|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nữa.
_À, anh Mẫn cũng đi nữa à?- Như nghiêng đầu hỏi
_À, ờ, đúng “giồi”. Anh đi nữa.- nó gãi đầu gãi tai làm như gái mới lớn.
_Thôi mình đi đi. Trễ rồi.- tui nói
_Ừ.
_Mà gần đây thôi, không cần đi xe đâu.
_Hả? Đi đâu?- tui hỏi
_Đi đi rồi biết ha.
_Còn xe thì sao mày?- thằng Mẫn hỏi tui
_Thì để đó đại đi.- tui nói
Thằng Mẫn khóa xe xong, cả ba cùng đi ăn. Bước vài bước, tui lại ngước nhìn lên phía trên, chỉ còn lại khung cửa sổ, Linh đã đi mất tự bao giờ.
_Dẫn anh đi ăn cái gì vậy?- thằng Mẫn hỏi Như
_Không phải là anh mà là T.- Như cười
_À à, hai người đi hẹn hò phải không?- thằng Mẫn bắt đầu trêu chọc
_Không có mà.
_Khai thật đi, để anh để cho hai đứa đi một mình, anh không muốn làm kỳ đà.- nó cười khoái chí
_Im mày. Nói nhiều.- tui trợn mắt nhìn thằng Mẫn
_Há há trúng tim đen rồi à?
_Thôi, đừng có chọc nữa mà.- hai má Như hơi ửng lên.
Gần bảy giờ rồi mà trời vẫn sáng như 5 giờ chiều ở Việt Nam. Đi một lúc cũng tới chỗ, một quán ăn Tàu. Bước vào trong, quán khá vắng. Gọi ba tô mì xá xíu, cả ba ngồi nói chuyện với nhau:
_Món mì xá xíu của quán này ngon lắm đó, hai người có ăn chưa?- Như giới thiệu
_Chưa.- tui nhún vai
_Mì nào cũng là mì, phân biệt làm gì.- thằng Mẫn gãi mặt, cười.
_Anh không biết thôi, ăn thử đi, chắc chắn anh sẽ nghiện luôn.- Như cười, rất duyên.
_Trời, thật không đó?
_Thử đi.
Rồi đồ ăn cũng được dọn ra, mì thơm phức…nức cả mũi. Xì xụp tô mì xong, tui ngồi đó, rót ly trà ra uống, ngồi nhìn dòng người qua lại tấp nập. Ăn xong, tui lấy bóp ra, định trả tiền thì Như ngăn lại:
_Hôm nay Như mời T mà. Cất tiền đi.
_Ừ, vậy để T trả tiền cho thằng Mẫn.
_Thôi, Như mời anh Mẫn luôn. Hi hi.- Như cười
_À, ừm, vậy cảm ơn Như.
Rồi qua huých vô sường thằng Mẫn:
_Cảm ơn người ta đi mày.
_Ui da….hề hề, cảm ơn bạn Như xinh đẹp, dịu hiền.- nó cười đê tiện
Ăn xong, ừ thì đi về thôi.
_Ủa, ở đây em sống với ai Như?
_Em qua đây đi học, tự lo, ở trọ một mình à, còn anh với T thì sao?
_Anh ở chung với nó.- thằng Mẫn cười đểu tui
_Hả?
_Giỡn thôi, anh ở với bà chị, còn thằng T ở một mình.
_Vậy à…- Như khẽ gật đầu
Đi ngang qua tiệm boba (gần giống trà sữa), thằng Mẫn đòi uống.
_Ờ, đứng đây đi, để tao đi mua.
Tui toan đi thì bị nó kéo lại.
_Để tao đi cho, tao muốn chọn, mày ở đây đi, tí trả tiền cho tao sau.- nó cười gian xảo
Nói rồi nó chạy đi, để tui ở lại một mình với Như. Tự dưng thấy đơ, không biết nói gì. Cứ đứng đó như thằng ngáo ộp nhìn trời, nhìn sao.
_Hình…hình như T ít nói quá ha.- Như cất tiếng, giọng ngập ngừng
_…Ừm…chắc là vậy…- tui chỉ biết trả lời rồi cười phì
_Định làm “người lạnh lùng” hả?
_Lạnh lùng gì, tại T không có chuyện gì để nói thôi.- tui cười gượng
_Ít ra T cũng có bạn…- bỗng dưng Như hạ giọng
_Sao vậy?
_Thì từ hồi Như qua đây, Như chỉ lo học không thôi, không chơi với ai hết, nên giờ trong trường ai cũng nói Như là…con mọt sách.
_Vậy từ giờ con mọt sách có bạn rồi.
_Hả?- Như ngước lên nhìn tui
_T với thằng Mẫn.- tui nhún vai
_Thật không?
_Thật.
_Cảm ơn T.- Như cười
_Có gì đâu, bạn bè thôi mà.- tui gãi đầu
Về nhà, tui trằn trọc không ngủ được, đầu óc tui lúc phần lớn đã bị Linh chiếm mất, cứ nghĩ về Linh, nghĩ mãi, nghĩ mãi, không sao ngừng lại được. Cuối cùng, tui quyết định trả lời tin nhắn của Linh. Gửi tin nhắn xong, nằm trên giường nhìn chăm chăm cái màn hình điện thoại, không thấy trả lời. Chợt nhận ra đã hơn 2 giờ sáng, còn ai thức đâu mà trả lời tin nhắn. Ha ha, T ơi là T, mày bệnh nặng rồi. Tự rủa mình, tui kéo cái mền đắp lên người rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng, 6h45 thức dậy, chộp ngay lấy cái điện thoại, không có tin nhắn nào, tự dưng thấy hụt hẫng. Bước xuống giường, đi đắp răng rửa mặt rồi thay đồ đợi chị Hạnh tới
tới chở đi học. “Tíc tắc..tíc tắc”, gần 7h30 rồi, chưa ai tới rước hết. “Bíp..bíp…” có tin nhắn, tui quáng quàng mở tin nhắn ra…
“Dậy chưa đó? Như đang ở trường rồi nè.”
Làm mình tưởng là Linh, hết hồn. Tui hí hoáy nhắn lại: “Đang đi nè”. Đúng lúc này thì chị Hạnh tới rước, tui nhét vội cái điện thoại vô túi rồi chạy như bay ra ngoài. Ngồi trong xe nghe nhạc, nghe bài “In the dark” mà giật giật cái đầu như mấy con chó nhựa để trên xe.
Tới trường, hiên ngang đeo cái headphone tới chỗ locker thì “Bốp!”, có thằng nào cầm nguyên cái balô xến thẳng vào đầu tui, mất thăng bằng, tui ngã huỵch xuống đất, cái headphone văng xuống đất, bể nát.
“Bốp! Bốp! Bốp!”- sau đó là một tràng đấm đá liên
hồi, biết là bị hội đồng, tui ôm đầu cố chống đỡ. Một lúc sau, chúng nó dừng lại.
_Cho mày chừa nha con, từ nay đừng có mà nhiều chuyện xía vô chuyện của tao!- cái giọng chua chát của con khốn hôm qua đánh Như.
Nói rồi nó thẳng tay cho tui một cái tát nháng lửa. Hai mắt tui mờ dần…
Mở mắt tỉnh dậy, tui đang nằm trong phòng y tế, thằng Mẫn ngồi kế bên. Thấy tui tỉnh, nó túm ngay cổ áo tui lôi dậy:
_Thằng nào đánh mày? Nói tao nghe?!
_Ui da, thằng bò, đau tao…- tui nói không ra hơi
_Nói coi! Đứa nào?!
_Từ từ rồi nói, lấy giùm tao miếng nước…-tui thều thào
_Nè, uống đi.- nó với tay lấy cho tui ly nước
Hớp xong ngụm nước, tui trả lời…
_Con gì gì đó với hội của nó.
_Con mẹ mày hả?
_Thằng trời đánh, con mẹ mày thì có.- tui đạp cho nó một cái
_Con nào?- nó né
_Con dữ dằn nhất đám Việt Nam, con mắm thúi đó…
_À, con Thư hả?
_Không biết, con nhuộm tóc vàng đó.
_Nó đó chứ ai.
_Ờ, vậy hả? Nay thứ mấy?
_Thứ ba…chắc vậy.- thằng Mẫn nói
_Đi học mà cái ngày thứ cũng không nhớ.
_Mày khá hơn tao đâu mà nói.
_Thứ ba…vậy chiều nay có trận bóng rổ rồi.- tui nói
_Ờ, thì sao?
_Chiều nay ai cũng đi coi bóng rổ, chỉ có hội của nó là tập trung lên dãy hành lang cũ…
_Thì sao?- thằng Mẫn đần mặt ra
_Hội của nó khoảng bao nhiêu đứa?
_Khoảng 7-8 thằng, hình như có thêm con gái nữa.
_Ừm…Thôi, kè tao lên lớp đi, đau sườn quá.- tui nhăn nhó
_Ừ.
Thằng Mẫn kè tui ra khỏi phòng y tế. Tui thì phải đi cà nhắc lê thân lên từng bậc thang.
_Ờ, mà hồi nãy ai đưa tao vô y tế vậy?
_Tao chứ ai, tao nói là mày bị té cầu thang, yên tâm đi.
_Ờ…
_Mày tính đập lại tụi nó không?
_Không.
_Mẹ, sợ gì, tao phụ cho.- nó vỗ ngực tự tin
_Tao không đánh lại đâu, chiều nay…tao cho vài thằng té cầu thang thôi…
chap 16
_Ê, mà mí mắt mày làm gì mà hôm qua bị băng một cục vậy? Thấy mà quên hỏi nữa.- Thằng Mẫn vừa đỡ tui đi cà nhắc lên phòng học, vừa hỏi.
_Bị con gái nhà người ta cắn.- Tui nói, mắt nhìn thẳng phía trước
_Sao? Sao? Em nào?- Nghe nhắc tới con gái là hai mắt nó sáng rực như hai cái đèn pha.
_Thôi, chiều tao kể, đi lẹ đi mày.- Tui gạt phắt vì thừa phía nói về chuyện gái gú thì nói với nó tới mai cũng chưa hết
Lết một hồi cũng vô tới lớp. Tụi nó đang làm kiểm tra, lớp im phăng phắc. Tui nhẹ nhàng đặt cái balô xuống đất rồi thò tay lấy giấy viết ra làm bài. Bài cũng dễ, chắc mẩm kì này ăn cây A, tui cười sung sướng, đặt viết xuống rồi đem nộp bài.
“Reeeeeng!!!!”-Một hồi chuông dài, hết tiết rồi. Cả lớp lục đục dọn tập vở, mà hình như tui là thằng dọn nhanh nhất. Xách cái balô lên, tui với thằng Mẫn lại nương nhau mà lết ra ngoài. Vừa ra ra tới bậ cửa thì có tiếng gọi ngược tui lại:
_T!!!
_Hả?!- Tui giật mình
Như từ trong lớp chạy vội ra phía tui, vội quá nên cô nàng làm rớt cả xấp tài liệu đầy ra đất. Thấy vậy tui cũng khom xuống mà lượm phụ.
_Ầy ầy, đoảng quá.- tui nói
_Tại vội chứ bộ.- Như nhăn mũi
_Đây, xong rồi đó.
Cuống cùng cũng xong. Hai đứa đứng dậy, Như lấy tay phủi phủi xấp tài liệu. May là hơi dơ một chút thôi.
_Sao? Kêu T có gì không?
_Cái mặt…làm gì mà băng đầy vậy?
_Bị…bị…té cầu thang.- Nói dóc dở như bò
_Xạo, té cầu thang gì mà kì vậy?- Như kéo kéo cái vạt áo của tui
_Hầy, té cầu thang mà.- Tui giật vội cái vạt áo ra khỏi tay Như
_Đánh nhau phải không? Đánh với ai?- Như nhìn tui, nghi ngờ
Con gái đứa nào cũng thính như cáo. Nói đâu cũng dính.
_Ừ…T đánh với thằng Mẫn.- Tui “thú nhận”
_Sao?
_Đánh chơi thôi, ai dè nó mạnh tay quá.- Tui cười nhăn nhở
_Thật không?
_Thật chứ sao.- Thằng Mẫn bước tới đỡ lời giùm tui, quá hiểu ý đồng đội luôn.
_Ừm…vậy thì thôi, mốt đừng có chơi mạnh tay vậy nữa, Như đi học tiếp đây.- Như trả lời, nhưng hình như cô nàng có vẻ không tin tui với thằng Mẫn.
Thay kệ, sao cũng được. Đi học tiếp nào. Ui da, cái bẹ sườn…đau…
Học hành, hành học, hằn học…xong. Ăn cơm trưa, bữa đó mặt thằng nào thằng nấy cũng căng thẳng, đám cô hồn vừa “bem” tui lúc sáng cứ lườm qua, nguýt lại, tổ cha tụi bây, chiều nay tao sấy khô khô từng đứa, ở đó mà nguýt. Ăn trưa xong rồi học nữa, rồi cũng tới chiều. Ba giờ mười lăm, chuông reo tan học, phần hay đây…
Trong lúc mấy đứa khác nhốn nháo đi xuống sân bóng rổ, tui với thằng Mẫn lần mò, lủi lên khu hàng lang vắng.
Đúng như thằng Mẫn nói, tụi kia đã tập trung lên đó tự khi nào. Đứa thì hút thuốc, đứa thì uống bia.
_Giờ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




