|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tui run run
_Thằng đó khỏe như trâu, bệnh hoạn gì đâu. Chắc bé Linh nó chọc em đó.
_Chắc…chắc vậy.- mặt tui bắt đầu nóng bừng
_Sao vậy? Em thích nó hả?
_Không, em tò mò nên hỏi vạy thôi.- tui cố gắng nói dối
_Ừ…không qua được mắt chị đâu em trai.- chị Hạnh liếc xéo tui rồi cười hì hì
Tui ngồi trên xe, suy nghĩ, ánh đèn đường hắt vào mặt làm tui thêm khó chịu. Ngồi thừ ra một lúc cũng về đến nhà. Chào chị Hạnh rồi tui thò tay vào túi quần tìm cái chìa khóa để mở cửa. Có cái gì cồm cộm trong túi, lấy ra, viên đá của Như tặng đây mà. Bỏ lại vào trong túi rồi tìm vội cái chìa khóa, ở ngoài lạnh quá.
Cuối cùng cũng vào nhà được, tui đi một mạch về phòng. Đi tắm. Sạch sẽ cái xác rồi tui nằm vật ra giường, nghĩ về chuyện của Linh và có lẽ tui đã bị lừa một vố, không, nhất định ngày mai phải nói cho rõ ràng. Tui không thể chịu nổi cái sự mập mờ giả tạo này nữa. Quá mệt mỏi rồi. Bất giác, tui nhớ đến viên đá. Cầm nó trên tay, tui đưa lên mắt nhìn. “Trong suốt” và “tinh khiết”, tui chỉ có thể dùng hai từ này để diễn tả nó. Không biết ý Như là gì, tại sao Như lại tặng tui viên đá này mà không phải là thứ khác. Nhìn kĩ lại tui mới thấy trên viên đá có một cái lỗ nhỏ phía đầu. Để làm cái gì không biết.
Ngắm nghía một lúc, tui ngủ quên lúc nào không hay.
Trời tờ mờ sáng, vẫn còn đang say ngủ thì cái điện thoại kêu liên hồi, tui giật mình tỉnh dậy, tìm lấy cái điện thoại. Đưa máy lên nhìn xem số đứa nào mà hai mắt cứ díu lại, không tài nào mở nổi. Cái số lạ hoắc lạ huơ, tui tắt máy quăng vào một góc, úp mặt xuống gối ngủ tiếp. Một lúc sau nó lại réo liên hồi, tui tung chăn bò dậy. Chộp lấy cái điện thoại.
_Ai vậy?! Mới 4 giờ sáng mà gọi cái gì?!- tui gắt vào máy
_Em nè, chạy bộ không?- cái giọng của Linh vang lên từ đầu dây bên kia
_Hả…ừ, sao em xài số lạ hoắc vậy?- tui tỉnh ngủ
_Điện thoại em bị hư, nên em mượn điện thoại của Vi nè.
_Vậy giờ anh có di không? Em đang ở dưới nhà anh nè.- Linh nói tiếp
_Đợi tí, anh đánh răng cái.
_Ừ. Nhanh nha, ngoài này lạnh quá.
_Vậy vô nhà đợi anh đi, ở ngoài đó lâu bị cảm nữa, mệt lắm.
_Có ai mở cửa đâu mà vô.- Linh nhắc khéo tui
_Anh xuống liền đây.
Nói đoạn, tui xuống nhà, mở cửa. Linh đứng ở trước cửa, co ro.
_Vô nhà đi…- tui hạ volume xuống hết mức có thể, sợ đánh thức chị chủ nhà lại bị bả chửi thì khổ.
_Ừ. – Linh nhìn tui cười
Hai đứa lên phòng tui.
_Trời ơi, làm gì mà bừa bộn vậy? – Linh nhìn quanh phòng tui rồi cau mày, nhăn nhó
_Ừ thì…làm biếng đó mà. – tui cười gượng gạo
_Anh đi đánh răng với thay đồ đi. Còn đứng đó cười nữa.- Linh bấu vào tay tui
_Ui da, đi liền nè sếp, khó tính quá.- tui đau điếng trả lời
Vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt rồi thay đồ. Lúc tui bước ra thì Linh đang dọn phòng.
_Ầy, để đó đi, anh dọn sau. Giờ đi chạy đi.- tui nói
_Không, dọn xong mới đi. Lại đây dọn phụ em coi, còn đứng đó nhìn nữa.
_Ờ.
Vậy là cả hai đứa dọn phòng, có ai mà 4 giờ sáng dậy dọn phòng như vầy không?
Dọn xong, mệt bở hơi tai. Tui nằm bẹp trên giường.
_Anh định không chạy bộ à?
_Cho anh nghỉ chút đi. Mệt quá rồi.
_Anh đúng lười nhất hạng mà. – Linh lại cấu tui một cái
_Nè, lại đây biểu coi.- tui giơ tay kéo Linh ngồi xuống giường.
_Gì?
_Không có gì, cho anh nằm lên đùi.
_Hứ, biết mà, anh tốt lành gì.
_Thì không tốt lành mới có đứa như em lũi vào hốt.- tui nhe răng cười
Linh không nói gì cả, em chỉ che miệng cười khúc khích rồi hỏi:
_Anh yêu em không?
_Tất nhiên là không.
_Ơ…anh dám…
_Yêu làm gì cho tốn kém, cưới luôn cho nó tiện.- tui nói ngay
_Anh đó…chỉ được cái láu cá.- Linh cười rồi cốc vào đầu tui
_Còn chuyện của thằng Đông, em làm sao rồi, không lẽ em định làm bạn gái nó luôn à?
_Em không biết, hôm đi thăm ảnh em thấy tội nghiệp lắm.
_Ừ thì tội, nhưng em nói thật cho nó biết đi, anh chán cái cảnh này lắm rồi, mỗi lần nghe em phải quan tâm hay chăm sóc nó thì anh bực lắm em biết không?
_Em cũng không biết nên làm sao nữa.- Linh thở dài
_Em nên nói thật với nó đi, cứ như vầy anh sợ chỉ có tình
Chap 24
Vậy là xong, ngày hôm đó tui ngồi ở nhà, không ăn uống. Mắt chỉ nhìn trân trân vào bức tường trắng xóa, tự hỏi tại sao yêu lại mệt mỏi như vậy. Tại sao lúc trước tui lại nhận lời yêu Linh? Tại sao Linh lại thay đổi? Tại sao và tại sao?
Hàng trăm, hàng ngàn câu hỏi “Tại sao?” cứ hiện lên dồn dập trong tâm trí tui. Không một giải đáp, không một câu trả lời thỏa đáng. Không có gì ngoài bước tường và một thằng loạn trí…Tui cứ ngồi đó, cứ nhìn chằm chằm bức tường cứ như muốn nó lí giải những câu hỏi giúp mình. Rồi tui thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng…đồng hồ báo thức vang lên…tui tỉnh giấc. Nheo mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, trời vẫn tối sầm. Chắc sắp có mưa rồi, mới sáng đã có mưa. Đi đánh răng, loạng choạng suýt té, đầu nhức như búa bổ. Chắc tại hôm qua không ăn gì nên mới như vậy. Thay đồ rồi xuống nhà lấy ngũ cốc ra ăn. Bật điện thoại lên, chỉnh radio.
“We have big thunder storm today…Xoẹt…Stations…Xoẹt…I love you….” Không có gì hay, tui tắt máy rồi cho lại vào túi quần. Đến giờ đi học. Tui bước từng bước ra cửa, kể từ hôm nay, tui sẽ trở lại làm thằng FA nhưng có điều sẽ không hay cười hay nổi điên như trước nữa.
Đến trường, bước chân ra khỏi xe, gió từng cơn cuốn lá bay xào xạc, sắp sang mùa Đông rồi. Còn vài tuần nữa là tới Noel. Hôm nay ở trường cũng không khác mọi khi, tụi nó vẫn ngủ gà ngủ gật trừ đám mọt sách, cũng đánh nhau túi bụi, cũng bị phạt đầy ra. Ngồi học trong lớp thì có tin nhắn, giở ra xem “Bữa nay chị bận việc, chiều em đi xe buýt về nha.” Cũng không có gì. Tui cho lại điện thoại vào túi quần rồi ngồi đó nhìn ra khung cửa sổ. Tiết này là tiết cuối, phòng học trên lầu, ông thầy cho cả lớp ngồi chơi còn ổng thì đi đâu đó. Trời bắt đầu chuyển mưa, từng hạt tí tách roi xuống rồi bị gió thổi vào cửa sổ, đập mạnh rồi vỡ tan. Thằng Mẫn hôm nay nghỉ học, chắc nó đang ngủ ở nhà. Tâm trạng đã sầu, ngắm mưa lại càng buồn thêm.
“Cộc cộc!”- Ai đó gõ xuống mặt bàn.
_Có chuyện gì buồn à?- Như đưa đôi mắt cùng với cặp kính to quá khổ nhìn tui
_Không có gì, chỉ là mấy thứ lặt vặt thôi.- Tui cười không biết vì sao tui cười
Nhìn Như, tui sực nhớ ra viên đá đó.
_Viên đá Như đưa T mấy ngày trước là gì vậy?
Như ngồi đó, chần chừ hồi lâu rồi mới bắt đầu nói:
_Đá Thạch Anh, viên đó là của cha Như cho trước khi Như qua đây.- Như ngập ngừng kể
_Vậy sao lại tặng cho T?- tui thắc mắc
_Là…là do cha Như nói…đá này…ừm…T biết đó…T là người nóng tính, hay đánh nhau. Đá này giúp T kiềm chế được cơn giận…cha Như nói vậy…- Như nói mà không dám nhìn vào mắt tui, chỉ nhìn đi đâu đâu rồi lại cúi xuống nhìn…cái bàn học
_Cảm ơn, nhưng mà T không lấy được, cái này là của Như…-Tui vừa nói vừa lấy viên đá ra đưa trả lại Như
Thấy tui làm vậy, đột nhiên Như ngồi phắt dậy, hai tay khua liên hồi, miệng thì rối rít:
_Không, không, cha Như cho Như hai viên lận, một trắng, một tím nên…nên T không cần trả lại đâu.
Nói rồi Như vội chạy đi không để tui nói thêm một lời nào nữa.
“Reeennnggg!!!”, tiếng chuông báo hết tiết vang lên chát chúa. Dọn tập sách cho vào balô, tui đi vội xuống locker lấy cái áo khoác. Đang mở locker thì Vi ở đâu từ đằng sau xộc tới
_HÙ!!!- Con bé hớn hở.
_Hù…hù con khỉ.- Tui nhăn mặt
_Sao dạ? Tại sao hôm nay cái mặt “con” như cái bánh bao chiều dạ?
_Không có gì, nhức đầu thôi.- Tui nói mà không nhìn mặt Vi
_Nay trời lạnh, có bị sốt hông đó?- Vừa nói Vi vừa đưa tay sờ trán tui
_Mát lắm mà, có sao đâu?- Vi rụt tay lại
_Thì có nói nóng sốt đâu, chỉ nhức đầu thôi.
_Tui là tui rất nghi ngờ anh hôm qua đi chơi khuya với con bé nào nên mới bị nhức đầu, phải hôn? Trả lời mau?- Vi nheo nheo mắt ra chiều đe dọa
_Lảm nhảm gì đó? Em không phải má anh nha.- Tui rợn mắt rồi đóng sầm cửa locker lại
_Chứ anh bị làm sao dạ? Nói em nghe coi.- Nghe tui nói vậy, Vi nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu
_Đã nói là bị nhức đầu mà, hỏi hoài vậy?- Tui bắt đầu gắt gỏng
_Thì nhức đầu…làm gì dữ dạ…- Nói rồi Vi bỏ đi
Tui cũng không thèm đoái hoài gì tới Vi, tiếp tục bước ra ngoài. Cố gắng chạy thật nhanh ra trạm xe buýt rồi đứng đó đợi. Trạm chờ vắng hoe, chỉ có mình tui. Tui ngồi đó run cầm cập, mưa xối xả gió thổi từng đợi hắt nước mưa vào người tui, lạnh cóng.
“Hắt xì!!!” không biết cái xe quỷ đó chừng nào mới tới. Nước mưa làm mờ cặp kính, gỡ ra chùi chùi rồi lại đeo lên. Bỗng thấy cái bóng đen xì đứng kế bên, tui giật bắn người, ngồi xê ra cả thước.
_Làm gì vậy? Bộ sợ em lắm à?- Cái cục đen thui đó vừa nói vừa kéo cái nón áo khoác xuống.
_Vi…Vi…em làm gì mà thấy ghê vậy?- Tui thở hổn hển
_Sao sợ?
_Y như ma, tự dưng xuất hiện chứ gì?
_Xì, anh mới là con ma á.- Vi nhíu mày, tay cầm hai ly cà phê to đùng
_Uống đi cho nóng, em mới mua đó.- Vi đưa tui một ly
_Ừ, bao nhiêu vậy?- Tui hỏi
_Em mời
anh mà.- Vi nói
_Anh hỏi vậy thôi chứ còn lâu anh mới trả.- Tui cười nhoẻn rồi hớp một ngụm
_Anh đúng..gian xảo.- Vi cười
_Sao? Có chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




