watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:16 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4068 Lượt

đường. Xong sau chết nhiều quá thì những chú còn lại sợ quá trốn hết lên thành phố làm thuê làm mướn. Để lại cả làng toàn đàn bà con gái. Thanh niên làng khác cũng éo dám sang tán.
Rồi không hiểu sao, con gái trong làng cũng bỏ đi tứ xứ, theo em Nhung nói thì hầu hết cũng làm gõ. Đi 5-10 năm lại bồng bế về 1-2 đứa con. Mà những đứa đấy con trai lớn lên mà không nhanh chân trốn lên hn thì lại chết bất đắc kỳ tử, con gái rồi cũng làm gõ. Cái vòng luẩn quẩn đấy đến đời em Nhung cũng được 20 năm rồi. (Chắc trong thớt sẽ có nhiều anh em biết cái làng này, hi vọng anh em ko public thông tin. Vì chuyện này ko chỉ ảnh hưởng đến cá nhân 1 người nữa. Mà là cả làng đó. Anh em cố gắng giúp mình nhé).

Lại nói chuyện mình chở em Thảo về làng đó. Trước khi vào làng đường xá đang tấp nập, mà rẽ vào làng là u uất, vắng vẻ. Cũng có một vài người đi đường, nhưng chủ yếu là đàn bà con gái, nếu là con trai thì cũng chỉ có mấy đứa choai choai đầu xanh đầu đỏ, phóng xe như ăn cướp trên đường thôi.

Em Thảo dẫn mình đến cuối làng. Nhà em Nhung trên một mảnh đất khá rộng, cũng có vườn cây ăn trái và một hàng cau trước cửa. Mình vốn là người thích cây cối vườn tược, nhưng nhà em Nhung vẫn cho mình cảm giac gì đó lạnh lẽo gai gai người.
Dắt xe vào trong ngõ mình thấy 2 gian nhà cấp 4 và một cái sân rộng. Kiểu nhà ở quê điển hình.
Mình vào nhà đánh tiếng nhưng không có ai trả lời. Mình với em Thảo đành ngồi đợi trước hiên. Ngồi nửa tiếng mà không thấy ai, mình sốt ruột ra ngoài ngõ đứng. Lát sau có 1 bà cụ tầm ngoài 60 đi bộ qua, mình mới chạy lại hỏi: Bà ơi cho cháu hỏi đây có phải nhà Nhung không ạ.
Bà cụ nhìn mình với ánh mắt nghi ngờ đáp: Vâng, đây là nhà cái Nhung. Mà nó lên Hà Nội mấy năm nay. Thỉnh thoảng mới về thôi. Thế nó nợ nần gì cậu à, hay cậu là công an ?
Mình cười đáp: Không cháu là bạn Nhung thôi. Cháu về tìm mẹ Nhung có chút việc ạ.
Bà cụ thấy thế cũng không bỏ ánh mắt dò xét, nhìn mình một hồi rồi đáp: Cái Vân

Vân thì chắc giờ này đang tụ tập nhà cái tú thôi. Ở ngay cái ngõ đối diện ấy. Chắc lại đang tá lả. (Lúc đó mình mới biết mẹ em Nhung tên là Vân)
Nói xong bà cụ lại lững thững đi. Nhìn bà cụ bước chầm chậm trên con đường vắng tanh lặng lẽo. Thật có cảm giác gai gai người.
Mình lắc đầu rồi quay lại gọi em Thảo đi sang nhà đối diện. Nhà này cũng lạnh lẽo và vắng lặng như nhà em Nhung. Mình gọi to: Cô Vân ơi.
Đáp lại là giọng bực tức của phụ nữ còn rất trẻ: Đở mờ, Đứa nào gọi đấy. Gọi cái lol gì mà gọi.
Lát sau thì trong nhà mở cửa, một người phụ nữ ngoài 30, mặc quần jean, áo 2 dây bước ra. Mình hơi bất ngờ nhưng nhận ra ngay đây là mẹ Nhung. Cả 2 giống nhau đến kỳ lạ. Từ khuôn mặt tròn, mắt to, mũi cao, làn da trắng. Đến bộ ngực đồ sộ và vòng 3 căng tròn.
Mẹ Nhung còn rất trẻ, so với Nhung thì giống 2 chị em hơn. Và xét về hình dáng bên ngoài thì mình nghĩ mẹ Nhung chỉ tầm 29-30. (Để tiện xưng hô, từ giờ mình sẽ gọi mẹ Nhung là Vân nhé, vì thực tế ngoài đời mình cũng gọi là chị thôi. Chị ấy so với mình có khi còn trẻ hơn vậy).

Vân bước ra nhìn mình hất hàm hỏi: Anh là ai, tìm tôi có việc gì.
Mình cười đáp: Dạ, chị có phải mẹ của Nhung không, em muốn hỏi chị về chuyện của Nhung.
Vân: Anh có phải công an không, cái Nhung nó bị bắt rồi, tôi cũng đã lên khai hết những gì tôi biết. Đéo còn gì để nói thêm đâu.
Mình đáp: Dạ không, em ko phải công an, em là bạn của Nhung. Em đến đây hỏi chị về chuyện của Nhung xem em có giúp gì được nó không. Em là luật sư.
Vân: Đm, luật sư thì làm cái đéo gì. Công an nó khởi tố rồi, đéo làm được gì đâu. Nó đi một vài năm rồi về. Quan trọng đéo gì đâu.
Nói đến đấy Vân ngồi xuống hiên, rút ra 1 bao esse, châm lửa, rít một hơi và nhả khói rất điệu nghệ. Khuôn mặt quyến rũ và từng trải ẩn sau làn khói trắng, hợp với cảnh vật u ám xung quanh tạo nên một không khí rất liêu trai và ma quái.
Mình lắc đầu, xua tan những ý nghĩ quái đản hỏi: Chị biết Nhung nó cướp bao nhiêu tiền không.
Vân chớp mắt nhìn theo làn khói một lúc rồi lạnh nhạt đáp: Hình như gần 200 triệu, đéo nhớ rõ.
Mình giật mình: Vậy nếu bị kết án, Nhung có thể nằm trong trại 7-15 năm đấy.
Vân liếc mình bằng đôi mắt đẹp đáp, giọng vẫn hững hờ: Biết rồi.
Mình: Chị đành lòng nhìn con mình nằm trong trại 15 năm à.
Vân đáp, lần đầu tiên giọng bớt nanh nọc: Không đành lòng thì cũng làm được gì. Tôi không có tiền chạy cho nó.
Mình: Em biết thế nên mới đến đây. Để xem em có giúp được gì chị với Nhung không.
Vân xẵng giọng: Tôi cũng éo có tiền trả cho cậu.
Mình: Em với Nhung là bạn mà. Tiền bạc đâu quan trọng gì.
Vân nheo nheo mắt cười cười khoe cái má lúm đồng tiền (hoá ra cái má lúm cũng di truyền được): Cậu là người yêu cái Nhung à.
Mình cười: Dạ không, em với Nhug chỉ là bạn thôi.
Vân nhìn mình dò xét, cái kiểu nhìn giống bà cụ đi đường lúc nãy, hình như người dân ở đây họ chẳng tin ai. Họ nghĩ không còn ai là người tốt nữa thì phải.
Rít hết điếu thuốc, Vân nói: Cô cậu sang đây nói chuyện. Rồi xoay người đi về nhà.
Mình chậm rãi bước sau, nhìn theo dáng đi của Vân. Lúc đó và cả bây giờ ngồi type chap này mình vẫn nhớ đến câu:
“Dáng đi lắt lẻo mình xà
Cả đời lận đận chồng xa con gần”
Hình như nó vận vào cuộc đời của vân vậy
Chap 21
Rít hết điếu thuốc, Vân nói: Cô cậu sang đây nói chuyện. Rồi xoay người đi về nhà.
Mình chậm rãi bước sau, nhìn theo dáng đi của Vân. Lúc đó và cả bây giờ ngồi type chap này mình vẫn nhớ đến câu:
“Dáng đi lắt lẻo mình xà
Cả đời lận đận chồng xa con gần”
Hình như nó vận vào cuộc đời của vân vậy

Mình và Vân bước vào nhà, Thảo thì nó ko muốn nghe chuyện với không chịu được mùi thuốc nên lang thang ngoài vườn. Cả gian nhà chỉ có 1 cái giường, 1 cái bàn và 1 cái tủ đựng quần áo. Cũng chả có nước nôi gì cả. Vào nhà Nhung chỉ cái ghế đẩu bảo mình ngồi đó. -4. Mình không nghĩ là Nhung nó thu nhập hàng trăm triệu một tháng mà lại để mẹ nó sống như thế này.

