|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sao? Bay vô xáp lá cà hả?- Thằng Mẫn hỏi
_Mày nghĩ một thằng rưỡi đánh sáu trai, ba gái thì bên nào thắng?- Tui đưa tay lên đếm đếm
_Chứ lên đây làm gì, ngồi coi nó uống bia à?
_Mày chạy xuống dưới rủ ông hiệu trưởng lên coi chung đi.- Tui nói
_Hớ…tao tưởng…mày định đập tụi nó mà?- Nó ngớ người ra
_Tưởng tưởng cái gì, đánh gì lại mà tưởng.- Tui gào lên, nước miếng văng tung tóe
_Thằng bò, chơi éo đẹp.- Nó vừa đi vừa nguýt dài
_Chửi cái vẹo gì? Với mấy thằng chơi hội đồng mày thì cần gì đẹp với nó, đi mau đi!
_Biết rồi, biết rồi.
Nói rồi nó lủi xuống dưới. Một hồi sau, nó trở lại.
_Ổng không chịu lên mày ơi.
_Ơ…- Tui đứng hình, bể hết kế hoạch A
_Giờ sao?
_Kế hoạch B, bẽ từng cây đũa.
_Bẽ khỉ gì?- Nó hất hàm
_Mày dụ từng đứa lại đây rồi hai thằng mình “dọn”.- Tui cười nham hiểm
_Chí lí, chí lí, quân sư quạt mo có khác.- Nó ngoác miệng cười ha hả.
_Ừ, đi đi, con trai thì đập, con gái thì…tùy mày quyết định…khữa khữa…
Nghe tui nói vậy, nó hăng tiết canh, chạy ào khỏi góc tường, miệng oang oang chửi “Con chó, mẹ mày, con hàng, thằng nghiện, siđa, CON VẸO, bê-đê…” toàn là các từ ngữ thuộc thế hệ “có văn hóa”. Nhưng kệ, nói chung cũng có một phần mình lây qua cho nó. Nói gì thì nói, cũng dụ được…hai thằng qua. Phản tác dụng rồi, kệ, chơi luôn, cùi rồi không sợ lở.
Dụ được tụi nó vô góc khuất, tui thẳng tay đấm tới tấp, cậu chàng hơi xỉn rồi nên phản ứng chậm rì rì, tui đấm xong nó mới né. Đấm chừng bốn năm cú thì anh chả lật gọng. Thằng đồng bọn cũng bị thằng Mẫn xử đẹp.
_Má, mệt quá, nghỉ xíu mày ơi.- Thằng Mẫn thở ra.
_Gì mới có một thằng mà đòi nghỉ rồi ba.
_Nó bự hơn tao, mày đập thằng đứng tới vai mày à, mệt khỉ gì?
_Ừ, mệt thiệt, giờ chơi cả đám nó luôn đi, cho công bằng.- Tui đứng dậy
_Vậy mới khoái.- Nó cười.
_Đợi tí, tao lấy đồ cái.
Nói đoạn, tui đi xuống dưới lầu, lấy hai cậy gậy bóng chày trong phòng dụng cụ đem lên, đưa cho thằng Mẫn một cây.
_Có đồ trong tay, thấy tự tin hẳn
hẳn ra.- Tui cười
Gác cây gậy lên vai, tui đi ngông nghênh ra chỗ tụi nó, thấy tui, cả đám bọn nó ngớ người ra, tròn mắt nhìn.
_Sao? Hồi sáng đứa nào đánh tao?
_Mày muốn ăn đòn thêm hả?- Thằng tóc nhuộm quăng lon bia ra một góc rồi cười nhạt
_Không, tao chỉ muốn cho tụi mày một trận thôi.
Không đợi nó trả lời, tui nhào tới đập cho nó mấy gậy, loại gậy bằng kim loại đánh thì đau phải biết. Thằng cu bị đánh, giật lùi lại mấy bước, xoa xoa hai cánh tay, mặt nhăn như khỉ. Mấy thằng đồng bọn thì nhào lên, tui, thằng Mẫn cho mỗi thằng một gậy vô đầu, nằm lăn ra đất, ôm đầu kêu oai oải. Tụi con gái thì ru rú một góc, không dám hó hé một tiếng.
_Rồi đó bạn hiền, chiến hữu của bạn nằm đo đất hết rồi, giờ xin lỗi hay muốn sao?- Tui chĩa cây gậy ra trước mặt nó.
_T! Đừng đánh nữa!- Như hét lên làm tui giật mình!
Truyện Ngẫm chap 17
Như nhìn tui, không khỏi vẻ bàng hoàng, tui cũng giật mình không biết phải làm sao. Chưa kịp giải thích thích thì “Bốp!!!”, tui choáng váng, ngã nhào. Nhân lúc tui không để ý thì thằng đó xến cho tui một phát. Tui vừa ngã xuống sàn thì thằng Mẫn nốc cho nó một cái, nó cũng sóng xoài nằm theo. Bị đánh lén, tui sùng lắm, đứng phắt dậy, dùng hết sức bình sinh của mình mà đá vô bụng nó. Thằng ôn đó ôm bụng lăn lộn.
_Dừng…dừng lại coi!- Như kéo tui ra
Nhưng mà cái sức lực của một đứa con gái thì làm sao kéo tui ra được, Như vẫn ráng sức mà kéo. Bỗng dưng chân tui vấp phải cây gậy bóng chày làm cả đứa ngã nhào.
“Rầm!”
Tui đè lên người Như…
_Hưm…- Cô nàng nhìn tui, hai mắt mở trân trân.
Cả hai nhìn nhau không chớp mắt, Như thở mạnh…Tui giật mình, đứng dậy.
_T xin lỗi.- tui kéo Như lên
_Đừng có đánh nữa T!- Cô nàng hối hả đứng dậy, chộp vội lấy tay tui.
_Có đánh nữa đâu.- Tui nhăn mặt
_Đi đi, đi ra chỗ khác đi.- Bỗng dưng Như dđẩy tui với thằng Mẫn đi ra xa khỏi thằng tóc nhuộm. Rồi mấy đứa con gái-kể cả Như- xúm lại đỡ nó dậy. Hai thằng tui nhìn nhau, có cảm tưởng như hai thằng tụi tui là kẻ xấu vậy. Vui thật.
Như nói cái gì đó với tụi nó rồi cả bọn dìu thằng kia đi. Như quay lại, kéo hai đứa tui xuống.
Xuống tới sân bóng…
_T, Như biết là do Như, T đừng đánh nhau tụi đó nữa, có chuyện gì thì để Như tự giải quyết.
Biết ngay mà, bọn con gái, lại lên mặt dạy đời người khác. Không hiểu sao lúc đó tui lại dễ nổi nóng quá.
_Tôi đánh ai kệ tôi, không cần cô quan tâm, tôi không đánh tụi nó vì cô, con gái các người là lũ rắc rối!- Tui thảy cây gậy xuống đất rồi bước đi một nước. Chợt nhận ra mắt Như đỏ hoe, nhưng mặc kế, tui đi tiếp.
Ra ngoài, tui hít một hơi thật dài.
_Ê, ê, thằng kia, làm gì mày nóng dữ vậy? -Thằng Mẫn chạy theo tui, kêu ơi ới.
_Không có gì, tao thấy con nhỏ đó phiền vậy thôi.
_Phiền gì? Nó không muốn mày đánh nhau thôi. Sướng vậy éo biết hưởng.
_Mày nói gì?- Tui quắc mắt
_Nhìn nó lúc nãy với thì thằng ngu cũng biết nó thích mày.- Nó tỉnh bơ
Tui giật mình, khá bất ngờ vì mấy lời đó.
_Mặc kệ nó. -Tui chối phui phủi, tui mệt với mấy thứ rắc rối đó rồi.
Cắm đầu bước đi thì chị Hạnh tới rước, tui nhảy lên xe ngồi luôn, ngồi trong xe mà nghĩ ngợi đủ thứ. Chết, quên túm đầu thằng ôn kia đền cái beat.
Về nhà, tui tắm rửa, rồi lại lôi cái lap ra mà hóng facebook. Con Toshiba củ chuối chạy cành cạch, đưa tay dộng một phát lên bàn phím, lại chạy êm ru ngon lành.
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/nu-nhi-hong-jay-chou-chau-kiet-luan.GTn5xwWRnL.html
“Click…click” Tui đưa chuột kéo lên kéo xuống, bất giác lại vào face của Linh. Thấy một đống hình chụp, đi chơi với thằng Đông, tự dưng thấy buồn buồn, nhưng mà thôi. Kệ nó, chỉ biết tự an ủi mình nhiêu đó thôi “Ừ, kệ nó”.
“Hi, khỏe không?”, khung chat hiện lên, là Linh. Tui ngồi đó, dán mắt nhìn, tim đập rộn ràng, nửa muốn trả lời, nửa không. Rồi tui quyết định trả lời.
_Tạm, dạo này sao rồi?
_Ừm, cũng khỏe. Mắt T lành chưa?
_Cũng tạm, bị trầy sơ thôi.
Linh is typing…..
Linh is typing…..
Linh is typing…..
Nhìn thôi cũng đủ biết Linh vừa đánh xong lại xóa, xóa xong lại đánh. Giận hờn bấy nhiêu cũng đủ rồi, tui muốn làm rõ mọi chuyện nên hỏi:
_Tại sao em lại quen thằng đó?
_Hả?
_Thằng Đông, sao em lại quen nó?- Tui hỏi thêm lần nữa.
_Chuyện này, mình gặp nhau đi rồi Linh mới nói rõ được.
_Ok, ở đâu?
_Bảy giờ, T đến nhà Linh được không?
_Được, bảy giờ.
Vừa xong câu cuối thì Linh out. Nhìn đồng hồ, cũng sáu giờ hơn, tui đi thay đồ
đồ luôn. Đi xe buýt đến nhà Linh, tui đứng trước cổng gọi điện Linh. Lúc chiều, tui nói mệt nên xin nghỉ làm, gọi điện cho chắc ăn. Lát sau, Linh mở cổng nhà, bước ra. Em vẫn vậy, vẫn cái vẻ thơ ngây, có thể hớp hồn tui bất cứ lúc nào. Bước đến phía tui, Linh khẽ gật đầu chào, hai đứa đi sóng đôi với nhau. Hai đứa cứ đi như vậy một hồi, im lặng.
_Lâu quá, không gặp, em vẫn vậy, không khác đi chút nào.- Tui mở lời
_Hả? Ừm, còn T thì khác nhiều quá.
Tui “khác”? À, chắc là tại mấy cái bông tai. Tui bỏ lửng, không nói gì thêm, tiếp tục bước. Đi một lát, cái công viên mà chiều nào hai cũng tới dần hiện ra. Không biết là do thói quen hay sao, tui chỉ ngồi duy ở chỗ cái băng ghế đá đó, băng ghế đá mà hai đứa thường ngồi. Ừ, thì ngồi, cả hai lại ngồi im lặng, không nói một lời. Nhìn người qua lại, cuối cùng, tui buộc miệng hỏi:
_Trả lời anh đi.
_Đông là con của bạn ba Linh…- Linh thở dài, bắt đầu kể
_Đông thích Linh, đã có nói với Linh nhưng Linh đã từ chối. Rồi một bữa, ba của Đông tới nhà Linh chơi, bác nói Đông có khối u lớn trong não, không sống được bao lâu nữa. Bác biết Đông thích Linh nên đã nhờ Linh…
_Shh…- Tui đặt ngón tay trỏ lên môi Linh, ngắt lời em
_Đừng kể nữa. Anh hiểu. Đừng kể nữa…
“Tí tách….”, những giọt mưa đầu tiên rơi xuống má tui, lành lạnh
_Em nhớ lúc trước mình ăn kem rồi mắc mưa ở đây không?
Linh khẽ gật đầu.
_Mình làm lại đi, chỉ một lần thôi. – Tui nắm lấy tay Linh
_Nhưng mà…- Linh ái ngại
Không đợi Linh nói thêm, tui hôn em, con tim lại loạn nhịp. Sóng mũi, hai mắt cay xè, mưa bắt đầu rơi, mưa hòa với nước mắt…
Còn tiếp…
Chap 18
Vừa nhận được từ tác giả post luôn cho anh em.
“Beep! Beep! Beep!”. Sáng rồi, cái đồng hồ reng nghe mà nhức đầu nhức óc. Ngồi bật dậy, vuốt mặt rồi tự dưng mĩm cười…Biết sao không? Linh gửi tin nhắn nên cười. Vội vàng rửa mặt, thay quần áo rồi chạy đi học. Tới trường, bước vào phòng học, lướt nhìn cả đám du côn hôm trước mặt mày bầm tím, quăng cho chúng nó tràng cười ngạo ngễ rồi bước đi. Vỗ vai thằng Mẫn, nhe răng cười toét một phát rồi lấy sách ra ôn bài. Cậu chàng không hiểu gì hết nên cứ khều khều tui mà hỏi:” Ma nhập mày hả?”. Không nói gì, tui chỉ cười cười, đưa mắt đảo một vòng quanh lớp học bỗng bắt gặp ánh mắt dò xét của Như. Thấy tui, Như quay đi, đôi mắt thoáng buồn. Chắc tại hôm qua tui lớn tiếng quá, có nên xin lỗi không? Hay là cứ mặc kệ, đám con gái chúa rắc rối, dây vào chỉ tổ mệt thân. Nhưng mà…Không hiểu sao đang yên lành mà chỉ bắt gặp ánh mắt đó thôi mà làm cho đầu óc thằng T này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




