|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sống lưng, giọng nói này. . . . . . rất quen thuộc.
Cô bỗng nhiên quay đầu, đập vào ánh mắt quả nhiên là khuôn mặt của người đàn ông khiến cho lòng cô vừa chua xót lại vừa đau lòng.
“Là anh? Viên. . . . . . Thiếu Tề.”
“Thật bất ngờ sao?” Anh nhàn nhã nhếch miệng, ngồi xuống đối diện cô.
Cô cắn chặt răng, lời nói khó khăn lắm mới có thể theo cánh môi thốt ra.”Anh sẽ không phải. . . . . . chính là tổng giám đốc khách sạn này?”
“Xin chỉ giáo nhiều.” Anh đưa ra danh thiếp.
Cô chần chờ nhận lấy, ngón tay run lên, danh thiếp tinh xảo lại có chất lượng chỉ ra rõ ràng anh là tổng giám đốc khách sạn kiêm phó chủ tịch tập đoàn.
Trừng mắt nhìn những con chữ in trên danh thiếp giống như đang đùa cợt cô, cô bỗng nhiên đã hiểu mình vì sao phải không công chờ thêm hai giờ ở tại phòng họp nhỏ này.
“Anh cố ý đấy sao?” Giọng cô sắc bén chất vấn.
“Tôi không hiểu ý của Uông tiểu thư.”
Giả ngu! Anh rõ ràng là cố ý chỉnh cô!
Cô nhìn anh bằng ánh mắt mang hình viên đạn, anh ung dung tiếp nhận một cách vô thưởng vô phạt.
“Sao vẫn đứng vậy? Mời ngồi!” Anh cười giống như đang mang gà đi chúc tết chồn.
Cô cứng ngắc trở lại chỗ ngồi.
“Cơm ăn ngon không?” Anh chỉ cái hộp không trên bàn trà.
“Cũng tạm.”
“Cà phê đâu? Muốn gọi người cho em thêm một ly không?”
“Em không phải đến đây để ăn hay uống cà phê.” Cô thách thức nhướn mày.
Anh nhẹ giọng nở nụ cười, cười đến mức khiến cô như đứng đống lửa, như ngồi đống than, thấy không được tự nhiên.
“Anh rốt cuộc muốn như thế nào?”
“Thoải mái đi, Uông tiểu thư.” Anh dừng cười, uống một hớp cà phê.”Em làm việc luôn khẩn trương gấp gáp như vậy sao?”
Là vì anh cô mới khẩn trương, có được không? Vì cô biết rõ anh không có lòng tốt gì.
Uông Ngữ Đạt ném cho chồng cũ hai ánh mắt xem thường.”Em nghe nói, anh đối với sổ tay tuyên truyền em làm có ý kiến?”
“Không sai, là có một chút.” Trên tay anh cầm hàng mẫu, cười cười đùa nghịch một chút, bỗng nhiên vứt xuống rơi đúng trước mặt cô.”Bị trùng lặp!”
“Cái gì?” Cô nhất thời sửng sốt.
“Tôi nói phần này hoàn toàn thất bại, mời Uông tiểu thư làm lại đề án một lần nữa.”
Làm lại đề án một lần nữa? Ý anh là chỉnh sửa lại toàn bộ? Anh định đem cô ra làm trò đùa giỡn ngu ngốc sao?
Cô căm tức nhìn anh.”Nhưng tôi xin thỉnh giáo Viên tiên sinh là chỗ nào thấy không hài lòng?”
“In ấn, hình ảnh, nội dung, tôi thấy tất cả đều không hài lòng.” Anh trả lời rất đơn giản, ngắn gọn làm cho người khác hộc máu.
Cô nén giận.”Nhưng vừa mới rồi phó quản lý Trần nói với tôi, cô ấy thấy tuyệt đối OK. . . . . .”
Viên Thiếu Tề mỉm cười, dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực.”Nhớ không? Uông tiểu thư, vừa mới rồi tôi đã cho cô danh thiếp.”
“Vậy thì sao?”
“Tôi là tổng giám đốc.” Anh biểu thị công khai, một bộ tư thế vui mừng tự đắc.
Ý là việc của khách sạn này hết thảy đều do anh định đoạt!
Cô tức giận đến cơ hồ muốn sung huyết não.”Viên Thiếu Tề! Anh –”
Anh vươn một ngón tay, lắc lắc trước mặt cô.”Lúc đang bàn công việc, tôi hi vọng chúng ta có thể tôn trọng lẫn nhau, Uông tiểu thư.”
Cô phút chốc tức run.”Tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Viên từng trải quả là quá để ý.” Mỗi câu chữ gằn từng tiếng theo kẽ răng.
Cô sắp tức điên rồi, chắc anh cũng nhìn ra được, nhưng anh không hề thể hiện một chút dấu hiệu đồng tình nào.
“Vậy Uông tiểu thư khi nào thì có thể làm lại đề án giao cho tôi?” Anh lành lạnh hỏi.
Quả thực khinh người quá đáng!
Uông Ngữ Đạt thầm nắm chặt lòng bàn tay.”Ít nhất cũng xin tổng giám đốc Viên cho tôi một phương hướng, nếu không tôi làm sao mà biết sửa từ đâu?”
Anh nhún vai.”Nếu tôi mà biết sửa lại như thế nào cho tốt hơn, thì rõ ràng đã tự mình làm rồi, cần gì đem việc này cho người khác làm?”
Cô muốn giết người! “Anh là tổng giám đốc, chẳng lẽ đối với việc tuyên truyền hình tượng của khách sạn không có một chút ý tưởng nào sao?”
“Có một chút, nhưng trong khoảng thời gian ngắn rất khó thuyết minh cụ thể.”
“Vậy lúc nào anh có thời gian để thuyết minh cụ thể thì gọi điện thoại cho tôi, hoặc là viết E-mail cũng được.”
“Tôi ưa mặt đối mặt trao đổi trực tiếp, như vậy để không có hiểu lầm.” Thể hiện rõ là muốn làm cô mất thời gian.
Lần Cầu Hôn Thứ Hai – Chương 03.1
“Ngoài anh ra tôi còn có rất nhiều dự án khác. . . . . .” Cô cũng không muốn hao phí thời gian mà tiếp chuyện với anh.
“Nếu Uông tiểu thư bề bộn nhiều việc, chúng tôi cũng không làm khó dễ cô, tôi bảo phó quản lý Trần tìm người khác tới làm vụ này là được rồi.”
Đáng chết, cô phải kiếm số tiền kia!”Không cần, tôi sẽ làm. Tôi sẽ. . . . . . Nhất định sẽ hết sức đưa ra một bản đề án khiến cho tổng giám đốc vừa lòng.”
“Một tuần kịp không?”
“Được, một tuần.”
“Vậy đã định rồi, một tuần sau, xin Uông tiểu thư đưa ra ba bản kế hoạch khác nhau để tôi tham khảo.”
Ba bản!
Cô tức giận trừng mắt nhìn anh. Anh chẳng những bỏ đi thành quả tâm huyết hao phí gần hai tháng của cô, còn muốn cô trong một tuần ngắn ngủi đưa ra ba bản kế hoạch mới, đáng ghê tởm hơn là, ngay cả chút phương hướng đề nghị cũng không cho cô, muốn cô thầy bói mù sờ voi, anh quả thực rất có khả năng soi mói.
Nếu cô thông minh mà nói… nên buông tha vụ này, tiếp tục dây dưa cùng anh chỉ khiến bản thân càng lâm vào cảnh tiến thoái không xong.
Nhưng cô không cam lòng, không cam lòng con vịt đã được luộc chín lại bay đi mất (kiểu như thức ăn đến mồm rồi mà còn trôi mất), lại càng không cam lòng để anh dùng một loại ánh mắt hèn mọn khinh thường khiêu khích cô, như thể không tin cô có năng lực hoàn thành nhiệm vụ anh giao phó.
Liều thôi!
Vì để chứng minh mình không còn là vị đại tiểu thư nhõng nhẽo trong mắt anh, cô liều chết cũng muốn hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi này, cô nhất định phải làm cho anh tâm phục khẩu phục, ngoài miệng không nói được một câu ghét bỏ.
“Một tuần sau gặp lại!”
Cô nói cụt lủn, đứng dậy bỏ chạy lấy người, phong thái cao ngạo, tư thế mạnh mẽ.
Viên Thiếu Tề nhìn theo bóng dáng cô, ánh mắt trầm xuống .
Anh biết mình thực nhàm chán,thái độ rất máy móc, không giống một nam tử hán hào phóng quang minh chính đại.
Nhưng anh không nhịn được, chỉ vì không muốn để cho cô đi mất, không muốn dễ dàng buông tha cô.
Ai bảo cô giữa đêm mưa gió tại cái nơi hoang vu đó lại bốc đồng nhảy xuống xe như vậy, hại anh lo lắng ảo não, sau đó, trơ mắt nhìn cô lên xe của một người đàn ông khác. . . . . .
Vừa nghĩ tới đây, khóe miệng Viên Thiếu Tề nhếch lên mỉa mai.
Một tuần, ba bản kế hoạch khác nhau.
Anh rất xấu xa, anh biết.
Nhưng anh cũng rất ngạc nhiên, đến phút cuối cùng cô sẽ ứng biến như thế nào đây?
…
“Đạt Đạt, con còn chưa ngủ à?”
Đã đêm khuya nhưng Uông Ngữ Đạt vẫn còn mở đèn đánh máy trước máy tính, phía sau truyền đến một tiếng nói ngái ngủ.
Cô ngoái đầu nhìn lại, mỉm cười với ánh mắt lo lắng của mẹ.
“Mẹ, sao mẹ tỉnh dậy làm gì?”
“Mẹ dậy đi toilet.” Bà Uông nói nhỏ, ngáp dài, ngồi ở mép giường.”Con làm sao vậy? Đang bận gì thế? Trễ như vậy còn chưa ngủ?”
“Dạ, con viết một vài thứ.”
“Viết cái gì mới được chứ? Mẹ thấy con cả ngày hôm nay đều chỉ biết viết viết.”
“Một bản kế hoạch ạ.” Uông Ngữ Đạt không biết nên giải thích như thế nào, đành phải đứng dậy, ôm thân mình mẹ gầy yếu.”Mẹ, không phải con đã nói nửa đêm rời giường phải nhớ mặc áo khoác sao? Mẹ như vậy cảm lạnh thì sao.”
“Không đâu, mẹ nóng quá.” Bà Uông vừa mới cậy mạnh nói, lập tức hắt hơi một cái.”Hắt xì!”
“Mẹ thấy chưa.” Uông Ngữ Đạt thở dài bất đắc dĩ, lấy áo choàng của mình ra, khép vạt áo lại trên vai mẹ, sau đó đỡ mẹ đứng dậy.”Con đưa mẹ về phòng ngủ.”
“Vậy còn con?”
“Con à, chờ làm xong con sẽ đi ngủ .”
“Vậy còn bao lâu nữa?”
“Sắp xong rồi.” Uông Ngữ Đạt gạt mẹ, biết rõ đêm nay mình còn phải thức đến sáng, sợ là vậy vẫn không nộp kịp. Cô cắn răng thở dài hối tiếc, bắt buộc bản thân lấy lại tinh thần.”Được rồi, mẹ nằm xuống đi.” Cô giúp mẹ lên giường.”Chăn phải đắp kín, không
cho phép mẹ lại đá văng.”
“Cũng rất nóng chứ sao.” Giọng bà Uông ủy khuất.”Cũng không được bật quạt?”
“Không được.” Cô mỉm cười.
“Được rồi.” Bà Uông thở dài, nhắm mắt lại, mơ hồ nói.”Vậy con viết xong đề án, cũng phải ngoan ngoãn ngủ nha. . .”
“Con biết rồi.” Uông Ngữ Đạt đứng trước giường mẹ nhìn một lát, một cảm giác ngọt ngào xen lẫn chua xót, suy nghĩ trong lòng rối rắm, đến tận khi xác định mẹ ngủ say rồi, cô mới lặng lẽ rời khỏi phòng.
Liếc đồng hồ báo thức, đã qua hơn hai giờ khuya rồi, mà tiến độ ba bản kế hoạch khác nhau của cô còn chưa đến 20%.
Viên Thiếu Tề hẹn cô buổi sáng mười giờ họp, còn không biết sẽ soi mói kế hoạch thế nào đây của cô.
Thật ghê tởm, thật sự rất ghê tởm –
Cô lấy hai tay che mặt, dùng sức cắn răng.
Nhưng cô sẽ không nhận thua , tuyệt đối không thể thua, cô nhất định phải khiến anh nhìn mình với cặp mắt khác xưa!
Cô phải làm anh bất ngờ.
Buổi sáng mười giờ, Uông Ngữ Đạt đúng giờ có mặt ở văn phòng riêng của anh, bày ra một khuôn mặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