Vân lại đốt thuốc, mơ màng trong làn khói và hỏi mình: Cậu muốn hỏi gì.
Mình đáp: Hôm trước chị lên công an lấy lời khai, họ có cho chị gặp Nhung không.
Vân đáp cộc lốc: Có.
– Vậy chi có biết nội dung vụ án như nào ko, kể lại cho em nghe xem.
Vân nằm dải ra giường, đầu gối lên tay chầm chậm kể lại. (Đoạn này mình kể theo ý hiểu của mình với lại xâu chuỗi một số nội dung sau này vào nữa, vì lúc đó Vân kể không chi tiết mà nói thì chỏng lỏn nên khó diễn tả được hết câu chuyện)

“Hoá ra hôm đó, một thằng đàn em cũ của Đăng cáo nó biết em Vân (Vân này là vân gõ quịt tiền của em Nhung, từ giờ mình gọi là em V cho đỡ nhầm lẫn với mẹ Nhung nhé) đang ở nhà nghỉ Thuỳ Linh dưới Thạch Thất. Thằng này báo cho Nhung, bảo Nhung có đi đòi nợ không thì nó cho người qua đón. Lúc đó có cả Hoài ở đó nên Nhung đồng ý luôn. Lát sau thì thằng kia cho 3 chú trẻ trâu nữa đi taxi qua đón Nhung với Hoài rồi cả bọn xuống nhà nghỉ Thuỳ Linh. Trên xe, Nhung có nói với cả bọn là: Đến đó, nếu nó không chịu trả thì cả bọn đợi tao ra lệnh mới được xông vào đánh nó nhé. Cả bọn cũng nhất trí.
Đến nhà nghỉ Thuỳ Linh, 5 đồng chí vào thì tóm được em V đang ngồi lễ tân tại đó. Thấy team em Nhung thì em V cũng đã rúm ró lại rồi.
Em Nhung gọi em V ra ngồi sảnh lễ tân rồi hỏi: (đoạn hội thoại này mình chép ý nguyên trong kết luận điều tra luôn nhé)
– Tao đối tốt với mày như thế, có khó khăn gì thì báo chị một tiếng, sao phải trốn chui trốn nhủi như này.
Em V: Dạ, Vì em không muốn đi khách nữa. Mà không đi khách thì không biết bao giờ mới trả được chị. Nên em sợ.
Nhung: Đm, Lúc mày vay tiền tao sắm xe sắm điện thoại sao mày ko sợ. thế bây giờ mày tính sao, có trả nợ không.
Em V: Chị thư thư cho em một thời gian em tìm cách trả chị.
Nhung: Mày làm lễ tân một tháng được 5 tr ko. Có nhịn ăn nhịn tiêu thì đến đéo bao giờ mày mới trả được hết nợ.
Em V: Em sẽ vay mượn mấy đứa bạn trả trước cho chị một nửa, chị cứ yên tâm.
Nhung : Yên tâm cái lol. Giờ mày về đi khách cho tao. Khi nào trả hết nợ thì mày muốn làm gì thì làm. Cỡ mày chỉ 1 tháng là hết nợ thôi.
Em V: Thôi, em xin chị, em không đi khách đâu. Chị tha cho em.
Nhung: Không đi khách cũng được, thế về tao cho mày đi hát với khách thôi, không tiếp khách nữa. Hơi lâu một tí nhưng mà tao còn biết mày làm gì, còn nhìn thấy tiền. chứ ở đây thì đến đéo bao giờ.
Em V: Thôi em xin chị. Cho em thư thư thời gian.
Nhung. Cái đcm, tao đã nói hết nước hết cái, mày đéo nghe thì kệ cmm.
Nói đến đây Nhung cầm cái gạt tàn thuốc lá đập xuống đất vỡ tan. Thấy ám hiệu, team trẻ trâu đi cùng nhảy vào đánh em V túi bụi.
Xong các đồng chí trẻ trâu bắt đầu manh động đập phá lung tung bàn ghế đồ đạc trong khách sạn. Một đồng chí còn đập tủ lễ tân lấy hết tiền trong đó (khoảng 50 tr).
Nhung bảo, đây là tiền của khách sạn có phải tiền của con V đâu lấy làm gì. Nhưng các đồng chí trẻ trâu vẫn ôm tiền mang đi.
Sau đó, cả bọn bắt em V lên xe taxi rồi đi về HN. Đi trên đường do em V gào thét khóc lóc ghê quá nên thằng taxi nhất quyết không chịu chở nữa. Cả bọn đành xuống đi bộ. Em Nhung đang gọi điện điều taxi quen đến thì có một taxi khác đến. Xong đồng chí chủ khách sạn Thuỳ

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT