watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4953 Lượt

nghiêm túc giải quyết việc chung, đưa cho anh ba bản kế hoạch khác nhau.
Tạm thời không nói nội dung kế hoạch có ưu khuyết gì, ít nhất là tốc độ hoàn thành cực cao, mỗi một phần đều là dụng tâm viết, không hề qua loa đại khái.
Không ngờ mười ngón tay cả ngày không dính nước năm đó, ngay cả rửa cái bát cũng đánh vỡ, là đại tiểu thư hàng ngày chỉ biết đi dạo phố mua sắm, lại biết dùng thái độ nghiêm túc như thế đối với công việc — thật không thể tin nổi!
“Sao? Ba bản kế hoạch tổng giám đốc Viên có hài lòng không?” Cô lạnh lùng hỏi, khẩu khí thật là lạnh, nhưng anh nhìn thấy ánh mắt cô không chớp, phát giác ra cô không giấu được sự hồi hộp.
Xem ra cô rất sợ bị anh đả kích.
Viên Thiếu Tề thầm cười lạnh, xem ba bản kế hoạch, sau đó khép lại, bất động thanh sắc nhìn cô chằm chằm.
Cô bị anh nhìn hết sức không được tự nhiên, nhưng vẫn quật cường nhìn thẳng vào mắt anh.”Rốt cuộc thế nào? Xin tổng giám đốc nói thẳng cho tôi biết.”
“Còn có thể sửa nữa.” Anh thản nhiên nói một câu.
Cô sửng sốt, sau một lúc lâu, thật cẩn thận lên tiếng.”Là sao, còn có thể sửa nữa?”
“Cũng không tệ lắm.”
“Cho nên?”
“Cứ sửa tiếp đi, cuối tuần chúng ta lại thảo luận.”
“A?” Cô choáng váng. Đúng là gặp quỷ, đến tột cùng anh tính làm cái gì đây!”Anh không nói cho tôi biết, phần kế hoạch nào còn chưa tốt sao? Ít nhất để tôi còn có phương hướng nếu không muốn tôi sửa chữa thế nào?”
“Ba kế hoạch đều đạt tầm sáu bảy phần, cô muốn tôi chọn cái nào đây? Ít nhất phải chỉnh sửa đến khi được chín mười phần, chúng tôi sẽ ra quyết định.”
Cô bóp nắm tay.”Vậy tôi phải sửa ba phần?”
“Đúng vậy.” Anh mỉm cười.
Cô oán hận trừng anh, thật muốn đập bẹp anh, đang muốn lên tiếng, di động bỗng dưng vang lên một âm điệu chói tai, cô nghe thấy tiếng chuông, liền vội vàng mở túi, lấy di động ra.
“Dạ, dì Bảo ạ? Có chuyện gì ạ?” Một giọng nói dồn dập ở đầu kia, cô nghe xong, khuôn mặt đột nhiên biến sắc.
“Đã biết ạ, con lập tức trở về!” Gác điện thoại xong, cô lập tức đứng dậy.
Viên Thiếu Tề nhíu mày.”Cô đi đâu vậy?”
“Tôi có việc gấp, phải đi ngay.”
“Có chuyện gì quan trọng sao?” Anh chất vấn.”Cô quên chúng ta còn đang họp sao?”
“Không phải anh muốn tôi tiếp tục sửa chữa kế hoạch sao? Tôi sẽ sửa, như vậy còn chưa đủ sao? Còn có cái gì mà phải thảo luận ?” Cô hiển nhiên không có kiên nhẫn nhiều lời cùng anh.
“Uông Ngữ Đạt, cô –”
“Anh bảo thư ký gọi điện thoại hẹn thời gian đi!” Dứt lời, cô cũng không đợi anh đáp lại, đi thẳng.
Viên Thiếu Tề nhìn thần sắc cô vội vàng, lửa giận ở ngực chợt trào lên, một lát sau, anh rốt cục không nhịn được, ném bút về phía tường đối diện cho hả giận.
Anh sai rồi, cô một chút cũng không thay đổi, vẫn là thiên kim tiểu thư ngang ngược trước kia, không chút nào tôn trọng, cũng không đem anh, khách hàng lớn này để vào mắt.
Tốt, rất tốt.
Viên Thiếu Tề hừ lạnh, mắt trầm xuống như biển băng Bắc Cực, hàn khí bức người.
Cô dám can đảm khinh thường anh, cũng đừng trách anh xuống tay vô tình!
Viên Thiếu kiên quyết một lòng toan tính, đáng tiếc cô vợ cũ sắp bị anh đối xử tàn khốc vẫn chưa cảm nhận được sự phẫn nộ của anh, cô chỉ mải thấp thỏm với cuộc điện thoại mới nhận vừa rồi.
Dì Bào nói cho cô biết, mẹ cô một mình ra khỏi nhà, không thấy bóng dáng!
Cô lo lắng, vẫy một chiếc tắc xi, về thằng đến nhà, gặp dì Bảo, phân công nhau tìm kiếm ở khu phụ cận.
Nửa giờ sau, cô mới tìm được mẹ cô trốn trong một cái ngõ tối, mẹ cô ngây ngốc ngồi dưới đất, biểu tình mờ mịt.
Cô ôm mẹ.”Mẹ, sao mẹ một mình chạy đến đây? Mẹ đừng làm con sợ!”
“Đạt Đạt, anh trai con đâu?” Bà Uông không cảm nhận được con gái đang kích động, chỉ ngơ ngác hỏi.”Mẹ muốn tìm nó nhưng lại không tìm thấy.”
Uông Ngữ Đạt nghe vậy, trái tim nhói một cái, giương mắt nhìn mẹ, “Mẹ ra ngoài. . . . . . là vì anh Hoa?”
“Đúng vậy, anh con sao không ở nhà?” Bà Uông nghi hoặc.”Có phải lại ra ngoài lêu lổng cùng bạn học không?”
“Không phải, mẹ, không phải.” Cô nâng khuôn mặt gầy yếu của mẹ lên, cố mỉm cười.” Mẹ quên rồi sao? Anh con xuất ngoại rồi mà.”
“Xuất ngoại? Vì sao?”
“Anh đi. . . . . . đi du học mà! Vì mẹ nói đám bạn học hư hỏng làm hư anh con, nên muốn cho anh Mĩ học, mẹ quên rồi sao?”
“Nước Mĩ? Đó không phải là nơi xa tít mù tắp mới đến được sao?”
“Phải, phải, phải ngồi máy bay mười tiếng.”
“Vậy Đạt Đạt, con dẫn mẹ đi đi, đã lâu không nhìn thấy anh trai con rồi, mẹ muốn nhìn thấy nó!” Bà Uông níu một góc ống tay áo con gái, tính trẻ con nổi dậy nũng nịu.
Uông Ngữ Đạt gật đầu, nụ cười càng tươi sáng.”Con biết rồi, con cũng vậy. . . . . . Con cũng muốn gặp anh, chờ con rảnh dẫn mẹ đi được không?” Cô trấn an mẹ, giương cánh tay nâng mẹ dậy.
“Tốt, cả nhà chúng ta cùng đi thăm anh trai con.” Bà Uông vui vẻ, đi theo con gái từng bước một hướng về nhà, nghiêng đầu nghĩ ngợi, lại hỏi: “Đúng rồi, Đạt Đạt, ba con đâu? Mấy ngày nay không thấy, ba lại ở công ty làm thêm giờ đúng không? Ba con chỉ quan tâm đến công ty, cũng không quan tâm đến mẹ con chúng ta.”
“Đúng vậy, ba, ba. . . . . . rất quá đáng.” Uông Ngữ Đạt hùa theo mẹ oán giận, suy nghĩ trong lòng lại lặng lẽ tràn ra sự chua xót.”Nhưng ba vẫn tốt, ba muốn con chăm sóc mẹ cho tốt, ba vẫn rất quan tâm đến mẹ.”
“Đứa ngốc này! Tại sao lại là con chăm sóc mẹ? Đương nhiên là mẹ đây phải chăm con rồi!” Bà Uông xoa xoa tay của con gái, cười thoải mái. “Đạt Đạt, mẹ dẫn con đi tắm rửa.”
“Được, chúng ta cùng nhau tắm.”
Sau khi về đến nhà, Uông Ngữ Đạt dàn xếp tốt cho mẹ, đầu tiên gọi điện thoại cho dì Bảo, nói cho dì biết người đã tìm được rồi, muốn dì không cần phải lo lắng, sau đó vội vàng mở nước ấm trong bồn tắm lớn.
“Mẹ giúp con cởi quần áo.” Bà Uông kéo cô lại, tay chân vụng về thay cô mở cúc áo.
Cô nở nụ cười, thành thạo thầm hỗ trợ, làm bà Uông tưởng chính mình cởi, tiếp theo cô cũng đưa tay ra.”Đến lượt con giúp mẹ cởi nha.”
“Được.” Bà Uông giơ cao hai tay, giống như đứa trẻ ngoan ngoãn chờ đợi.
Cởi quần áo xong, hai mẹ con đều tự cầm lấy khăn mặt, bông tắm, lau người giúp nhau, chơi đùa vui vẻ, làm miếng bọt biển chỉ toàn xà phòng.
Uông Ngữ Đạt cầm lấy vòi hoa sen, phun vào mẹ, bà Uông cười thét chói tai.
“Đứa con hư này! Sao có thể làm vậy với mẹ?”
Một trận vui đùa ầm ĩ qua đi, hai mẹ con ngồi vào bồn tắm lớn, bà Uông đưa lưng về phía con gái, vui vẻ ngâm nga ca hát.
Uông Ngữ Đạt kì lưng cho mẹ, dịu dàng lấy khăn mặt lau, nhìn thân mình mẹ ngày càng gầy yếu, lòng căng thẳng, đôi mắt lâm râm nóng lên.
Cô ôm mẹ từ phía sau, hai má dán trên làn vai trần của bà.”Mẹ, mẹ phải hứa với con, về sau không được không nói một tiếng đã đi ra ngoài. Mẹ muốn đi đâu, bảo với dì Bảo dẫn mẹ đi, bằng không con tìm không thấy mẹ, sẽ rất tức giận, rất tức giận đó.”
“Mẹ biết rồi, mẹ hứa sẽ ở nhà với con, không để khi con tan học về không tìm thấy mẹ, được không?” Bag Uông không nhận ra sự thương tâm trong lời nói của con gái, chỉ ngây ngốc cười.
“Mẹ, con yêu mẹ.” Uông Ngữ Đạt nhỏ giọng nói, tựa như những lần làm nũng với mẹ trước đây, thật vui vẻ.
Bà Uông tiếp tục ngâm nga.
“Con cũng yêu ba.”
“. . . . . .”
“Còn cả anh trai nữa. . . . . .” Giọng Uông Ngữ Đạt khẽ run.”Con mong anh nhanh trở về.”
“Anh con nếu không trở lại, chúng ta phải đi tìm nó!” Bà Uông cuối cùng cũng có phản ứng, cười đáp lời.
“Đúng vậy, chúng ta. . . . . . đi tìm anh.” Uông Ngữ Đạt nháy mắt mấy cái, cũng không biết có phải hơi trong phòng tắm quá nồng hay không, cô cảm giác trước mắt mình một mảng hơi nước mênh mông.”Mẹ. . . . . .”
“Hình như có tiếng điện thoại.” Bà Uông ngắt lời cô, làm bộ kéo dài lỗ tai lắng nghe.
“Đúng.” Cô cũng nghe thấy.”Con đi nghe.”
Uông Ngữ Đạt nhẹ đứng dậy, lấy khăn tắm bao quanh mình, quay về phòng ngủ tiếp di động.
“Là Uông tiểu thư sao?” Tiếng nói lưu loát.”Tôi là thư ký của tổng giám đốc Viên của Xuân Duyệt, tổng giám đốc chúng tôi muốn cùng cô hẹn vào hai giờ chiều thứ tư họp, có thể chứ?”
Thứ tư, Uông Ngữ Đạt nhìn lịch làm việc phía trên bàn sách, thầm tính toán, cô chỉ có thời gian sáu ngày để có thể thể sửa chữa bản kế hoạch, hơn nữa còn có hai kế hoạch của hai vụ khác cũng gần tới kỳ hạn nộp bản thảo.
Huyệt thái dương phút chốc truyền đến từng trận co rút đau đớn.
Mệt mỏi quá, cuộc sống như ngọn nến hai đầu cùng đốt, đến tột cùng khi nào mới có thể chấm dứt đây?
“Có vấn đề sao? Uông tiểu thư.” Đối phương thấy cô thật lâu không lên tiếng, nghi ngờ truy vấn.
Cô nhắm mắt, khóe môi nhếch lên kiên nghị.”Mời cô chuyển lời đến anh Viên, tôi sẽ đến đúng giờ.”
Muốn chiến cứ chiến đi! Cô sẵn sàng phụng bồi.
Cảm giác mọi chuyện xảy ra giống một cuộc giao tranh, không đúng, không phải giao tranh, trong trận chiến này, chỉ có một mình cô phải đơn phương chống lại, anh ác ý khi dễ, mà cô không thể phản kích, đành phải bị động nghênh chiến.
Đối với đề án cô đưa ra, anh luôn có ý kiến, luôn không hài lòng, một tháng nay liên tục giằng co mà vẫn chẳng thể đưa ra quyết định cuối cùng.
Mệt mỏi, nhiều lúc thật

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT