watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6118 Lượt

điên đảo. Quay sang trái thì gặp ngay cái mặt của thằng ôn Mẫn, nó đưa cái bản mặt mốc của nó lại gần tui đến mức thiếu điều hai thằng muốn hôn nhau luôn. Nó nhìn tui rồi cười gian xảo.

_Cười gì? Chưa thấy anh mày tia gái bao giờ à?- tui kênh mặt

_Tia gái cũng đầu cần đổ mồ hôi mẹ, mồ hôi con như vậy.

Tui giật mình, đưa tay lên vuốt trán, có giọt mồ hôi nào đâu. Thấy tui vuốt trán, nó bật cười ha hả.

_Biết mà, tao đi guốc trong bụng mày rồi con, khỏi giấu.- nó nói

_Vậy nói thử coi tao đang nghĩ cái gì?

_Mày thích con Như phải không?- nó thúc vào sườn tui

_Ui da…thằng não trâu này, nói bậy nói bạ là ăn đầu gối nha con.- tui giật thót

_Chứ gì nữa, tao thấu tâm can mày nhất.

_Điên, tao không thích nó.- tui chống chế

_Vậy nói thử coi sao nãy giờ vô lớp mới có mười lăm phút mà mày nhìn nó ba bốn lần?- thằng Mẫn cười nham hiểm

_Mắt mày bị lác à? Tao chỉ nhìn có một lần.

_Còn chối?- nó quơ tay, đánh lên đầu tui cái bốp

_Thằng cờ hó này, tao nói là chỉ có đúng một lần thôi nghe chưa!- tui nổi xung, thụi tay vô bụng nó

_Khặc…Như ơi…thằng T…khặc…-nó vừa ôm bụng vừa cố gắng bêu rếu tui

_Mày nói nữa là tao vả tét mỏ.- tui giơ tay bóp cái mỏm mắm muối của thằng ba trợn đó lại.

Rồi cũng vô tiết, học được chừng mười lăm phút là hai mắt cứ díp lại, mở ra không nổi. Vậy là nằm bẹp xuống bàn, úp mặt ngủ ngon lành, mặc cho bà cô đang giảng về Chúa Trời, về những điều răn…

Mấy tiết sau cũng không khá khẩm gì hơn, nhưng được cái ở Mỹ này học nhẹ nên mặc vô lớp nằm ngủ cả ngày điểm kiểm tra của tui lúc nào cũng ít nhất là 95 hoặc 96. Giờ trưa, cũng vẫn một bàn, hai thằng ngồi trong góc hú hí với nhau. Đổi chác với thằng Mẫn, đổi bốn cục đậu hủ lấy cái đùi gà nướng, do tui thông minh hay thằng bạn mình quá đần? Không biết nữa…

Ngồi ăn đùi gà thì bị gây sự. Thằng ôn con trong đám du côn hôm trước, mặt vẫn còn mấy vết bầm mà cứ vênh váo, nó đi ngang qua, hất nguyên chén canh vô quần tui. Nhẹ nhàng đứng dậy, lấy khăn giấy chùi chùi mấy cái, nhoẻn miệng cười rồi cho thằng ôn một đạp. Nó lăn quay ra đất. Hên là mình chưa bị túm đầu. Tui với thằng Mẫn chui vô nhà vệ sinh nam, rửa rửa, chà chà, hong cho khô cái quần mất hết cmn 15 phút, trễ gần nửa tiết.

Học xong, đập lộn với thằng Mẫn rồi hai thằng bò xuống locker lấy đồ. Thằng Mẫn lái xe về trước, còn mình tui đứng đợi bà chị tới rước. Mặc áo mỏng, trời lạnh, gió thổi lả lướt, “hàng” dài 18cm như tui mà cũng thụt lại chỉ còn 10cm là hiểu.

Đang đứng ngó dáo dác thì có đứa nào nó kéo cái tay áo mình mà giật giật. Quay ra đằng sau định cho nó một dộng cho nó một cái nhớ đời, chưa kịp dộng thì nhận ra nàng Như đang đứng ngay sau lưng mình. Hên là dừng lại kịp, không là có án mạng.

_Cái gì?- tui hỏi

_Ừm…ừm…cho Như xin lỗi chuyện hôm qua.- Như bẽng lẽng

_Lỗi phải gì?- tui làm mặt lạnh

_…Nhưng…- Như ngập ngừng

_Nhưng nhị gì?-tui nheo mắt

_Cầm đi.- Như nói vội, dúi vào tay một gói nhỏ rồi bước vội đi.

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Như đã mất dạng. Đi nhanh như quỷ.

Cầm cái gói trong tay, xem xét, bọc bằng giấy gói quà, khá đẹp. Định mở ra thì có người gọi điện thoại.

_T nghe!-tui bắt máy

_Ai không biết, tối nay đi ăn kem.- cái giọng như ra lệnh

_Đứa nào? Kem gì giờ này? Ba trợn hả?

_Em nè, đứa nào là đứa nào?

Chợt nhận ra cái giọng ngòn ngọt, quen quen. Nhìn lại màn hình điện thoại, đúng số điện thoại Linh luôn. Giật thót, tui đổi giọng, trả lời nhỏ nhẹ với đầu dây bên kia.

_Anh giỡn với “sếp” chút cho vui, tối nay “sếp” muốn ăn kem gì? Anh qua dẫn “sếp” đi mua…

_Hay quá ha, lần này tha cho anh đó, có tiệm kem mới mở gần nhà em, tối qua đi rồi em chỉ cho.

_Ờ, “sếp” muốn gì không được.- tui cười cầu tài

_Vậy nha, giờ em đi học đàn, đồ đầu to, blêu.

Nói rồi Linh cúp máy, tui còn chưa kịp trả lời. Bố cô, từ cái hồi quen cô tới giờ, cái đầu tui không “to” thì
thì cũng bị cô làm cho “to” ra. Làu bàu cất điện thoại. Bà chị tới, nhảy tót lên xe về nhà. Về nhà là xộc đi tắm rửa, chảy chuốt sạch sẽ. Mấy tháng nay thất tình, đầu tóc, râu ria mọc lỉa chỉa cứ như thằng ăn mày. Tối, bắt xe buýt qua nhà Linh. Tui quên khuấy luôn cái gói nhỏ mà đưa lúc chiều.
Chap 19
Tui đứng trước cổng nhà Linh, đến hơi sớm nên đành chờ vậy. Nhìn ngang ngó dọc một hồi cũng nửa tiếng. Trễ mười lăm phút rồi mà cũng chưa có ai ra, gọi điện thì không bắt máy, không biết cô nàng ở đâu nữa. Dựa lưng vô gốc cây gần đó, ngó trời ngó đất như thằng ngáo ộp. Đưa mắt liếc mấy cô em xinh xinh đi ngang, con gái Mỹ thật là “phát triển” và “tân tiến” hơn con gái Việt Nam mình. Ngó đã con mắt. Thông cảm đi, thằng nào mà không như vậy. Chợ bắt gặp cái dáng quen quen, người thì nhỏ xíu mà ôm theo cái túi đựng thức ăn đầy vun, che khuất cả mặt 0. Cái dáng bước đi nặng nhọc, vẻ mệt mỏi lắm. “Bộp! Bộp! Bộp!”, mấy trái táo trong túi giấy rơi thẳng xuống đường. Sắp có chuyện vui coi rồi, không biết mình có nên ga-lăng nhào ra giúp không. Nhưng mà con bé đó hình như sắp không giữ nổi cái túi nữa, cảm giác như nó sắp đổ ào cả cái túi xuống đất.

Theo phản xạ, tui bước nhanh vài bước lại đỡ giúp cái túi.

_Cảm ơn anh.- con bé thở phào ngước mặt lên nhìn tui

_Như?- tui giật mình

_T hả…- Như bất ngờ nhưng rồi cố kìm lại

_Ừ…đi đâu mà mua nhiều đồ ăn vậy?- tui vừa hỏi vừa đặt cái túi tựa vào gốc cây

_Mới đi chợ về.- Như trả lời vợ rồi cúi xuống nhặt mấy trái táo

_À…à.- tui cũng ngồi xuống nhăt phụ

_Đi chợ một mình à?

_Ừ, đi một mình chứ đi với ai.

Đặt mấy trái táo trở lại, Như bế thốc cái túi giấy lên đột nhiên lại loạng choạng, theo phản xạ, tui nhanh tay đỡ lấy cô nàng.

_Ưm…- Như mở to mắt nhìn tui

_Thôi, đưa đây, T xách cho.- tui đưa tay ôm vội cái túi như sợ cô nàng sẽ ngã thêm lần nữa

_Cảm…cảm ơn…- Như không dám nhìn thẳng vào mắt tui

DocTruyen9x.COm

Vậy là tui ôm cái đống thức ăn mà cô nàng mới mua trong chợ giúp cô nàng tới tận nhà. Đi chung với tui mà không nói câu nào, Như chỉ toàn cúi đầu xuống mà đi cứ như là đứa con nít vừa phạm lỗi sợ bị phạt vậy, bó tay. Tới nhà, cô nàng lấy chìa khóa mở cửa, giật cái túi giấy khỏi tay tui, nói vội tiếng cảm ơn rồi đóng cửa phòng cái rầm. Tui ngẩn tò te nhìn cái cửa đóng sầm lại ngay trươc mặt mình. Con gái bây giờ dị thật. Chả lẽ đứa nào học giỏi cũng vậy hết trời. Thôi kệ, cứ coi như hòa nhau vụ hôm bữa, không ai nợ ai.

Nhìn kĩ thì chỗ của Như ở sang hơn tui nhiều, hành lang sạch bóng, có cả thang máy, bãi đậu xe. Sang gấp mấy chục lần cái khu “ổ chuột” của tui. Thay kệ, có chỗ chui ra chui vào được rồi.

Quay trở lại nhà Linh, vẫn chưa có ai, gọi điện thêm lần nữa cũng không nghe máy. Hơn tiếng đồng hồ rồi chứ ít đâu, bản mặt tui bắt đầu chuyển từ cười tươi rạng rỡ thành hằm hằm nóng hổi, lúc đó mà có ai chọc chắc tui đấm nó tan xác.

Không đợi nữa. Khỉ gió. Tui cho tay vào túi quần rồi hậm hực ra về. Về nhà lại nằm vật ra giường, mở máy tính lên chơi game cho hết nóng. Điện thoại reng, tui chộp lấy ngay, định bụng phải xả một tràng cho Linh biết. Nhưng mà không phải số của Linh, số đứa nào đó, lạ hoắc.

_T nghe, ai vậy?- tui nghe máy

_T hả?- đầu dây bên kia hỏi, giọng gấp gáp

_Ờ? Đứa nào?

_Tao đây, đi phượt không mày?- giọng thằng Mẫn

_Thôi khỏi, cám ơn.- biết ngay là nó

_Đi đi, có mấy con ghệ đẹp lắm.

_Kệ mày, đừng có réo tao.

_Nay mắc giống gì mày làm biếng dữ vậy?

_Tao mệt, giờ đi ngủ, mai đi học nói chuyện sau mày.

_Ê…ê…

Không chờ nó kịp nói gì, tui tắt máy. Sẵn đó gọi cho Linh nhưng mà liên lạc được, toàn chuyển vào hộp thư thoại.

Chán. Muốn chửi thề mà không dám chửi lớn vì mấy phòng kế bên toàn dân Việt Nam, đành chửi lầm bầm trong miệng vậy.

Quăng cái điện thoại qua một bên, nằm trên giường trùm mền lăn lộn. Lăn một hồi thì đè lên cái gì cưng cứng. Đưa tay lấy ra, cái gói hồi chiều Như đây mà. Nhỏm dậy, mởi cái gói đó ra. Sao mà khó mở quá, dán keo gì mà cứng ngắc. Loay hoay một hồi cũng mở được cái gói nhỏ xíu đó ra.

Chỉ là viên đá thạch anh màu trắng, có gì đặc biệt đâu mà phải giấu diếm dữ vậy. Khó nghĩ quá. Tui gãi đầu sồn sột suy nghĩ mãi mà không tìm ra câu trả lời. Thôi kệ, mai hỏi sau, giờ đi ngủ, khuya rồi.

Sáng đi học vừa vô tới trường là thấy bản mặt của thằng Mẫn, nó nhìn tui cười rồi túm cổ quay ngay cho một trận. Đương nhiên là nó cũng trầy vi tróc vẩy.

_Làm gì mà hôm qua rủ đi chơi không đi?

_Đã nói là tao làm biếng, muốn ngủ.- tui gắt

_Mày, toàn vậy không, ru rú ở nhà thì chừng nào mới kiếm được ghệ đẹp.

_Khỏi, tao không ham. (Thật ra là rất muốn nhưng điều kiện kinh tế không cho phép)

_Mệt, chiều đi đánh lộn mày.-nó vỗ vai tui

_Đánh mày hả? Giờ luôn đi. – tui đứng dậy co chân định sút cho nó một cái

_Không, hôm qua thằng Minh (thằng tóc đỏ) nó chơi đểu tao.

_Nó làm gì mày? Tỏ tình với mày trước đám đông à?

_Nó…

Thằng Mẫn chưa kịp nói hết thì thằng tóc đỏ ở đâu đi tới cắt ngang.

_Chiều nay tao đập chết m* hai đứa mày. Hôm đó tụi mày ăn ma
may thôi.

Rồi nó túm lấy cổ áo tui :”Nhất là mày đó.”

Không biết

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT