra anh không thể nào mỉm cười, cũng không biết cười thế nào, tâm trí anh lúc nào cũng khép chặt, không hề mở rộng với ai bao giờ.

Nụ cười đêm đó của anh, là một hình ảnh quý giá mà cô cất dấu rất kỹ trong tâm trí của mình, mỗi khi cô nhớ lại chuyện xưa, đều luôn nhớ đến nụ cười ấy, lưu luyến cả đời.

Vì sao anh lại không cười?
Ân Hải Sắc thở dài một cách yếu ớt, thu hồi suy nghĩ của mình, vừa đưa mắt nhìn, thình lình kinh ngạc vì nhìn thấy cô em họ Ân Điềm Vũ không biết đã ngồi cạnh mình từ lúc nào, chăm chú nhìn cô vẻ hiếu kỳ.

“Làm sao vậy?” Cô cố mỉm cười.
“Em mới là muốn hỏi chị làm sao vậy! Sắc tỷ ?” Ân Điềm Vũ tỉ mỉ quan sát cô. “Rất ít khi thấy chị có tâm sự nhiều như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Không có việc gì.”
“Thực sự không có?”
“Đúng vậy”
“Sắc tỷ, chị không tin em sao?”
Cô cả kinh. “Vì sao em lại nói vậy?”
Ân Điềm Vũ mỉm cười nhẹ nhàng, cầm lấy tay cô một cách thân thiết.

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT