watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4944 Lượt

em, mẹ nói bắt đầu từ tháng này, mẹ sẽ cố định gửi tiền cho chúng ta — cho nên không cần lo lắng, chúng ta bây giờ có rất nhiều tiền rồi!”
Anh nghe vậy, câu chữ định nói đều nén lại, khó tin nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp đầy vui sướng của vợ.
Cô đang làm cái gì? Lại có thể chìa tay xin tiền người nhà sao?
“Ha ha, anh rất ngạc nhiên phải không?” Cô hiểu lầm sự kinh ngạc của anh. “Kỳ thật em cũng vậy, vốn nghĩ em với anh vụng trộm kết hôn, người nhà em nhất định đều tức giận không để ý tới em, nhưng mẹ lại không nỡ nhìn thấy em một mình lưu lạc ở bên ngoài, cho nên. . . . . .”
“Em không phải chỉ có một mình, em có anh!” Anh cắn răng, gằn từng tiếng qua kẽ răng.
“Em biết, mẹ em không phải có ý đó, mẹ là sợ em sống không tốt. . . . . .”
“Theo anh cùng một chỗ khổ sở như vậy sao? Nếu vậy, em có thể quay về Đài Loan được rồi!”
“Viên Thiếu Tề, anh thực nhàm chán!” Cô cũng giận, nâng cao giọng điệu.”Em có nói em sống không tốt sao? Có nói em muốn quay về Đài Loan sao? Anh vì sao cứ nhất định không chịu nghe em nói hết?”
“Vậy em đáp ứng anh, đừng cầm tiền của nhà em nữa. Anh không phải đã nói rồi sao? Chi tiêu của em hết thảy đều do anh phụ trách.”
“Em biết, anh có sự tự tôn của đàn ông, nhưng em không hiểu, rõ ràng có thể làm cho cuộc sống dễ chịu một chút, tại sao cứ muốn gượng ép bản thân như vậy?”
“Em cảm thấy rất miễn cưỡng sao? Lúc em quyết định lấy anh, chẳng phải đã biết anh chỉ là một người nghèo với hai bàn tay trắng?”
“Cho nên , chúng ta mới nên để mẹ em giúp mấy chuyện nhỏ –”
“Không cho phép!”
“Viên Thiếu Tề, tính tình anh thật sự cứng đầu đó! Anh dựa vào cái gì không cho phép ?”
“Bằng anh là chồng của em –”
Bằng anh là chồng của cô.
Cùng cô thành hôn anh đã hạ quyết tâm, đời này sẽ dùng hết thảy khả năng có thể để bảo hộ cô, cho cô hạnh phúc, mang lại cho cô một cuộc sống sung sướng.
Anh định sẽ dùng hôn nhân mĩ mãn để bù lại việc cô mất đi thân tình.
Anh sẽ chứng minh cho người nhà cô thấy, anh Viên Thiếu Tề xứng với con gái bảo bối nhà bọn họ, đoạt lấy viên minh châu từ trong tay họ anh sẽ dụng tâm che chở yêu thương. . . . . .
Năm đó anh chưa từng hoài nghi mình sẽ không làm được. . . . . .
Viên Thiếu Tề buồn rầu thu hồi suy nghĩ, tay phải vô thức xoa thái dương.
Nơi đó có một vết thương nhỏ, là cha của Uông Ngữ Đạt thưởng cho anh, lưu lại một ấn tượng sâu sắc nhất.
Ngày đó, vợ chồng họ Uông gọi anh qua gặp, giáp mặt nói móc anh, lên án anh vọng tưởng thấy người sang bắt quàng làm họ.
“Tôi đã điều tra gốc tích của cậu rồi, thằng nhóc, ba cậu chẳng qua chỉ là một công nhân xây dựng, mẹ cậu bỏ đi theo người khác, cậu lúc học trung học thì luôn trốn học đánh nhau, ra vào cục cảnh sát, còn từng bị đưa vào trường giáo dưỡng dành cho thiếu niên– chỉ bằng loại người có xuất thân bối cảnh như cậu mà cũng dám vọng tưởng trèo cao với Ngữ Đạt nhà chúng tôi? Cậu ngay cả xách giày cho con tôi cũng không xứng! Đừng si tâm vọng tưởng nữa!”
Liên tiếp kêu gào rống giận xong, ông Uông liền cho anh vài cái tát, cuối cùng còn dùng gậy golf đánh vào đầu anh.
Đến nay anh vẫn còn nhớ rõ, cái loại cảm giác gần như tuyệt vọng và nhục nhã đó. Anh đến bệnh viện khâu vài mũi, miệng vết thương khâu lại rồi, lòng lại nứt ra một vạch.
Anh đã từng suy nghĩ hay là vứt bỏ tất cả, thử thuyết phục bản thân vĩnh biệt cái tình yêu vô vọng này. Anh đưa ra lời chia tay với cô, cô lại dù chết vẫn quấn quít lấy anh, kiên quyết đi theo anh đến chân trời góc biển.
Bởi tình yêu đã quá sâu sắc, quá ngông cuồng, bọn họ đều không thể chia lìa lẫn nhau, cả hai rốt cục liều lĩnh bỏ trốn.
Có lẽ, là bọn anh sai lầm rồi.
Có lẽ tình yêu, chung quy không đấu lại hiện thực, chỉ có thể đổ thừa bọn họ năm đó tuổi còn rất trẻ, bị tình yêu làm cho mờ mắt. . . . . .
“Đang suy nghĩ gì thế?” Lưu Hiểu Tuyên nũng nịu hỏi, đưa một ly sâm banh cho anh.”Làm chi một người đứng ở chỗ này ngẩn người?”
Viên Thiếu Tề không trả lời, nhận ly sâm banh, nâng chén cụng nhẹ vào chén

rượu của cô, lặng lẽ uống.
“Thật ra anh khiêu vũ cũng không tồi nha, anh nói chưa bao giờ cùng người khác khiêu vũ, em còn tưởng rằng anh thật sự hoàn toàn không biết nhảy. . . . . .” Lưu Hiểu Tuyên ngẩng khuôn mặt đỏ bừng, chăm chú nhìn anh, đôi mắt rõ ràng biểu lộ sự yêu mến.
Viên Thiếu Tề đạm mạc đón nhận ánh mắt của cô cô, bình tĩnh không động. Không phải anh không cảm thấy sự yêu thích của vị nữ thiên kim dịu dàng đáng yêu này đối với mình, nhưng từ trước đây thật lâu, anh đã phát hiện mình không còn có thể yêu sâu đậm một người giống như hồi còn trẻ được nữa, tim của anh đã héo rũ, một chút sức sống cũng không có.
“Anh phải đi.” Anh đưa chén rượu không giao cho một người hầu của Lưu gia.”Sáng mai còn có cuộc họp.”
“Đúng vậy. Đã muộn rồi.” Lưu Hiểu Tuyên luyến tiếc liếc đồng hồ, đã quá nửa đêm, mặc dù đối với cô mà nói đây mới đúng là thời điểm vui chơi đích thực, nhưng cô rất rõ ràng, anh là một người đàn ông có quy luật cuộc sống nghiêm cẩn (chặt chẽ cẩn thận), luôn không thích mấy việc xã giao vô vị, anh tham dự sinh nhật của cô là đã nể mặt cô rồi. “Được rồi, anh về sớm một chút, nghỉ ngơi sớm một chút.”
“Được.” Anh gật đầu, đang muốn xoay người, cô bỗng nhiên giương giọng gọi anh.
“Khuy tay áo của anh.” Cô tới gần, thay anh điều chỉnh khuy tay áo bằng thạch anh đen bị lệch, hình ảnh hai người thân mật hoàn toàn rơi vào mắt Uông Ngữ Đạt.
Khi nào thì anh bắt đầu hiểu được sự khác biệt của khuy tay áo? Còn nhớ trước kia cô mua cho anh thì bị anh dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, nói mình không cần thứ đồ trang trí phiền toái đó.
Anh thật sự đã thay đổi.
Uông Ngữ Đạt đứng lặng trong góc, xuất thần quan sát người chồng cũ. Anh hiện tại, không còn là chàng trai hấp tấp đầy sức sống năm đó nữa, anh bây giờ đầy hiểu biết, ăn mặc có phẩm vị, toàn thân trên dưới lộ ra vẻ anh tuấn lạnh lùng, nhã nhặn nhưng cứng rắn.
Chỉ liếc mắt một cái, cô đã biết anh không còn giống như ngày xưa, đã là một người đàn ông chín chắn thành đạt, hơn nữa còn là một cái máy mười phần phát ra sức hấp dẫn.
Cô dám khẳng định, tiệc rượu đêm nay những người con gái duyên dáng xinh đẹp lại có tiếng hơn một nửa đều chú ý tới anh, âm thầm để ý, nếu không phải ngại anh là bạn trai của nữ chủ nhân bữa tiệc thì chỉ sợ sớm đã vây xung quanh anh.
Trước kia, cô luôn khoe khoang chỉ mình mới có thể có con mắt tinh tường nhìn ra anh hùng, nay, vị anh hùng đó đã lập nhiều công danh vĩ đại, vang danh xa gần.
Anh không còn là người đàn ông của cô nữa, từ rất lâu trước kia, cũng đã không phải . . . . . .
Vết thương ở ngón tay bỗng dưng co rút đau đớn, cô chậm rãi cởi băng dán ra, ngậm đầu ngón tay sưng đỏ vào miệng.
Rất đau, đau đến mức dường như ngay cả trái tim cũng bị bóp nghẹt, ngực ứ đọng.
Cô thu hồi ánh mắt lưu luyến, nhặt ví da lên, đi vào cửa khu nhà cao cấp, bên ngoài mưa bụi vẫn rả rích, không khí thấm lạnh.
“Tiểu thư, cô có lái xe không?” Người gác cổng ân cần tiến đến hỏi thăm.
Cô lắc đầu.”Tôi nghĩ. . . . . . Hẳn là phải có xe bus chứ?”
“Cô muốn đi xe bus?” Người gác cổng sửng sốt.”Nhưng đã qua chuyến cuối cùng rồi.”
“Như vậy à.” Quả thế.”Tôi tự gọi xe được rồi.”
“Tôi gọi giúp cô.” Người gác cổng cầm lấy di động, thân mật đề nghị.”Tiểu thư có muốn vào trong phòng chờ không? Chờ xe đến tôi lại báo cho cô.”
“Không cần.” Cô không muốn ở trong phòng nhìn anh thân thiết cùng cô gái khác.”Tôi ở bên ngoài chờ là tốt rồi.”
“Vậy được rồi.” Người gác cổng gọi điện thoại kêu xe.
Cô lẳng lặng đứng yên chờ, chỉ chốc lát sau, một thân ảnh cao lớn vô thanh vô tức tới bên cạnh cô.
“Không có người tới đón sao?”
Thần kinh cô bị kéo căng, nín thở ngước mắt lên, nhìn về phía khuôn mặt vô cảm của chồng cũ.”Em gọi tắc xi.”
Anh nhướng mày.”Trước kia không phải em từng nói, quá mười giờ tối, người nhà em sẽ không cho em một mình đi tắc xi sao? Vì sao không gọi lái xe tới đón?”
Cần anh quan tâm sao?
Cô không vui liếc anh một cái.”Em cũng đã ba mươi, một mình ngồi xe về nhà cũng không sao.”
Viên Thiếu Tề nhếch môi, từ chối cho ý kiến. Người gác cổng thay anh lái xe qua, anh liếc mắt về phía vợ cũ, thấy hai tay cô lập cập trong chiếc áo khoác mỏng manh, có vẻ như rất lạnh, một cảm giác xúc động không biết ở đâu ra nổi lên, không khỏi cất tiếng ồm ồm.
“Ngồi xe của tôi đi!”
“Cái gì?” Cô sửng sốt.
“Tôi đưa em về.” Anh không thanh minh mà chỉ ra mệnh lệnh.”Lên xe!”
Cửa xe đóng kín cũng giam lại hai con tim đang xúc động khôn ngừng.
Uông Ngữ Đạt nhìn thẳng cửa kính xe phía trước, nhìn cần gạt nước theo quán tính lắc lư phải trái, ánh sáng từ đèn xe mờ mờ uốn lượn theo con đường, tiếng mưa lộp bộp vang lên bên tai.
Cô nhìn, nghe, nhưng cái gì cũng không lọt vào mắt, cái gì cũng không lọt vào tai.
Cảm quan sâu sắc của cô cảm giác được hình dáng của người đàn ông bên cạnh, trên người anh toát ra một mùi nam tính, cùng với tư thế điều khiển xe đầy thoải mái.
Cô chỉ cảm nhận được anh –
Đáng giận!
“Mấy năm này sống thế nào?” Anh bỗng nhiên phá vỡ bầu không khí nặng nề.
Anh có cần phải biết

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT