watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5153 Lượt

bén”, cô hy vọng mối quan hệ giữa cô và hắn sẽ tiến xa hơn khái niệm tình bạn.

Nhưng có lẽ cô quên mất một điều là dù lửa có gần rơm đi chăng nữa nhưng nếu rơm ướt thì lửa có cháy mãi cũng không làm rơm bén nổi. Cái ”lạnh” từ rơm tỏa ra sẽ làm lửa lụi dần rồi có một ngày sẽ lụi tàn.

Còn hắn, sau một thoáng hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của Vân Anh, đôi mày khẽ xích lại gần hơn nhưng nhanh chóng đã trở về vị trí cũ. Bộ mặt nạ lạnh lùng mới cởi bỏ giây lát đã được đeo lại. Vẫn phớt lờ mọi việc xung quanh hắn mặc cho Vân Anh làm gì thì làm, mặc cho những tiếng bàn tán xì xào của bọn nhiều chuyện, hắn vẫn chỉ viết, nghe giảng và im lặng thôi.

- Coi kìa! Sao nãy giờ con đó cứ nhìn chằm chằm hoàng tử nhà ta thế.
– Đúng là đồ con gái không biết trơ trẽn.

- Sao không ngồi chỗ Lam Băng đi, thấy Phong đẹp trai chạy tới liền.
– Nhìn mặt giả nai kìa nhìn thấy ghét.

Lâu lâu lớp lại khẽ vang lên một câu làm Vân Anh chột dạ. Bọn họ ganh tị, nói xấu cô cũng bởi vì cô được ngồi cạnh Phong, được cơ hội tiếp cận Phong, rồi có cơ hội chinh phục trái tim Phong,…

Reng! Reng! Reng!

Chuông báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Cả lớp thở phào nhẹ nhõm sau ba tiết đầy căng thẳng. Ai nấy cũng uốn éo, vươn vai, vặn mình tỏ ra mệt mỏi.
Hắn cất sách vở, rồi khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào tường (hắn ngồi bàn cuối lớp), khẽ xoay người quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt xa xăm buồn gởi vào cơn gió nhẹ vừa lướt qua, một nỗi buồn sâu thẳm.

Gió nhè nhẹ thổi làm mái tóc hắn khẽ bay bay. Vài chú chim non kêu chíp chíp khi thấy mẹ đã về. Chim bố sau đó cũng đã mang về kha khá thức ăn cho lũ con non háu đói. Liệu gia đình chim ấy sẽ như thế nào khi giông bão kéo đến? Nhưng có vẻ chúng chẳng mấy quan tâm về vấn đề ấy, khi mà cuộc sống hiện đã cho chúng cảm nhận được một điều, mà người ta gọi điều đó là hạnh phúc.

Hắn nhớ đến họ, những người sinh ra hắn, họ ra đi theo tiếng gọi của thần chết. Họ đã bỏ hắn lại bơ vơ trên mảnh đời này. Hắn rất nhớ, nỗi nhớ cuộn vào nỗi đau thắt chặt tim hắn, đã có lúc tưởng rằng hắn không chịu đựng được. Nhưng nhớ tới ba, tới mẹ, hắn cố nén nỗi đau mà bước tiếp.

Trông hắn bây giờ như thiên sứ vậy, đôi mắt đẹp nhưng đượm buồn được hắn giấu sau hàng mi dài rậm.

- Phong! Cậu có thể đi cùng mình xuống căn tin được không?- Vân Anh vừa lay lay cánh tay hắn vừa hỏi.

Hắn im lặng, không đáp. Giờ hắn muốn yên tĩnh, hắn không muốn ai quấy rầy. Nhưng

khi quay lại mắt hắn khẽ chạm cái nhìn từ cô thì hắn lại thấy hình ảnh hắn và cô hiện về, một tình bạn trong sáng, thật đẹp.

- Uhm.- Môi hắn khẽ mấp máy.

Hắn đồng ý không phải vì hắn muốn đi cùng cô, bởi lẽ lúc này, hắn thích sự yên tĩnh. Hắn gật đầu vì hắn biết mình không thể từ chối ánh mắt đó, ánh mắt bốn năm trước đã khóc nhòe vì Miêu.

Vân Anh thoáng nở nụ cười tươi như tỉa nắng mùa thu, làm mấy anh chàng trong lớp suýt sặc máu mũi, anh nào cũng mơ mơ màng màng nghĩ rằng đích đến là mình cả.

Cơn gió khẽ luồng qua từng sợi tóc Băng. Nó lại lách mình xuyên qua tâm hồn cô chạm nhẹ đến nỗi buồn. Cô không muốn có thêm một nét vẽ mang gam màu tối nào vào bức tranh cuộc sống của cô nữa, dù biết rằng điều đó sẽ là không thể. Cuộc sống ai mà biết trước điều gì sẽ xảy ra cơ chứ? Khi thấy Phong đi với Vân Anh tim cô phản ứng dữ dội, khó chịu vô cùng, lòng dạ xốn xang, một nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm hồn cô và nó nó cảnh báo “nếu cô không giữ thì có ngày co sẽ mất hắn”. Có phải cô đã yêu Phong? Băng là người con gái không đẹp vẻ đẹp kiêu sa, đài cát. Người cô toát lên vẻ đẹp tự nhiên như rừng cây xào sạt giữa đại ngàn, như ngọn gió thu cuối mùa reo vang bản tình ca tha thiết, như sóng biển vẫn hát ngoài khơi, vỗ về bãi cát trắng. Người con gái như cô không nhiều kẻ theo mới là lạ, nhưng đã có nhiều kẻ hy vọng rồi thất vọng, bỏ cuộc giữa chừng. Chẳng ai đủ kiên nhẫn, đủ sức khiến cô động lòng dù chỉ một chút, ngoại trừ hắn. Rồi cái trường này chẳng ai dám mơ sẽ có người bạn gái như cô, chẳng ai đả động gì đến cô. Dần dần một bông hoa hồng xinh đẹp vẫn tồn tại giữa rừng xanh, vẫn lặng lẽ sống nhưng chẳng ai dám hái. Nhưng cô có hay rằng có một người ngày đêm luôn nghĩ về cô, một người có thể vì cô mà làm tất cả, không ai khác chính là hắn. Từ khi cô ném cho hắn lời từ chối thì hắn đã không còn quan tâm cô như mọi ngày nữa, không đả động gì đến cô, hắn không ngắm nhìn cô như trước nữa. Hắn làm vậy không phải vì hắn không thích ngắm nhìn cô mỗi ngày. Mà thực ra hắn quan sát cô bằng cách khác, hắn không muốn có lúc sẽ bối rối khi ánh mắt của hai người bất ngờ tìm đến nhau.

Băng ngồi đó khi hắn không đi đâu. Nhưng từ lúc hắn theo chân Vân Anh xuống căn tin thì cô cũng không còn lí do gì ngồi lại trong lớp nữa. Giấu cảm xúc, không cho lộ ra ngoài, cô vẫn là cô như mọi ngày…không lẫn lộn. Một nơi yên tĩnh không ai quấy rầy là điều cô nghĩ tới lúc này. Lặng lẽ ra sau trường, ngồi dựa vào gốc cây, cô ngẩng đầu lên nhìn phía xa xa. Vài áng mây đang lững lờ trôi và gió kia nhẹ nhàng ôm trọn mây vào lòng âu yếm. Khép hờ bờ mi cong, khoanh tay trước ngực, dòng suy nghĩ về hắn lại bay về, không biết từ lúc nào hình ảnh hắn luôn luôn xuất hiện trong đầu mỗi khi cô nhắm mắt.

- Í… í… ! Huy…Huy…Mày nhìn xem ai kìa?

- Sau trường chỗ này có ai mà ra đây đâu.

- Thì mày nhìn đi rồi biết.

Á! Là bà chị Băng đây mà.

- Khẽ khẽ cái mồm lại coi! Sao loa mày to dữ zậy?

- Công nhận chị ý đẹp thiệt mày, nhìn dáng ngủ ngon quá mầy, y như thiên thần không cánh vậy. Ước gì chị ý là bạn gái tao thì sướng biết mấy hả mầy?

- Mày sốt ba bảy độ à? Xuống giùm tao cái, mới đó đã leo lên ngọn cây rồi.

- Thì tao chỉ ước thôi mà. Ai mà chẳng biết bà chị đó lạnh lùng còn hơn tảng băng.
Có khi mấy tảng băng ở Bắc Cực còn khóc thương số phận mình nữa chứ.

- Ờ. Con người chị đó sao lạnh thế không biết.

- Thôi vào lớp chơi đi đứng đây lảm nhảm hoài.

- Mà sao chị ý lại ngồi một mình ở đây vậy? Sao dạo này không thấy anh Phong đi cùng chị ý nữa mầy?

- Ừ. Cũng đúng. Mà sao mầy quan tâm chị ý nhiều vậy.

- À! Không có gì chỉ tò mò chút thôi. Thôi vào lớp chơi đi. Mà tao nói rồi chỗ này là nơi lý tưởng nhất, yên tĩnh, không bị ai quấy rầy mà mầy không tin. Chừng nào có bạn gái mày dẫn ra đây hú hí thì sướng biết mấy.

- Dẹp đi mầy! Toàn nói bậy bạ.

- Tao đùa chút thôi, mà mình vào lớp đi, hôm khác hẵng ra đây chơi.

Khi hai đứa đàn em lớp mười vừa rời khỏi nơi đó thì Băng cũng vừa tỉnh dậy, cô cảm thấy đầu đau nhức, mặt mày cô tái méc không chút máu, trước mặt cô bầu trời tối sầm rồi cô dần mất ý thức.
Lúc đó, hắn và Vân Anh mua đồ ăn xong rồi về lớp. Cô nàng thì bảo ở lại căn tin ngồi ăn nhưng hắn không chịu nổi cái không khí nơi đây nữa. Hắn chỉ muốn yên tĩnh nên lạnh lùng buông một từ ”về”, rồi đi thẳng. Vân Anh thấy vậy liền chạy theo í ới gọi tên hắn.

- Phong! Phong! Đợi mình với!

Mặc kệ Vân Anh, chân hắn vẫn bước đều.

- Nãy tao vừa gặp người được mênh danh là “công chúa lạnh lùng” đó mầy.

- Chị Băng à.

- Chứ còn ai vào đây nữa.

- Ờ chị ấy lạnh lắm. Chắc chị ấy cô đơn lắm nhỉ? Mà sao mày thấy được, mày qua lớp chị à.?

– Không. Nãy tao với thằng Nam đi ra sau trường nên bắt gặp.

Vừa lúc đó, hắn vô tình lướt ngang qua và não bộ cũng nhanh chóng tiếp nhận thông tin cuộc nói chuyện đó.

Đến cửa lớp, hắn lia mắt về chỗ ngồi của Băng nhưng không thấy cô đâu. Hắn vào lớp nằm gục xuống bàn mặc cho Vân Anh lay gọi.

Reng! Reng! Reng!- Tiếng chuông báo hiệu giờ vào lớp.

Năm phút sau.

”Sao giờ vẫn chưa vào lớp nhể”- Hắn thắc mắc khi nghĩ đến Băng.

Mười lăm phút nhanh chóng trôi qua.

”Rốt cục là có chuyện gì nhể ?”

- Thưa cô em ra ngoài.- Hắn không chịu được nữa nên xin ra ngoài tìm Băng.

Hắn chạy, chạy thật nhanh ra sau trường với tâm trạng thấp thỏm, lo âu.

- Phù…phù…phù…- Hắn hổn hển, thở dốc khi tới nơi.

- Băng.- Hắn gọi.

- …

Quay đầu sang trái thì hắn thấy Băng đang nhắm mắt, đầu tựa vào gốc cây.

- Băng! Dậy đi! Vào học rồi.- Hắn tưởng cô nàng ngủ nên đến gần gọi lần nữa.

- …

- Dậy vào học nghe không hả?- Hắn bắt đầu gắt.

- …

Tưởng Băng ngủ say, gọi không nghe nên hắn lấy tay lay lay vai. Nào ngờ mới chạm nhẹ, Băng đã lăn ra đất.

- Băng tỉnh lại đi, sao ngủ hoài vậy.

- Nè. Rốt cục cậu làm sao vậy hả? Cậu nói đi.

Sau vài giây luống cuống không biết làm gì hắn cũng bình tĩnh lại và bế Băng lên phòng y tế.

Cô y tá nói cơ thể Băng chỉ bị suy nhược. Chuyền dịch rồi nghỉ ngơi là khỏe lại ngay. Nghe vậy hắn cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn chưa hết lo.Thấy thế, cô y tá bảo hắn quay về lớp mà học. Ở đây, đã có cô trông chừng rồi. Ban đầu, hắn không chịu nhưng rồi nghĩ lại chuyện của hai đứa hắn đành quay về lớp. Trước khi về, hắn không quên dặn cô y tá đừng nói cho Băng biết là hắn đưa Băng đến đây.
Hắn nhớ hình như Vân Anh nói thằng An có hỏi hắn gì đó nhưng hắn không nghe rõ, mà thực ra hắn có nghe họ nói đâu. Hắn về lớp mà tâm hồn cứ nghĩ về Băng, hắn không biết sao cô

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT