watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5165 Lượt

ấy lại bị ngất như thế, trước giờ đâu có bị thế đâu.

Reng! Reng! Reng!

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc buổi học mệt mỏi. Ai cũng phờ phạt trông tội nghiệp.
Lúc này, Băng cũng thấy đỡ hơn nhiều, người đã bớt mệt, chỉ cản thấy hơi đói đói thôi. Vội về lớp lấy cặp thì thấy hắn đi ra, tay xách cặp cô.

- Cậu…khỏe rồi à.- Hắn hỏi không được tự nhiên.

- Uhm. Đỡ nhiều rồi, sao biết mà…

- À! Nãy nghe mấy đứa trong lớp nói cậu bị ngất đang nằm trên phòng y tế nên mình định cầm cặp lên đưa cậu.

- Uhm. Cảm ơn! Mình về.

- Cậu chưa khỏe hẳn mà, hay để mình đưa về. Cậu đi như vậy không an toàn đâu.

- Cảm ơn. Nhưng có người đón mình rồi.

- Uhm! Mà sao nghe mấy đứa nói cậu bị suy nhược à?

- Không có gì! Hơi mệt nên vậy.

- Uhm.

- Nhớ giữ gìn sức khỏe.- Hắn chép miệng khi cô đã đi.

Bùm…bùm…bùm.

Kít………….

Băng lạnh lùng lên leo lên xe một người con trai mà hắn không quen biết.

”Thì ra là vậy. Cậu từ chối mình vì cậu đã có người khác. Mình ngốc thật. Sao không nhận ra sớm hơn nhể?”- Hắn nhếnh môi, nụ cười nửa miệng xót xa pha chút cay đắng.

- Phong! Cậu đi đâu thế? Mình bảo chờ mình đi vệ sinh chút mà.- Vân Anh thấy Phong định bước về thì gọi lại.

- À! Hồi nãy…Mà không có gì.- Hắn ngập ngừng.

- Có chuyện gì à?

- Ờ. Không. Cậu đi vệ sinh xong chưa? Mình về đây.- Hắn lại lúng túng khi nói chuyện với Vân Anh, đầu óc hắn lại bay đi du ngoạn sơn thủy nơi đâu đó.

- Nè. Chẳng lẽ cậu bỏ mình đi bộ sao Phong?

- Chứ cậu không đi xe sao?

- Sao cậu ngốc thế hả? Nếu mình đi xe thì bảo cậu chờ mình đi vệ sinh làm gì?

- Uhm. Thôi về nhanh đi, chút nữa mình có việc rồi.

Hôm nay, đột nhiên cái gọi là tình bạn và tình yêu của hắn liên tục biểu tình, đòi quyền tự quyết. Vì lí do gì nhỉ?

Tại sao hắn thay đổi nhanh thế?

Trên chiếc xe đạp ấy, hắn không còn cô đơn, lặng lẽ suốt con đường về nhà nữa. Sau lưng hắn giờ đây, khoảng trống đã được che lấp. Nhưng đó chẳng phải là tình yêu của hắn. Vì đối với Vân Anh, hắn vẫn đang nuôi dưỡng một thứ tình cảm nhưng nó chỉ dừng lại ở mức tình bạn, một tình bạn đẹp mà hắn chẳng bao giờ nghĩ rằng mình có thể tiến xa hơn.

- Cậu đi đâu vậy?- Vân Anh lay lay cánh tay hắn hỏi.

- Về nhà cậu.

- Mà biết nhà tớ chỗ nào không mà đi vậy.

- Ờ quên. Nhà cậu nằm đường nào, nãy giờ quên hỏi.

- Xí. Chưa hỏi đường mà bày đặt chở người ta về nữa chớ.

- Ờ tại mãi suy nghĩ nên quên hỏi.

- Cậu cứ đi đi, vừa đi mình vừa chỉ cho.

- Mà nãy cậu nghĩ gì zợ?

- Không có gì.

- Hứ. Không nói thì thui.

Nhìn sơ qua, dễ dàng thấy được rằng “Vân Anh hôm nay không giống hôm qua”. Cô đã thay đổi? Cô chú ý cách ăn mặc hơn, nhõng nhẹo hơn với hắn. Cô đang từng bước thực hiện kế hoạch mà cô đã đặt hết tâm huyết vào nó.

Kít…

- Mình vào nhà đây. Cậu về cẩn thận.

- Uhm.

- À quên! Cậu cho mình số điện thoại của cậu đi. Lần trước, mình thay sim lạc mất số cậu rùi.- Trước khi hắn quay đầu xe về cô không quên hỏi số điện thoại của hắn.

- Hở…hèn gì…

Có vẻ hắn vừa nhớ tới điều gì đó.

Về nhà tắm xong, hắn đạp xe tới chỗ làm luôn, dù sao lúc này hắn muốn làm gì đó để quên đi chuyện khi nãy.

Hắn chả biết ông chủ là ai, chỉ biết rằng tay quản lí nơi đây là gã bụng phệ. Và có vẻ gã đã ấn tượng và mến hắn hôm hắn bước vô xin việc. Quán cà phê nơi hắn làm không to, không hoành tráng như những quán khác. Quán này được cái nhiều cây hơn chỗ khác, lấy thiên nhiên làm chủ đạo. Một cảm giác thoải mái, dễ chịu pha chút nỗi buồn là những gì là ai vào quán nãy cũng cảm nhận được.

Cái nắng như thiêu đốt, cái ồn ào vội vã, cái bon chen của mảnh đất Sài Thành đã thành ”thương hiệu”. Đi tìm sự thanh thản, dễ chịu trong tâm hồn lẫn thể xác, hỏi rằng Sài Gòn liệu có mấy nơi như thế. Một phần cũng vì lý do đó mà ông chủ mới đặt tên quán là ”Tuyết rơi mùa hè”- lý do còn lại là ông chủ quán rất kết bài ”Tuyết rơi mùa hè” do Hà Anh Tuấn trình bày.

- Ê Phong! Sao tới làm sớm zậy mày? Chưa tới giờ thay ca mà.- Gã quản lí thấy Phong thay đồ bước ra liền hỏi.

- Chào anh! Dạ không sao ạ! Giờ em cũng đang rảnh.

- Uhm. Thui vậy cũng được.

- Vâng! Em đi làm đây.

Giờ này quán khá đông khách nên mọi người phục vụ cũng khá mệt. Tụi phục vụ ở đây đa phần nghỉ học sớm, hoàn cảnh khó khăn, nhưng không vì thế mà tình cảm trong họ mất dần đi. Trái lại, mọi người nơi đây luôn vui vẻ, trao nhau nụ cười, chẳng ngần ngại chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với nhau. Một cảm giác thân thiết, gần gũi nhanh chóng bao quanh hắn, và nó làm hắn thấy chút ấm áp cõi lòng hơn.
Trạc tuổi hắn, cũng là nhân viên của quán, còn có một cô bé mà hắn không biết tên. Nhưng nhìn vẻ bề ngoài thì cô không đẹp lạnh lùng như Băng, cũng không đài cát như Vân Anh, vẻ đẹp ở cô là vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng. Ngày đầu làm việc nơi đây hắn không biết cô đã say nắng hắn rồi, hắn không biết lại thêm một trái tim nữa lại loạn nhịp vì hắn.

- Hi Phong!- Cô bé lại tìm cách làm quen hắn.

- À… ờ…Chào cậu.

- Chưa tới giờ thay ca mà sao cậu tới sớm thế?

- Cũng không sớm lắm đâu. Cũng gần tới giờ rùi mà.

- Thôi cậu nghỉ ngơi chút đi, đúng giờ rùi làm.

- Sớm chút cũng đâu sao, với lại quán đang đông khách mà.

- Uhm. Thôi vậy cũng được. Mình đi làm đây.

Nói rồi, hắn vội bước tới khu hắn phục vụ. Thằng làm ca trước chịu trách nhiệm phục vụ mấy bàn nơi này làm chưa hết giờ nên khi thấy hắn tới cũng hơi ngạc nhiên.

Lát sau, một số thanh niên choai choai cả trai lẫn gái, tóc tai xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng, vài thằng còn bấm khuyên tai, kéo vào quán, hắn nhìn chẳng mấy thiện cảm. Cả bọn kéo vào quán cười nói oang oang, tự nhiên đùa giỡn, đôi khi buông vài ba câu tục tiễu gây cảm giác khó chịu cho những người tìm sự bình yên, thanh thản nơi đây.

Hắn thấy vậy bước tới:

- Dạ xin lỗi! Anh chị có thể giữ trật tự một chút không ạ.

- ĐM. Bọn tao nói thế nào kệ đéo bọn tao. Mày lấy tư cách gì ra nói này nói nọ.- Tên tóc vàng hùng hổ.

- Dạ! Em chỉ nói thế thôi. Nếu anh chị còn gây ồn ào, ảnh hưởng tới mọi người thì em mời quản lí quán ra nói chuyện.

- Mày uy hiếp bọn tao à.- Tên tóc xanh lên tiếng.

- Dạ không. Em chỉ mong mọi người thực hiện đúng nội quy của quán thôi.

- Thôi đi. Nãy bọn mày rên mệt nói vào quán nghỉ ngơi một lát, giờ vào rồi không im cái mồm mà nói nhiều thế? Tên tóc đỏ giờ mới lên tiếng.

“Hình như trong bọn, tên tóc đỏ là người có tiếng nói nhất hay sao mà vừa mở miệng thì đồng loạt mấy cái mồm đều ngậm lại.”- Hắn nghĩ.

Hắn thấy không khí dịu bớt nên đưa cái menu cho tên tóc đỏ rồi hỏi:

- Dạ! Anh chị gọi gì ạ!

Ngoại trừ tên tóc đỏ uống cà phê không đường, số còn lại toàn cà phê sữa đá và nước cam. Hắn hơi tò mò với tên tóc đỏ này, hắn có cảm giác tên này không phải làm người xấu, không phải như vẻ bề ngoài. Như một phản xạ tự nhiên, dường như bất cứ ai hễ gọi cái loại không đường đó thì dòng suy nghĩ “chắc họ đã trả qua nỗi đau nào đó trong quá khứ” lại chạy dọc qua đầu hắn.

- Tao đi vệ sinh chút.- Tên tóc đỏ nói với cả bọn.

- Nè cậu. Chỉ giùm anh nhà vệ sinh được không?- Gã quay sang hỏi hắn.

- Dạ anh đi thẳng quẹo phải là thấy à.

- Uhm. Cảm ơn.

- Dạ không có gì.

Trong khi hắn vào mang nước ra cho cả bọn thì cô bé làm cùng hắn gặp chuyện.

- Cô em, ngồi nói chuyện với bọn anh đi mà.

- Anh làm ơn buông tay em ra.- Cô bé nài nỉ.

- Thì cô em ngồi nói chuyện với bọn anh thì anh sẽ buông.

- Anh có buông ra không?- Cô hơi mất bình tĩnh.

- Cô em càng tức giận trông càng xinh nhỉ? Giờ anh không muốn uống cà phê nữa anh muốn uống vú sữa được không?- Hắn nói xong cả bọn cười to.

- Nếu anh muốn uống gì thì buông tay tôi ra tôi kêu người tới phục vụ anh, chỗ này không phải khu vực tôi quản lí.

- Nhưng anh muốn uống nước vú sữa do em phục vụ thôi.- Tên tóc vàng tiếp tục cợt nhả.

Cô cố dằn lòng:

- Được rồi. Nếu vậy anh thả tay em ra thì em mới vào bưng ra cho anh được chứ.
– Cần gì khổ vậy em, ở đây có vú sữa rồi. Em ngồi vắt đi, anh uống nóng luôn.- Bọn chúng sảng khoái cười ha hả.

Cô bé ngây thơ, ngơ ngác chẳng hiểu gì hết:

- Ở đây làm gì có trái vú sữa nào đâu.

- Sao lại không có. Nó đây này.- Thấy vậy hắn chỉ tay vào ngực cô với vẻ mặt dâm đãng.

Cô tức giận quát:

- Đồ khốn!

Vừa quát, cô vừa cố giằng tay ra khỏi tên tóc vàng. Do dùng lực quá mạnh nên cô mất thăng bằng ngả ngửa ra sau. Đúng lúc đó, hắn cũng vừa kịp mang nước ra nên hắn dùng tay còn lại đỡ cô bé.

Hắn đã loáng thoáng nghe những gì tên tóc vàng bỡn cợt cô bé nên bảo:
– Cậu qua oder bên kia đi, chỗ này ở mình lo.

- Thằng chó kia. Mày thích xía vào chuyện của bọn tao lắm à?- Tên tóc xanh lên tiếng.

- Thôi cậu cứ đi trước đi, chỗ này để mình lo.- Hắn lại nói với cô bé.

- Con nhỏ kia! Mày đi đâu hả. Tao còn chưa cho phép mà, mày nên nhớ khách hàng là thượng đế.- Tên tóc vàng to tiếng.

Nãy giờ chỗ này đã là trung tâm của sự chú ý rồi, đúng lúc nước sôi lửa bỏng tay quản lí lại biến đâu mất tiêu.

- Cậu cứ vào…-

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT