watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4952 Lượt

đạm đề nghị.”Em có thể mời người nhà cùng đi ăn.”
“Không cần.” Cô khéo léo từ chối, bây giờ có muốn cũng đã quá muộn.”Hơn nữa vì sao anh lại đối với em tốt như vậy?”
Anh nghe cô nói, đột nhiên sửng sốt, hơi có vẻ hốt hoảng vẻ mặt dường như có vài phần quẫn bách.”Đây không phải là tôi đối tốt với em, mà là một loại trả thù.”
“Trả thù?” Cô nhíu mày.
Anh nâng chén uống trà Ô Long, làm như mượn chén trà trấn định dòng suy nghĩ của mình, sau đó giương mắt lên.”Tôi rất muốn cho người nhà em thấy, tôi bây giờ có thừa khả năng cung cấp cho em một cuộc sống giáu có.”
Tim cô đập mạnh và loạn nhịp, cô nhìn anh lúc này giống như một tảng băng tỏa ra hơi thở lạnh lẽo. Hóa ra cho tới hôm nay, anh vẫn nghĩ rằng lúc trước cô không chịu được khó khăn nên mới quyết định ly hôn.
Cô để dao nĩa xuống, hai tay giấu ở dưới bàn, níu chặt làn váy.”Cái em muốn không phải là một cuộc sống giàu sang.”
“Không phải sao? Vậy năm đó vì sao em lại rời bỏ tôi?” Lời nói lạnh thấu xương cũng như ánh mắt sắc bén của anh đâm mạnh vào lòng cô.
Cô cảm thấy lạnh buốt, cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.”Tùy anh muốn nghĩ thế nào cũng được. Không còn quan trọng nữa rồi.”
Anh không thích cô luôn lãnh đạm với mình, cô cứ kiên trì đặt một ranh giới giữa hai người như vậy hay sao?
“Uông Ngữ Đạt, em hãy nói cho rõ ràng!” Anh sẵng giọng.
“Sao anh không tự sử dụng đầu óc của mình mà thử suy nghĩ cho rõ ràng một chút?” Cô cũng tức giận.
“Em nói vậy là có ý gì ?”
“Vẫn còn chưa hiều sao? Anh đúng là kẻ ngốc!”
Thật là sảng khoái!
Từ sau khi gặp lại anh, cô luôn ở vào thế bị động, thật vất vả cuối cùng cũng có một lần chiếm thượng phong khi tranh cãi với anh, vậy cũng coi như hãnh diện.
Nhớ lại lúc Viên Thiếu Tề tức giận, gân xanh nổi lên, lại nhất thời á khẩu không nói được câu gì, Uông Ngữ Đạt không khỏi buồn cười, sảng khoái cất lên một khúc hát đang thịnh hành lúc bấy giờ.
“Em đang hát cái gì đấy?” Ngồi ở ghế lái, một đôi mắt trầm tĩnh nhạy bén chiếu sang cô.
“Không có gì, tùy hứng lẩm nhẩm thôi.” Cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một đường màu lam, sau đó một màu xanh thẳm khắp nơi nhuộm đẫm mắt cô.”A, biển kìa!”
“Đúng vậy.” Thái Duệ An hướng theo ánh mắt của cô nhìn sang.”Hôm nay thời tiết rất đẹp.”
“Phải, biển ngập một màu xanh.” Cô cười vuốt cằm, tâm tình bay cao, sảng khoái hít sâu, cảm thấy trí óc mình cũng như đại dương kia dàn trải mênh mang.
“Xem ra tâm trạng em rất tốt!” Thái Duệ An cười.
“Đúng vậy.” Uông Ngữ Đạt chớp chớp mắt.”Khách sạn năm sao chu cấp cho em đi nghỉ mát mà!”
“Chẳng phải em nói là đi công tác sao?”
“Vừa nghỉ ngơi vừa công tác, như vậy không phải là hay nhất sao?”
“Nhưng anh thì chẳng được như vậy, lần này đi cùng Khẩn Đinh, chỉ có thể nghỉ ngơi một buổi tối, ngày mai sẽ phải bắt đầu hành trình chụp hình ba ngày liên tục.” Thái Duệ An bày ra một giọng điệu ai oán.
“Làm ơn đi, em cũng đâu có nhàn rỗi, sáng sớm ngày mai em cũng phải họp cùng quản lý khách sạn mà?”
Cô không thể đồng tình với người ta một chút sao.
“Có họp nhiều lắm cũng chỉ mất một buổi sáng là cùng chứ gì?”

Lần Cầu Hôn Thứ Hai – Chương 06.1
“Ai nói chỉ một buổi sáng? Kế đó em còn phải đi xem xét nghe ngóng hết cả khách sạn từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài. Không trực tiếp tự mình tìm hiểu làm sao có thể đưa ra kế hoạch tốt nhất ? Hơn nữa lần này không có những người khác đi theo làm lộ tung tích, em có thể một mình một ngựa tung hoành thiên hạ.”
“Cho dù có người khác đi thay, em vẫn sẽ có việc khác để làm?”
“Vậy cho nên mới nói em thật là vất vả mà!”
“Hai chúng ta đang so đo với nhau xem ai có vẻ đáng thương hơn sao?”
“Một nam tử hán lại cùng với một người phụ nữ so xem ai đáng thương hơn, anh không thấy bản thân rất không có phong độ sao?” Uông Ngữ Đạt cười, nụ cười tươi như hoa nở rộ, khẽ lay động lòng người.
Tim Thái Duệ An đang bình yên bỗng loạn một nhịp, nhìn vào mắt cô, lại thêm vài phần ý không muốn rời xa.
Đáng tiếc Uông Ngữ Đạt không phát hiện thấy, vẫn đang đắm chìm trong thế giới của chính mình. Cô đã rất lâu, rất lâu rồi chưa từng được nghỉ ngơi, khoảng thời gian này công việc quá bận, tuy rằng để mẹ ở nhà một mình có chút áy náy, nhưng cô thật sự cần thay đổi không khí, thả lỏng hệ thần kinh bấy lâu nay vẫn căng như sợi dây đàn này một chút.
Cũng nhờ dì Bảo tận tình giúp cô chăm sóc mẹ, cô mới có thể bớt lo âu một chút.
Hai giờ sau, một chiếc xe thể thao màu trắng bạc dừng lại trước cửa nhà Khẩn Đinh, Uông Ngữ Đạt nhẹ nhàng xuống xe. Vừa nhìn cô đã thấy yêu thích nơi này. Đại sảnh trang hoàng theo phong cách Đông Á, có thể thấy cây xanh được trồng ở khắp nơi, trong không khí thoang thoảng một mùi thơm của hoa cỏ.
Cô hít sâu một hơi, cảm thấy trong lòng thật thư thái.
“Là Uông tiểu thư sao?” Quản lý tự mình xuống đại sảnh đón tiếp cô.”Hoan nghênh cô cất công từ Đài Bắc tới đây, chắc hẳn là cô cũng mệt rồi? Tổng giám đốc chúng tôi nói trước hết mọi người cứ nghỉ ngơi đi đã.”
“Xin hỏi tổng quản lý Lâm hiện đang ở đâu? Trước tiên tôi muốn gặp anh ấy.” Cô khách khí hỏi, cảm thấy kỳ lạ không hiểu vì sao đối phương lại tận tình với mình như vậy, chẳng lẽ thực sự vui mừng vì mình từ Đài Bắc tới đây làm tuyên truyền sao?
“Thật xin lỗi, anh ấy đang họp với phó tổng giám đốc.”
“Phó tổng giám đốc?” Một cảm giác bất an bỗng dâng lên trong lòng Uông Ngữ Đạt.”Người anh nói không phải là tổng giám đốc Viên ở Đài Bắc đấy chứ?” Cô nhớ rõ tên anh trên danh thiếp cũng đi kèm với chức vụ phó tổng giám đốc tập đoàn.
“Đúng là anh ấy.”Quản lý cười xác nhận nghi ngờ của cô.”Uông tiểu thư đã từng gặp phó tổng giám đốc Viên sao?”
Đâu chỉ là từng gặp? Bọn họ còn từng có một đoạn nghiệt duyên dây dưa mãi mà chưa thể cắt bỏ.
Uông Ngữ Đạt sầu não, cắn môi.”Sao lại khéo như vậy, Viên tiên sinh cũng tới đây?” Vốn là muốn thả lỏng tâm tình một chút, thật không ngờ lại gặp phải oan gia.
“Buổi tối có vũ hội hóa trang, anh ấy sẽ cùng với thiên kim tiểu thư của chủ tịch tới tham gia . Đây cũng là một trong những nguyên nhân tổng quản lý Lâm của chúng tôi mời cô ở lại đây đêm nay, anh Lâm hi vọng vũ hội lần này có thể đem đến cho cô một linh cảm nào đó để sáng tác.”
Đây là một vũ hội hóa trang, mọi người đeo những chiếc mặt nạ rực rỡ, che dấu khuôn mặt và nội tâm của mình.
Những ánh mắt mê ly, trắng trợn dưới ánh đèn, trai thanh gái lịch tự do tán tỉnh, không còn để ý đến nhứng định kiến xã hội.
Uông Ngữ Đạt mặc quần áo do khách sạn chuẩn bị cho, chiếc mặt nạ màu trắng che lấp khuôn mặt thanh tú, những đường viền hoa lệ hoa đi kèm với cặp lông chim xoã tung, che mất nửa khuôn mặt, lộ ra một đôi mắt đen thâm thúy linh động, như một vì sao rơi lầm xuống thế gian, tươi cười động lòng người, lại ẩn chứa khí chất ưu thương khó có thể hình dung.
Cô đứng yên lặng một mình trong góc, cự tuyệt những người đàn ông nhiệt tình mời khiêu vũ, ánh mắt nhìn chăm chú xung quanh.
Vũ hội hóa trang do bộ phận văn hoá của công ty chủ sự, khách mời đến đều là những nhân vật cấp cao quan trọng của giới giải trí, đương nhiên cũng không thiếu các ngôi sao, người người tỉ mỉ giả trang, ganh đua sắc đẹp.
Bất kể là âm nhạc, ẩm thực, tiết mục biểu diễn, khắp nơi đều tràn đầy không khí điên cuồng, mọi người bưng ly rượu trên tay, hoặc nói cười dốc uống, hoặc ôm ấp lấy nhau, nhảy theo nhịp điệu mãnh liệt, gợi cảm.
Vừa đến nơi, Thái Duệ An đã bị lây nhiễm bầu không khí cuồng hoan, anh là người rất thích những buổi party náo nhiệt, nghe thấy tiếng nhạc cuồng dã, tế bào vũ đạo toàn thân đều hưng phấn mà kêu gào.
“Em không khiêu vũ sao?” Anh lại mời Uông Ngữ Đạt .
Cô lắc đầu.”Không được, em nói với anh rồi, em phải quan sát để làm việc.”
“Vừa chơi đùa vừa làm việc cũng được mà, làm gì cố chấp vậy?”
“Không sao, anh cứ đi đi. Nơi này có không ít mỹ nữ mà, bản năng háo sắc của anh chắc đã được đánh thức hả?”
“Xem em nói anh thành công tử phong lưu kìa (Play Boy).” Anh làm bộ không vui nhíu mày.”Anh không phải đã nói rất nhiều lần rồi sao? Không phải anh phong lưu, mà là ——”
“Trời sinh đã khiến người ta thích, không làm khác được.” Cô hài hước tiếp lời, nở nụ cười.”Em biết anh mị lực siêu quần, anh không cần nhắc lại, OK?”
“Nếu vậy, sao en không yêu anh?” Uống vào tí rượu, Thái Duệ An bạo dạn lên, một tay nâng cằm cô, nửa thật nửa giả hỏi.
Cô tưởng anh hay nói giỡn, cười chải tóc.”Anh đừng đùa!”
“Anh không đùa, anh nói thật.” Anh lên giọng.
“Anh đi khiêu vũ đi! Bên kia có một mỹ nữ vẫn vụng trộm nhìn anh kìa.”
Anh thở dài, sửa sang lại mặt nạ.”Ai?”
“Hướng 10 giờ, cô gái mặc lễ phục đỏ, mặt nạ cắm lông chim màu đen, thấy không?”
“Thấy.” Một tiếng huýt sáo tán thưởng.”Dáng người thoạt nhìn rất chuẩn.”
“Chảy nước miếng hả?” Cô thúc giục.”Còn không mau qua đó mời người ta khiêu vũ?”
“Vậy còn em?” Thái Duệ An quan tâm hỏi.
“Em không sao .” Cô ngọt ngào giương môi.”Em ở đây uống sâm banh, quan sát cuộc sống muôn màu.”
“Vậy chúc em tìm thấy linh

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT