|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
gì cần giúp mà lại mua cà phê cho anh uống vậy?
_Người ta quan tâm, mua cà phê cho anh uống, tiếng cảm ơn còn không thèm nói…- Vi lầm bầm
_Ừ thì cảm ơn.- Tui nheo mắt
_Anh cho em hỏi cái này.- Vi khều khều tui
_Ừ thì hỏi đi.
_Nếu như có ai người con trai thích anh…
Nghe Vi nói đến đây tui sặc sụa, phun hớp cà phê đang uống ra ngoài rồi quay qua nhìn Vi bàng hoàng:
_Cái gì? Thích cái gì?
_Không ý em là…trong trường có hai đứa con trai, tụi nó nói thích em, giờ em phải làm sao?- Vi vội vàng giải thích
_Thì…thích đứa nào em chọn đứa đó, còn không thích thì khỏi chọn ai hết.
_Nếu em biết là em thích hay không thích thì em hỏi anh làm cái gì.
_Anh đâu phải con gái đâu mà anh biết.
_Vậy chỉ còn nước hỏi chị Linh thôi.- Vi chống tay lên cằm
_Ừm…ừm…- Tui ậm ừ
_Hôm nay không ai rước anh à?- Vi hỏi
_Không, chị Hạnh bận việc gì rồi.
_Cùng hoàn cảnh, hôm nay em cũng đi xe buýt về…hi hi.
_Ừ, chuyến nào vậy?
_Cùng chuyến với anh.
_Ừ, có cần anh đưa về tận nhà không?- Tui hỏi
_Có, em mời anh uống cà phê, anh hộ tống em về nhà, vậy là huề.
_Biết mà…
Cuối cùng xe buýt cũng tới, đưa Vi về nhà, tui lại phải đi xe buýt trở ngược lên để về. Mất hơn cả tiếng đồng hồ. Xong chuyến buýt cuối cùng, tui cuốc bộ về nhà, mưa xối xả không ngừng, tui vẫn cúi đầu lầm lì bước từng bước. Chốc chốc lại chùi kính vì không thấy rõ đường đi. Đi được chừng vài chục mét thì thấy có mấy thằng đánh nhau, không nhìn rõ lắm. Ba đánh một thì phải. Tui cũng liếc nhìn rồi bước vội một phần vì không muốn vướng vào rắc rối, phần còn lại là tui đã ngán đánh nhau đến tận cổ. Vừa đi qua được mấy bước thì có một thằng cầm gậy chạy ngược hướng tui nhảy vào giải vây cho thằng đang bị đánh. Nhìn tướng thì quen lắm, tui không nhìn rõ mặt vì cái kính mờ căm. Lấy ra chùi lại mấy lần mới thấy được rõ một chút. Nhìn kĩ lại thì muốn té ngửa, cái thằng ôn cầm gậy là thằng Mẫn chứ không ai khác, có cháy ra tro thì tui cũng nhận ra nó. Thằng ôn đó lại gây chuyện gì đây?
Nhưng mà tạm gác qua một bên, tui sấn lại gần tụi kia rồi lên tiếng.
_Ê thằng kia! Đi chơi sao không rủ tao?!
Cả đám nghe thấy tui liền quay ngoắc lại. Không chần chờ, tui đấm thẳng vào mũi một thằng đứng gần đó, té quị xuống nằm ôm mặt lăn lộn. Thằng Mẫn thấy vậy cũng phản pháo lại cầm gậy phang bừa rồi cùng thằng bạn nó bỏ chạy. Tui cũng chạy theo.
_Ê, cảm ơn nha, anh gì đó.- Thằng Mẫn vừa chạy vừa nói với tui
_Anh T của mày đây.- Tui cười rồi gỡ cái nón xuống
_Má, thằng ôn, đi đâu đây?!- Nó quáng quàng
_Học mới về chứ đi đâu, mày làm cái gì mà giờ này đi đấm nhau giữa đường vậy?
_Chuyện dài…lát tao kể cho.
Thằng bạn của thằng Mẫn từ phía sau chạy vụt lên, nó hét toáng:
_Lo chạy đê!!! Chết đến nơi rồi kìa!!!
Nhìn ra đằng sau, ba thằng kia đã đuổi đến đít. Tui hoảng hồn tăng hết ga rồi nói vọng lại cho thằng Mẫn nghe:
_Tản ra!!! Nhà tao nha! Nhà tao nha!!!
Chạy một lúc thì tới nhà, ba thằng kia mải mê đuổi theo thằng Mẫn với bạn của nó nên không mẩy may chú ý gì đến tui. Chạy sộc vào nhà, để cửa không khóa, tui thay đồ rồi chạy ngay xuống nhà nghe ngóng.
“Kéttt…..Sầm!!!” Thằng Mẫn đóng mạnh cửa rồi khóa lại.
_Thằng kia đâu?- Tui hỏi
_Bị túm rồi.- Nó vút mặt
_Làm gì mà bị tụi nó đập vậy?
_Thiếu nợ chứ gì.- Nói rồi nó nằm bẹp xuống sàn, thở như trâu.
_Ngu thì cho chết.- Tui cười
_Mày còn tiền không? Cho tao mượn đi. Không trả cho tụi nó là thằng bạn tao chết chắc.
_Bao nhiêu?- Tui hỏi
_Chừng 500$.
_Nghỉ, éo bạn bè gì nữa, tao đi ngủ đây.-Tui đứng dậy toan bước đi thì nó túm lấy chân tui
_T….Mày là thần thánh, mày là vị cứu tinh soi sáng đường tao đi, mày nỡ lòng nào thấy chết không cứu.- Nó gào lên thống thiết làm tui không khỏi “chạnh lòng”
_Làm cái éo gì mà mày nợ tới tận 500$?
_Có gì đâu, cá độ tí xíu…
_Cá tí xíu?- Tui giơ chân ra định đạp cho nó chết luôn thì nó giơ tay ngăn lại
_Thánh nhân của lòng tao, mày là Đấng Cứu Thế, giúp tao lần này thôi, tao sẽ trả nợ mà, éo cá độ nữa đâu.
_Mày còn bao nhiêu trong túi?- Tui hất hàm
_Éo còn một cắc.
_500$ đây, cuối tháng mà không trả đủ thì mày xác định.- Tui làu bàu đưa cho nó 500$
_Cảm ơn Đấng Cứu Thế, tao yêu mày nhất trên đời, cuối tháng tao nhất định trả.- Nó chộp lấy xấp tiền trên tay tui rồi chạy biến.
Chap 25
Chú ý: Hiện nay phần 2 của truyện đang bị một số kẻ giả mạo đạo truyện không phải do BE viết. Các bạn nên theo dõi tại đây nhé.
Sau khi lấy được tiền của tui, thằng Mẫn đi biệt, đến tối khoảng chín giờ thì nó trở lại cùng với thằng bạn nó.
_Vô nhà đi, có chuyện gì à?
_Không, chuộc được thằng ôn này ra rồi, hết chuyện rồi.- Thằng Mẫn nói
_Vậy đêm hôm còn bò qua đây làm gì? Không về nhà đi.- Tui hỏi
_Từ từ, nó muốn qua đây cảm ơn mày.- Vừa nói thằng Mẫn vừa đưa tay chỉ qua thằng bạn. Còn thằng kia cứ gật gật đầu.
_Gật cái gì mà gật? Nói cảm ơn lẹ để tao còn đi ngủ.
_À à, cảm ơn anh.- Nó nghe vậy nên sượng, vừa cảm ơn vừa gãi đầu gãi tai như khỉ
_Ờ, nhớ cuối tháng trả tiền tao đầy đủ là được. Về nhà đi.-Tui nói
_Khoan!- Bỗng dưng thằng Mẫn gào lên
_Điên hả? Mẹ mày.- Tui giật bắn người
_Thằng này tên Tuấn, từ nay nó sẽ về đội của mình.- Thằng Mẫn nhe răng toe tét
_Đội gì hả thằng kia?- Tui trố mắt
Nó phớt lờ tui đi rồi quay qua thằng Tuấn:
_Từ nay mày gọi thằng T là anh Nhị nghe chưa?- Nó cười ha hả
_Dạ!- Thằng cu “dạ” rõ to
Rồi nó quay qua tui:
_Anh Nhị!(Cúi gập người 90 độ)
_Mấy thằng bây điên hết rồi, đi về ngủ đi cho tao nhờ.- Vừa nói tui vừa đẩy đầu hai thằng kệch cỡm đó ra khỏi cửa.
Đóng sầm cửa lại, tui vẫn nghe tiếng thằng Mẫn văng vẳng bên ngoài “Mai nhớ đi học sớm nha mậy!”
Đi ngủ. Sáng đúng 6 giờ, đồng hồ réo. Thay đồ rồi ăn sáng, chuẩn bị đi học. Đứng soi cái bản mặt rầu rĩ trong gương mà thấy nản. Vuốt vuốt mặt, hỉ mũi phát rồi xách balô đi học.
Tới trường, mới 7 giờ 15. Dẹp tập sách rồi đi ra sân sau trường, dạo một vòng, hít thở không khí. Sáng ngày, trời còn nhiều sương sớm, lành lạnh. Dạo được một lúc thì mới nhận ra nãy giờ mình đi vòng tròn. Hèn gì thấy hơi chóng mặt, tưởng bệnh nữa.
“Bộp! Bộp!”- Tiếng bóng nảy
_Tao nói rồi, đi học mà được nhập hội của tao với thằng T thì mày khỏi phải sợ bị ăn hiếp.- Giọng nói oang oang
_Nhưng mà sao hôm qua anh với anh T…
_Cái đó là dùng mưu, tẩu vi thượng sách.
Thằng Mẫn vừa đi vừa nảy trái bóng rổ bồm bộp.
_Mày mà cũng biết tẩu vi thượng sách nữa ha, cuối tháng mà không trả đủ tiền cho tao thì liệu hồn.- Tui thấy thằng Mẫn thì sấn tới
_Ấy, mày bình tĩnh, Tuấn, mày lấy nước cho anh Nhị uống coi!- Thằng cô hồn đó cười duyên, đánh trống lảng
_Dạ, dạ.- Cu cậu vội vàng rút chai nước trong cặp ra đưa cho tui
_Anh Nhị uống nước suối cho bớt nóng.- Bây giờ tới thằng này cũng cười duyên đánh trống lảng, chắc là được huấn luyện đây mà, nhìn không khác gì anh em sinh đôi
_Nhị Nhị cái con cờ hó, trả tiền tao đi rồi nói, giờ chỉ còn có 5 đồng trong túi, quỵt tao là tao cho phù mỏ.- Tui cằn nhằn
_Ấy, anh nóng quá…- Thấy tui sừng sộ, mặt thằng Tuấn chuyển từ trắng sang tái.
_Cuối tháng đó, hai thằng bây…cuối tháng đó.- Vừa đi tui vừa lườm
_Ờ, nhớ rồi. Chơi bóng rổ không mày?- Thằng Mẫn hỏi
_Khỏi, tao mệt rồi.
Nói rồi tui bước thẳng. Đi ngang cái máy bán nước tự động, nhìn trước nhìn sau, không thấy ai, lấy tay dộng cái rầm, vậy là có nước ngọt uống. Cái máy bị khùng mấy ngày mà chưa ai sửa, cầu mong cho nó khỏi được sửa.
Tu lon nước ừng ực, không hiểu sao tự nhiên khát nước quá. “Ợ”, quẳng cái lon không vào sọt rác, 3 điểm.
Cả ngày hôm đó đáng lẽ ra là ngày yên bình nhưng mà không, ông trời cứ thích trêu ngươi, người hiền lại gặp hoàn cảnh trớ trêu.
Chiều, chuông reng tiết cuối vừa dứt thì cả đám trong lớp ù té chạy ra ngoài. Biết thân mình ốm yếu không chen lại chúng nó nên thôi cứ ra chót cho lành. Cứ tưởng là người cuối cùng ra khỏi lớp thì sẽ yên thân, ngờ đâuthằng ôn tóc đỏ vẫn còn ôm hận nên đợi khi mà trong lớp chỉ có mình tui thì chúng chặn cửa và quay cho
một trận hội đồng. Tui cũng ra sức chống trả, đấm được mấy phát thì bị chúng nó đạp chỏng gọng. Rồi thì nằm đó mà chịu trận. Đánh đấm đã tay rồi chúng nó đi, thằng đỏ còn quăng lại cho mấy câu chửi. Tui ngồi thừ ra đó, phun một bãi nước vừa nước bọt vừa máu, đầu nghĩ vẩn vơ ngày mai có nên đánh trả lại hay là phớt lờ cho qua. Kệ, mai tính. Vác cái cặp đi xuống lầu, bị mấy thằng đồng bóng đó đánh cũng chỉ trầy trụa chút đỉnh, duy chỉ có cái má trái là rách một đường, không sâu mấy nhưng chảy máu hơi nhiều, chắc lúc nãy vật nhau rồi té xuống, sượt qua cái cạnh bàn. Đi rửa vết thương, lấy khăn giấy cầm máu lại. Xong, đi ra ngoài đợi chị Hạnh tới rước, ngồi được lúc thì có điện thoại.
Vậy là hôm nay phải tự đi xe buýt về nhà. Nản.
…
Lên xe buýt, nhìn đồng hồ thì cũng gần 4 giờ. Mọi hôm thì không có gì nhưng bồng dưng hôm nay hai con mắt cứ híp lại, cố mấy cũng không mở lên được. Vậy là ngủ, tui ngủ vùi. Không biết tui ngủ bao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




