|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nói gì hơn tui chỉ “ờ” một tiếng. Thằng tóc đỏ vừa đi thì tui quay ra thằng Mẫn:
_Khỏi lí do gì hết, chiều nay tao với mày quất nó.
Nói rồi hai thằng xách balô đi thẳng lên phòng học. Cả ngày hôm đó tui không chú tâm học được cái gì, tâm hồn treo ngược cành cây. Lâu lâu lại bắt gặp Như nhìn tui rồi vội quay đi.
_Ê, chiều nay tính sao?- thằng Mẫn khều khều tui
_Thì đánh lộn chứ gì?
_Biết, nhưng mà tụi đó hay chơi hội đồng lắm.
_Thì đúng rồi.
_Vậy thì sao mà đánh lại?
_Không biết, tao đang tính.- tui gắt nhẹ
_Lấy gậy bóng chày nữa à?- nó nói
_Chắc vậy, hên xui thôi, tao nghĩ chiều nay tụi nó cũng theo gậy và đấm hai thằng mình chết tươi.- tui vừa nói vừa đấm vào lòng bàn tay bôm bốp.
_Mẹ, mày muốn chết thiệt à?
_Giỡn thôi, chiều nay kiểu gì mình không thằng, yên tâm đi.
_Chắc không?
_Chắc ăn như bắp.
Thật ra nói để cho nó im cái miệng lại, chứ chiều nay tui chắc chắc hai thằng sẽ nhừ tử với hội của thằng tóc đỏ. Rõ xui, đành liều vậy. Chỉ còn nước đánh phủ đầu hù cho nó sợ thôi, may ra còn được cái thây không tì vết.
…..Chiều….
_Sao? Trong toilet còn ai không?- tui hỏi thằng Mẫn
_Không, về hết rồi.
_Ừ, chôm được chìa khóa chưa?
_Rồi. Đây nè.- nó thảy qua cho tui
-Ngon, làm theo kế hoạch nào. -tui cười
Hai thằng cầm gậy bóng chày chực trong nhà vệ sinh cả buổi mà chưa thấy ai.
_Mày chắc là nó sẽ vô đây không?- thằng Mẫn hỏi
_Chắc, hồi nãy tập bóng rổ mày không thấy nó uống nước như trâu à?
_Ê…ê…nó vô kìa…suỵt…
Cửa phòng vệ sinh mở ra, hai thằng bước vô, thằng tóc đỏ với một thằng khác cũng chung hội nó.
_Tao đéo đợi được nữa mày ơi, tao thèm đập chết hai thằng chó kia quá.- thằng đi chung nó lên tiếng
_Từ từ đi, lát tao cho mày đập đã tay luôn.- thằng tóc đỏ vừa cười vừa rửa mặt.
Tui với thằng Mẫn từ phía trong bước ra. Thấy hai đứa tui cầm gậy, tụi nó cũng hiểu ra tụi tui định làm gì. Thằng cu đi chung tóc đỏ toan chạy thì ăn ngay một đạp của thằng Mẫn, nó ôm bụng nằm lăn lộn.
_Ê Mẫn, khóa cửa lại mày.- tui hất hàm
Thằng tóc đỏ thất kinh đứng nhìn tui trân trân.
_Sao, định đánh tao hả? Đây nè, nhào vô kiếm cơm.- tui cười ngạo nghễ
_Thằng chó chơi bẩn. Có giỏi thì bỏ cây gậy xuống mà chơi tay đôi với tao. – nó nghiến răng ken két
_ Xin lỗi, nhưng mà ở trong này chơi theo luật của tao.- tui cười khẩy
“Bốp!” Tui dập vô tay nó một gậy, rồi tiếp tục thêm mấy cú nữa. Nó quị ngay tấp lự.
_Sao hả? Muốn đánh nữa không?!
_Mẹ…thằng….chó- nó nhăn nhó
_Chửi à? Chửi nè, chửi nè, chửi nè, chửi tiếp đi coi! Mỗi tiếng “chửi nè” là một gậy dành cho nó. Say máu, tui đánh nó tả tơi. Tui đánh say tới mức thằng Mẫn cũng sợ hãi mà ngăn tui lại. Chợt nhận ra thằng tóc đỏ đã nằm bất động tự bao giờ…
Chap 20
_Mày điên hả?! Đánh nữa là nó chết đó!!!- thằng Mẫn dùng hết sức nó để kéo tui ra
Giật mình, thằng tóc đỏ nằm đó, tui thảy cây gậy bóng chày xuống đất rồi ngồi phịch xuống đất thở dốc.
_Giờ tính sao đây thằng bò?- thằng Mẫn khều khều tui
_Lấy nước tạt cho nó tỉnh dậy chứ làm gì?- tui gắt
Nó nghe vậy, lấy nước tạt lấy tạt để, lát sau thằng tóc đỏ tỉnh dậy, ho sù sụ.
_Đứng dậy! Nhanh!- tui xốc mạnh nó
Từ từ nó cũng đúng dậy được, loạng choạng một hồi nó cũng trụ được. Nó thở hồng hộc không ra hơi, mặt hơi bầm một chút, vả lại tui chỉ canh đánh vào người nó thôi.
_Từ nay đừng có mà lảm nhảm chuyện đánh nhau với tao, tao không có hứng đâu.
Nói đoạn, tui hất nó xuống sàn nhà rồi bỏ đi. Thằng Mẫn nhìn tui, có lẽ nó chưa bao giờ thấy tui say máu tới như vậy.
_Ê, nay mày làm gì mà nóng dữ vậy?- Nó đi ngay đằng sau
_Tao không biết…- tui thở dài, ngước mặt lên trời
Đang đứng thì đứa nào vỗ vai tui cái “Bộp”, ngoảnh lại thì thấy con bé Vi đứng đó nhìn hai đứa tui trân trân.
_Gì vậy người yêu bé bỏng của lòng anh?- thằng Mẫn nhìn Vi, cất tiếng gáy
_Bé bỏng cái đầu ông, đi chỗ khác để tui nói chuyện với anh T.- Vi đẩy thằng Mẫn qua một bên, quê xệ, cu cậu đi ra chỗ khác mà chửi trời, oán đất.
Vi nhì thằng Mẫn, che miệng cười rồi nói với tui:
_Hôm qua anh có hẹn với chị Linh phải không?- con bé hỏi
_Ừ, sao em biết?- tui ròn xoe mắt nhìn Vi, ngạc nhiên
_Hôm qua em đứng ở trên phòng nhìn xuống thấy anh, đợi cả tiếng chứ ít gì.- đột nhiên Vi nhăn mày
_Vậy em biết chị Linh hôm qua đi đâu không?
_Đi bệnh viện thăm anh Đông, chị Linh dặn em đừng nói với anh nhưng mà em…
_Thăm…thăm cái gì chứ?- tui giật mình
_Thăm bạn trai của chỉ chứ gì.- Vi tròn xoe mắt nhìn tui, chắc con bé chưa biết chuyện giữa tui và Linh, có lẽ nó nghĩ hai đứa tui chỉ là bạn bình thường.
_Thằng đó…nó bị làm sao?- tui run run, mặt đỏ bừng, từng hơi thở nóng hầm hập
_Em không biết, nghe nói là đi đá bóng rồi chấn thương hay sao á. Mà làm gì anh cuống cuồng dạ? Hổng lẽ anh thích chị Linh?- Vi nheo mắt nhìn tui
_Không có gì đâu. Thấy Linh không tới thì hỏi thôi, bạn bè không mà.- tui cười gượng
_Thiệt vậy sao?
_Ừ.
_Vậy bạn bè cũng phải trả công cho người đưa tin đã. – Vi chu môi tinh nghịch
_Cái gì nữa đây?- tui trợn mắt
_Dẫn em đi ăn trả công. Cái tiệm yogurt mới mở gần nhà ăn ngon phải biết, anh mà không ăn là vứt cả cuộc đời, lát nữa đi nha.
_Vậy rốt cuộc là cô đi hay tôi đi? :/
_Hì hì, nhớ đó, chiều nay 6h, qua nhà em, nhớ nhấn chuông đó.
Nói rồi con bé chạy vội đi. Thằng Mẫn thấy Vi đi rồi, nó mới bắt đầu càu nhàu với tui:
_Mày ăn cái éo gì mà hút gái như nam châm hút sắt vậy?
_Hút hút con khỉ, cái túi tiền của tao hút dạ dày của tụi nó thì đúng hơn.- tui gạt phắt
_Thôi mày, có người đẹp đi chung là vui rồi, nhăn nhó gì?- nó bá vai tui, cười gian xảo
_Mày bết gì mà nói.- tui gầm gừ
_Sao dạo này tao thấy mày cộc cằn hơn trước quá chừng. Có bệnh trong người à?
Kệ nó, tui không thèm trả lời. Khoác balô đi trước.
Về nhà, tui gọi ngay cho Linh. Vẫn không bắt máy. Tức nổ đom đóm mắt, chỉ muốn chửi thề. Đi tắm, lát nữa qua tận nhà nói chuyện luôn. Tắm xong, lấy mấy cuốn sách tranh thủ làm bài tập, có vật gì cồm cộm trong ngăn trước, tui lấy ra, cái gói nhỏ đựng viên đá của Như. Tui đặt trên lòng bàn tay, ngắm nghía, nghĩ ngợi một lúc, không biết Như đưa cho tui viên đá này lí do là vì sao. Cho viên đá vào túi quần, tui ngồi vào bàn làm bài tập.
Năm giờ ba mươi, bắt xe buýt đến nhà Linh.
Xuống trạm, bước
đến trước cổng, tui nhấn chuông. Năm phút sau, Vi ra, con bé mặc cái áo sơ-mi trắng, cái quần jean loại ngắn cũn cỡn mà con gái hay mặc, lại còn rách lên rách xuống nữa.
_He he, sin lỗi, em đang trang điểm.- Vi cười
_Đi từ đây ra đầu ngõ mà cũng trang điểm…- tui lầm bầm trong miệng
_Con gái thì người ta phải luôn luôn đẹp từ đầu đến chân, ai như anh, đàn ông con trai gì mà lôi thôi lết thết. Đi chơi với em mà chân man
mang dép lào, mặc cái quần rách như xơ mướp.- Vi tặng cho tui một tràng nhận xét
_Em tưởng em không rách chắc, cái quần đã ngắn có một mẩu mà còn rách nữa. – tui cãi lại
_Anh đó anh là cái đồ…
Rồi thì hai chí chóe cãi nhau suốt cả đoạn đường đi đến tiệm yogurt.
_Anh đó nha, anh là con trai không ga-lăng, không biết thương cho con gái…v..v…
Đứng trong tiệm, chỗ đông người mà cãi nhau được.
_Thôi, tôi sợ rồi. Cô ăn gì thì chọn giùm tôi đi cô hai.- tui chấp tay vái vái
_Hứ…- Vi giằng cái ly rỗng từ tay tui rồi múc yogurt, rồi đi vòng vòng lấy thêm các thứ như kẹo dẻo, sô-cô-la…
Đã mời ăn mà tui còn phải cầm ly yogurt đi theo để cho Vi gắp kẹo. Được cái là tui kết món kẹo dẻo ở đây, hễ Vi múc để vào ly bao nhiêu là tui ăn
ăn hết bấy nhiêu để rồi :” Nãy giờ em lấy quá chừng luôn, sao kẹo dẻo đâu rồi hả? Cái đồ ăn vụng xấu xa!” Cứ vậy mà Vi hét toáng lên rồi đấm tui thùm thụp. Nhưng mà nhẹ hều, không đau đớn gì, tui chỉ biết cười nhăn răng.
_T, anh định sau này làm nghề gì?
_Sao?- ngóc đầu lên, miệng vẫn nhồm nhoàm nhai kẹo dẻo
Bỗng dưng Vi cười, rồi nhẹ nhàng đưa khăn giấy quệt lên má tui.
_Đàn ông contrai, ăn mà không dính tứ gì hết, dính đầy miệng kìa.
_Ờ…anh đó giờ lẩn thẩn lắm, mà hồi nãy em hỏi anh gì?- bỗng dưng tui cảm thấy bối rối
_Em hỏi anh sau này muốn làm nghề gì?
_Anh à….không biết…anh chưa tính tới đó. Còn em thì sao?
_Em? Em định thi vào ngành y.
_Nói cho mà biết nha…- tui nheo mắt
_Sao?- Vi hỏi
_Sau này làm bác sĩ thì phải mang cái kính cận dày gấp mấy lần anh, rồi thì con mắt em sẽ từ từ nhỏ lại, rồi biến mất tiêu luôn.
_Ba trợn quá ông ơi, ở đó mà mắt biến mất tiêu. – Vi phì cười
_Anh thích nghe nhạc không?- Vi chuyển chủ đề
_Cũng thích.- tui nhún vai
_Anh thích nghe nhạc gì?
_Anh cổ hũ lắm, chỉ thích nghe Indie với không lời thôi.
_Ai nói cổ hũ, em cũng thích nghe nhạc Indie nữa.
_Hả? Vậy em biết bài “Elephant Gun” không?
_Của Beirut phải không?
_Ừ, anh thích bài đó lắm.
_Em cũng vậy.
Vi cười tít mắt, tui cũng vậy.
Ăn yogurt xong, nhà ai người nấy về.
Ở nhà, nằm trong phòng suy nghĩ về buổi hẹn lúc nãy, chợt giật mình, từ buổi hẹn đến giờ mình bị Vi hút mất hồn rồi, quên luôn cả việc hỏi nhờ Vi liên lạc với Linh….không lẽ…
chap 21
Thứ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




