watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4947 Lượt

cảm!” Thái Duệ An cũng không miễn cưỡng cô, tự thân tìm thú vui.
Uông Ngữ Đạt nhìn theo anh, lại thấy bồi bàn mang mâm tới, lấy một ly sâm banh, hé miệng uống, ánh mắt lưu chuyển.
Uống hết ly, cô mới bừng tỉnh đại ngộ, hoá ra mình đang tìm một người, nghe nói đêm nay cũng sẽ xuất hiện.
Viên Thiếu Tề.
Anh ở đâu?
Cô hận bản thân chú ý tới anh, lại không thể ngăn cản cứ hoài tìm kiếm, nếu quả thật như vị quản lí kia nói, anh sẽ cùng với thiên kim của chủ tịch tập đoàn Xuân Duyệt đi cùng nhau, vậy cô muốn nhìn một chút, hai người bọn họ đứng chung một chỗ sẽ có quần anh tụ hội đến cỡ nào.
“Ngươi là đồ ngốc sao? Uông Ngữ Đạt, cũng không phải ngươi chưa từng nhìn thấy——” Cô thì thào quở trách bản thân.
Gặp lại chồng cũ là tại bữa tiệc sinh nhật Lưu Hiểu Tuyên, sau cũng từng ở văn phòng anh đụng độ vị kiều nữ danh giá đó, cô sao phải tự làm khổ nhìn lại một lần nữa?
“Nghe được tin gì chưa? Tân nhậm phó tổng giám đốc tập đoàn Xuân Duyệt còn rất trẻ tuổi, hơn nữa ngoại hình khá tốt.” Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ nũng nịu giòn rã.
“Ừ, tôi biết rồi, lần trước ở Xuân Duyệt bên Đài Bắc có nhìn thấy anh ấy.” Một người phụ nữ khác trả lời.
“Cô nhìn thấy rồi? Anh ta thế nào? Rất tuấn tú à?”
“Tuấn tú , chẳng qua. . . . . .”
“Làm sao?”
“Người ta đang cùng thiên kim của chủ tịch kết giao, có tuấn tú thì cũng làm thế nào được? Không thể tiếp cận!”
“Chậc, tiếc quá.”
” Đàn ông vừa tài hoa vừa tuấn tú như vậy, không thể lãng phí thời gian kết giao với những người phụ nữ bình thường, bạn tôi bảo, chủ tịch Lưu đề bạt anh ta làm phó tổng giám đốc, là có ý bồi dưỡng anh ta làm người nối nghiệp tương lai, dù sao cũng là con rể tương lai thôi!”
“Nói như vậy bọn họ sẽ kết hôn?”
“Hẳn là vậy.”
“Oa. . . . . .”
Hai cô gái sau lưng còn buôn những chuyện gì, Uông Ngữ Đạt đã vô tâm nghe, suy nghĩ của cô lung tung, như một cuộn len rối loạn.
Thiếu Tề sẽ kết hôn cùng Lưu Hiểu Tuyên.
Cô không biết vì sao mình lại cảm thấy bất ngờ, đây không phải là điều đương nhiên sao? Chồng cũ của cô không phải là loại đàn ông hay đùa bỡn tình cảm, kết giao với một cô gái, dĩ nhiên là có dụng ý tiến tới hôn nhân cùng đối phương.
Huống chi điều kiện của đối phương rất tốt, các phương diện đều xuất sắc.
Cô nên chúc phúc cho anh. . . . . . Uông Ngữ Đạt cô đơn nghĩ, nhẹ nhàng xoay người, hướng cửa sổ sát đất đi đến. Ngoài cửa sổ là một mỏm đá phiến sạch sẽ dẫn đến bờ cát bạc, cô nhìn ánh trăng trên biển, nghe tiếng sóng như khóc như tỏ lòng.
Ngay lúc sắp bước ra bên ngoài, một cánh tay hữu lực thình lình bắt lấy cổ tay trắng nõn của cô từ phía sau.
Cô ngạc nhiên ngoái đầu lại nhìn, là một người đàn ông cao ngất.
Anh mang một chiếc mặt nạ với hoa văn đơn giản, viền quanh một đôi mắt thâm thúy thần bí sâu thẳm, sống mũi rất cao, trên môi là một nụ cười như có như không.
Anh phong độ đứng trước cô, chỉ dùng một ánh mắt đã khiêu khích trái tim cô không ổn định.
“Tiểu thư, có thể mời cô khiêu vũ không?” Anh mở miệng mời, giọng nói thoáng khàn khàn, bao hàm ý vị dụ dỗ.
Tâm thần cô mê loạn.”Tôi. . . . . . không muốn khiêu vũ.”
“Cô sẽ muốn.” Anh ung dung cười, cánh tay đưa thẳng, chuẩn xác ôm cô vào lồng ngực của mình, khoá chặt ánh nhìn của cô, anh khí mà mạnh mẽ.
Cô phát hiện mình rất khó phát ra tiếng kháng nghị, môi anh đào thoáng mở .”Tôi nói là không muốn. . . . . .”
“Đây là vũ hội hàng năm.” Anh cúi đầu, trêu chọc bên tai cô.”Ít nhất cũng nên khiêu vũ với tôi một bài chứ?”
Giọng nói như lời ma chú dịu dàng uyển chuyển lại ngọt ngào, khiến cô toàn thân sợ run, thân thể mềm mại mềm yếu, cô không tự chủ trương môi.
“. . . . . . Được.”
Anh biết cô là ai.
Anh cũng biết, cô đã nhận ra mình.
Bọn họ đeo mặt nạ, che dấu thân phận thật, vì có mặt nạ, bọn họ có thể làm bộ không nhận ra nhau, bước vào một trò chơi nguy hiểm giữa nam và nữ.
Âm nhạc chầm chậm vang lên, DJ đổi sang một bài khiêu vũ dịu nhẹ.
Anh nhẹ nhàng ôm eo nhỏ của cô, ánh mắt sâu thẳm vẫn dừng lại trên mặt cô, chưa từng rời đi.
” Bạn trai của cô đâu? Sao lại để cô cô đơn một mình?” Anh thấp giọng hỏi.
“Vậy còn anh?” Cô không đáp hỏi lại.”Sao lại bỏ bạn gái?”
“Cô ấy đi khiêu vũ với bạn.”
“Của tôi cũng thế.”
“Khác chứ. Bạn gái tôi thích làm đoá hoa, hưởng thụ cảm giác sao vây quanh trăng, cho nên tôi để cô ấy khiêu vũ với người khác, bạn trai cô lại đi chơi đùa, bỏ cô vắng vẻ một bên.”
“Hình như. . . . . . anh đang phê phán bạn trai tôi.”
“Chẳng lẽ cô không oán giận anh ta sao?”
“Không biết, anh ấy vui vẻ là được rồi.”
Ngữ khí bình thản của cô chọc giận anh, cánh tay phút chốc kềm chặt, để cô càng dựa sát trong ngực mình.”Cô dung túng cho anh ta như vậy càng khiến anh ta không để ý đến cô.”
Cô không bất mãn mỉm cười.
“Anh ta không thích hợp với cô.” Ánh mắt bức người.
Cô rùng mình, bướng bỉnh xoay mình, không biết vô tình hay cố ý mà nụ cười càng nở rộ trên miệng.”Mắc mớ gì tới anh? Tiên sinh.”
Anh xuất thần nhìn cô chân thành cười, suy nghĩ trong lòng cuồn cuộn xúc động, cơ hồ muốn gọi tên cô, nhưng một khi đó, vở kịch này sẽ trở về hiện thực.
Anh luyến tiếc.
Từ lần chia tay không vui trước ở nhà hàng xoay tròn, đã một thời gian anh không thấy cô, vì không khống chế nổi khát vọng trong lòng, anh mới ám chỉ cho quản lý Lâm cũng mời cô tới tham gia vũ hội hóa trang này, anh hi vọng nhìn thấy cô, chỉ cần nhìn từ xa cũng được.
Nhưng ước muốn lại không chỉ có thể, một khi thấy bóng hình xinh đẹp của cô, anh lại mong được cùng cô nói chuyện, cùng cô khiêu vũ, anh mong có thể ôm chặt cô trong lòng, không cho cô rời đi.
Anh điên rồi.
Rõ ràng nên cách xa cô một chút . . . . . . Khúc khiêu vũ hoàn thành, cô thoáng lui về phía sau, chừa ra một khoảng cách giữa hai người.”Anh nên trở về với bạn gái.”
“Khiêu vũ với tôi một bài nữa.” Anh cường ngạnh yêu cầu.
“Hình như vậy không tốt lắm?” Cô trào phúng mím môi.”Tôi không muốn gánh vác tội danh giành bạn trai của người khác.”
Anh nhìn cô, ngón cái khiêu khích mơn trớn cánh môi mềm mại.”Cô mở mồm ra nhất định phải nói mấy lời này sao?”
Tim cô chợt ngừng, chờ một lát, mới tìm thấy tiếng nói.”Tôi cũng chỉ muốn tốt thôi. Nhanh đi dỗ cô ấy đi, nếu không cô ấy lại tưởng anh không coi trọng mình.”
Anh nghe ra vị chua trong lời nói của cô, mày kiếm giương lên.”Cô ghen?”
“Cái gì?” Cô lồng lên.
Anh ôm eo cô, lại một lần nữa ghì cô trong ngực.”Cô không thích cô gái khác làm nũng vơi tôi?”
Câu hỏi ý vị thâm trường, đổi lấy lại là một sự im lặng, cô không cho anh một đáp án minh bạch, thời gian càng lâu càng khiến lòng anh gấp gáp như bị lăng trì.
Làm ơn, hãy thừa nhận đi! Anh muốn nghe một tiếng Ừ của cô, chỉ cần cô nhẹ nhàng gật đầu, anh có thể, anh có thể. . . . . . có thể làm sao?
Anh đột nhiên ngơ ngẩn, ngay cả suy nghĩ phức tạp của mình như thế nào cũng không rõ.
“Tiên sinh, không phải anh đang quá tự đề cao sao?” Cuối cùng cô cũng mở miệng, lại không lưu tình chút nào đâm đau anh.”Chúng ta chỉ là hai người xa lạ bèo nước gặp nhau, không có liên quan ——”
Đừng nói nữa!
Anh dùng miệng mình, ngăn chặn cặp môi son của cô, đầu lưỡi tự nhấm nháp nỗi hoang mang lo sợ, trừng phạt cô, cũng trừng phạt chính mình.
Anh mãnh mẽ hôn nàng, môi cô mỗi lúc một át đi, anh hôn cô đến độ đầu váng mắt hoa, thở gấp.
“Anh. . . . . . điên rồi sao?” Hồi lâu, lý trí của cô mới miễn cưỡng trở lại, tìm thấy khoảng trống giữa những chiếc hôn, chỉ trích anh.”Anh không sợ bị người khác nhìn thấy sao?”
“Không ai chú ý tới chúng ta.” Anh ngẩng mặt lên, cô nghĩ chắc anh muốn chấm dứt nụ hôn này rồi, một chút mất mát kỳ dị thoáng chốc chiếm cứ suy nghĩ trong lòng.
Nhưng anh lại nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sâu không lường được, không che dấu được ngọn lửa ham muốn, sau đó, anh nắm chặt cổ tay cô, kéo cô ra ngoài cửa sổ, ẩn sau một thân cây, bàn tay nâng mặt cô, hôn cô.
Cô giẫy dụa trong lòng anh, muốn giằng ra, nhưng lại càng như là khiêu khích, da thịt trơn bóng chạm vào anh nóng bừng.
Anh cảm giác được dục vọng trong cơ thể như cơn sóng triều, cuồn cuộc lên làm anh không còn lý trí, anh in lên người cô hàng loạt dấu hôn, đầu lưỡi linh hoạt liếm vành tai mẫn cảm của cô, mút mút trên cổ cô.
Cô hoảng hốt, một luồng sóng điện tràn qua cơ thể, cơn khoái cảm yêu đương vụng trộm khiến cô quên mất mình đang ở nơi nào.
Cô bất giác càng thêm gần anh, cặp đùi mềm mại đáng yêu cọ xát vào anh.
Hơi thở của anh thoáng dồn dập, run rẩy.
“Đồ yêu tinh.” Anh hít thở khó khăn, cắn cắn vành tai mượt mà của cô.
Cô bị ngứa phì cười.
Tiếng cười thanh thúy vô tội càng mê hoặc anh, nhịn không được động tình, dắt tay cô, theo đường mòn hoa lệ, vòng qua sân, theo cầu thang đi lên, dưới ánh trăng ngu muội choáng váng hiện ra một toà nhà bằng gỗ.
Anh vừa hôn cô, vừa dẫn cô vào trong một gian nhà, quét thẻ vào cửa, hướng phòng ngủ đi đến.
Anh cởi đai an toàn lễ phục của cô xuống, môi vùi vào bộ ngực rất tròn, tha hồ khám phá, cô run rẩy không chịu nổi, ngón tay ngọc không cam lòng yếu thế dò vào vạt áo anh, phủ lên tấm ngực cứng rắn, tiếp theo uốn lượn đi xuống vùng bằng phẳng

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT