watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6109 Lượt

ba Linh.

_Ừ, chào cháu.

Thôi, chết mợ tui rồi, bà chị giao trứng cho Ác rồi.

_Cậu gì đó, theo tôi ra vườn.

_Dạ…

Tui lại lót tót chạy theo ổng.

_Cậu ra ngoài kho, lấy máy cắt cỏ cắt hết lại cả sân cho tôi.- ổng phán câu xanh rờn rồi bỏ vô trong nhà. Cái sân chà bá lửa như này thì cắt tới đời cố lỉ cố lai nào mới hết???

Chui vô nhà kho, lôi cái đầu cái máy cắt ra, nặng bỏ bà. “Tạch! Tạch! Tạch! Roẹt! Roẹt!”, bật máy rồi bắt đầu cắt. Gần một tiếng đồng hồ sau xong cái sân, chạy vô trong nhà kiếm cái bịch rác, gom cỏ bỏ vô, sẵn đó gom luôn lá rụng, rồi đem đi ra ngoài thùng rác giục. Muốn hộc máu luôn. Xong xuôi thì vào trình bày với “sếp” lớn.

_Tốt, bây giờ cậu vào nhà lấy quần áo ra đây phơi đi.

_Hơ…ở nhà không có máy sấy hả bác, với lại con tưởng chỉ làm vườn thôi….- tui ngơ ngáo

_Máy hư, cậu làm thêm thì tôi trả thêm tiền thôi, có thiệt thòi gì đâu.

_Dạ…

Cái lão, tui cóc phải osin nhé, nhưng mà nhịn, cũng kiếm thêm được chút tiền. Khiêng được đống đồ trong máy giặt ra muốn gãy luôn cặp vai, nhiều kinh khủng.

_Cậu vào nhà kho, lấy mấy cái sào ra đi.- ổng sai tiếp

Lại lủi thủi chui vào nhà kho, mạng nhện dính đầy đầu. Phơi xong đống đồ, chưa kịp nghỉ thì ổng lại sai tiếp:

_Cậu vào nhà kêu con bé Vi ra đây giúp tui.

Cái….@#acbxyz! Tui có phải con sen hay thằng hầu nhà lão đâu mà lão cứ…nóng nổ đom đóm mắt nhưng tui cũng vẫn cười nhăn nhở mà dạ, âu cũng vì miếng cơm manh áo thôi. Vô nhà dòm trước ngó sau, chỉ có mình con bé Vi đang ngồi máy tính, tui mới rón rén bước vô:

_Vi, bác kêu em kìa.

_Dạ?- con bé quay lại.

_Ơ….anh…- nó nhìn tui chằm chằm

_Người làm vườn đây mà….- tui cười nhăn nhở

_Anh T, ra là anh hả?

_Ừ….hì hì…-tiếp tục nhăn nhở

_Sao lúc nãy anh không chào em tiếng nào hết vậy?

_À…à…đâu có đâu gì đâu…tại anh ngại đó mà…thôi, bác kêu em kìa.- tui đánh trống lảng

Con bé đứng dậy chạy ra ngoài. Không quên quay lại nhìn tui ra vẻ khó hiểu. Muốn rớt tim ra ngoài, mai đi làm chắc đem theo thuốc trợ tim quá. Lại rón rén, ngó trước nhìn sau, chuẩn bị đi ra ngoài thì có tiếng bước chân trên cầu thang bước xuống, cùng với giọng nói đó, giọng nói mà tui không thể nào quên được:

_Vi ơi! Đôi giày của chị hôm qua em có thấy đâu không?

Chap 11

Linh từ từ bước chân xuống, tui cảm thấy tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc đó. Linh vẫn đẹp xinh, vẫn ngây ngô như ngày nào, không có gì thay đổi.

_Vi…- Linh nhìn về phía tui,

chợt em im bặt.

Tui không thể cử động, tay chân bủn rủn, không còn chút sức lực, muốn chạy đi nhưng đôi chân dường như không thèm nghe lệnh mình. Lại một lần nữa, cảm giác này trở lại trong tui, cứ ngỡ là nó đã biến mất nhưng không, nó đã trở lại và còn mãnh liệt hơn.

_Gì vậy chị Linh?- bé Vi từ ngoài vườn chạy vào

_À, ừm…đôi giày của chị mua lúc nãy, em có thấy đâu không?

_Em không biết, chị có để quên ở đâu không?

_Ừm..chắc chị bỏ quên trong xe, để chị

tìm.

Linh nói, rồi bỏ đi thật nhanh. Tui thẫn thờ nhìn theo. Đã qua rồi, tất cả đã qua rồi sao mình vẫn còn…

_Nè, anh nhìn gì ghê vậy?- bé Vi huơ huơ tay trước mặt tui

_Hả…không có gì.- tui giật mình

_Hì hì, tại chị em đẹp quá chứ gì.- con bé cười

_Ừ, chị em đẹp thật.- tui cười gượng

_Nhưng mà chị có bạn trai rồi, anh tới trễ rồi, blêu. Hi hi.

Nói rồi con bé chạy lên tầng trên, mất dạng. Tự dưng miệng lại méo xệch, mũi cay cay…Không đâu Vi, anh là người tới nhất, người đầu tiên đặt chân vào trái tim của chị em, người đầu tiên làm cho chị em hạnh phúc và chị em cũng là người đầu tiên có thể làm cho anh không còn là chính anh…

Bao nhiêu thứ bỗng chốc ùa về…

_Hôm nay được rồi, mai cậu lại đến tiếp nhé, đây, tiền công đây.- ba Linh vỗ vai tui.

_Dạ…cảm…cảm ơn bác.- tui giật mình, cầm vội lấy xấp tiền, miệng không quên câu cảm ơn.

Rồi tui chạy một mạch ra ngoài, trạm xe buýt chỉ cách đó vài bước chân nhưng lúc tui ra tới thì đã trễ chuyến xe rồi, đành ngồi đợi chuyến kế, cũng khoảng nửa tiếng nữa mới có. Gọi cho chị Hạnh thì chị nói đang làm, không ra rước được.

Ngồi buồn, lại nghĩ vu vơ, lại nghĩ về Linh, tình yêu là cái gì chứ, nó khiến tui sa ngã đến như vầy, cố gắng vượt qua nhưng sao mà khó quá. Ngồi nghe nhạc, nhớ lại đêm đó, đêm tui chính thức nói lời chia tay, chính thức trở thành người xa lạ với Linh…

Sau buổi đi chơi, Linh về trễ, và ba của em đương nhiên rất tức giận, tức giận tới mức không cho Linh xài điện thoại, cấm cửa không cho Linh ra ngoài, không máy tính những một tháng. Trong một tháng đó, tui sống trong cô đơn, tui không muốn nhớ lại nữa vì đau, nó đau lắm.

Rồi ngày đó đến, tui đánh bạo đến nhà Linh. Và cũng tại trạm xe buýt này, tui chứng kiến cảnh một thằng con trai hôn Linh ngấu nghiến ngay trước cửa nhà em. Trái tim tui như nát ra hàng ngàn, hàng vạn mảnh. Cái đầu tui mụ mị đi, tui nổi giận, chạy như điên đến chỗ hai người họ, lôi thằng khốn kia ra. Tui hất nó vào cánh cổng, rồi tui bắt đầu đấm, đấm bằng tất cả sức lực mình có, đấm điên cuồng để thỏa mãn cơn điên của mình.
_T! Dừng lại đi!

Mặc cho Linh ra sức cản, đôi tay tui không dừng lại, nó tiếp tục giáng hết sức xuống bộ mặt của thằng khốn kia, cứ tiếp tục như vậy cho đến khi tay tui đầy máu…Tui thở hồng hộc, giương đôi mắt đầy tức giận lần đau khổ nhìn Linh.

_T! Không như anh nghĩ đâu…

_Cô im đi, hết rồi!

Rồi tui lấy hết sức mà chạy, chạy thật nhanh ra khỏi nơi đó, té ngã trầy trụa hết người nhưng vẫn chạy. Về nhà, tui đập phá hết thảy đồ đạc trong phòng rồi ngồi luôn trong đó, không ăn uống, nghỉ học hết ba ngày…và tui trở thành như bây giờ. Trò đời

“Vù…vù…vù!”, cơn gió thổi ngang qua, lạnh hết sống lưng. Thôi quên đi, cứ suy nghĩ thì đời nó không khá lên được.

“Hắt xì!!!” long hết cả óc, lầm bầm trong miệng rủa cái thời tiết ăn hại này. Sao xe buýt chưa tới nữa. Trạm chờ bắt đầu đông người, thoáng cái đã hết chỗ. Thấy có một cô, bụng bầu, tay dắt theo đứa nhỏ nên tui đứng dậy nhường ghế, đi ra ngoài đứng. Năm phút rồi mười phút, xe buýt không tới, trời bắt đầu chuyển mưa. Rồi tí tách, từng hạt mưa rơi xuống, lạnh như băng. Lạnh nhưng không sao, cũng lâu lắm rồi không tắm mưa, kéo cái nón đội lên. Mưa lạnh thấm vào từng thớ thịt nhưng, nhớ lại những ngày ở Việt Nam, môi bất giác nở nụ cười.

_Hey buddy, come inside, we have enough space for you. – một ông người Mễ ra hiệu cho tui

_No, I’m fine out here. Thanks.- tui cười

_Okay, suit yourself. Good luck out there young boy, ha ha.

Mưa ướt mờ cặp kính. Hình như mưa tạnh hẳn rồi, tui không còn cảm thấy nước mưa rơi xuống nữa. Tháo cặp kính ra, chùi sạch rồi đưa lên mắt nhìn. Mưa vẫn đang rơi, chỉ có điều nó không rơi vào người tui nữa. Ngước lên, có ai đó đang che mưa cho tui…

_Ơ…- bất ngờ, cổ họng tui nghẹn lại, không nói lên lời.

Linh nhìn tui chằm chằm, đôi mắt long lanh như sương sớm, tay em cầm cái ô cố gắng không để cho mưa tạt vào người tui…

Loading…

Mọi người muốn thì mình dịch ra tiếng Việt vậy 

Chap 12

Bất ngờ thật…

_Có chuyện gì à?- Tui hỏi Linh, giọng lạnh tanh

_Không, trời mưa, cầm lấy đi.- Linh dúi cái ô vào tay tui

_Cần gì phải lo lắng như vậy?- Tui cười nhạt

_Chuyện của tôi.- Linh khẽ nhíu mày

Đoạn, Linh bỏ đi, tui đứng đó trông theo…..Chiếc xe buýt từ từ trờ tới, tui bước lên xe nhưng đôi mắt vẫn trông ra ngoài, luyến tiếc chăng?

Ngồi trong xe, nhìn ra khung cửa, những hạt mưa bám đầy trên cửa xe, lăn tăn, làm tui nhớ lại những ngày ở Việt Nam, cũng lăn tăn, cũng quậy phá, cũng yêu đương một thời. Chợt có người ngồi xuống kế bên mình, tui nhìn qua, ra là ông Mễ khi nãy.

_Ha ha ha, lại gặp cậu nữa rồi.- Ổng nhìn tui cười, vẻ khoái chí lắm
_Có gì mà bác cười dữ vậy?- tui thắc mắc

_Tôi không biết, cứ gặp cậu là tôi thấy vui thôi.

_Bác lạ thật.- tui nhíu mày nhìn người đàn ông khó hiểu này.

_Vậy là…cậu thất tình à?- Ổng cười khoái trá

_Ừ.- Tui gật đầu, làm mặt lạnh

Rồi ổng nói tiếp:

_Cậu biết không? Lúc tôi còn trẻ, trạc tuổi cậu, tôi cũng có người yêu, cô ấy đẹp lắm, đôi cô ấy đẹp như những vì sao…..

Ngồi đó mà nghe ổng kể, dông dài, cái kết của câu chuyện tình yêu này là:

_Cuối cùng, tôi chia tay cô ấy, nhiều lần cả hai muốn quay lại nhưng tôi không đủ can đảm…

Nói đến đây, ổng nhìn tui với đôi mắt đượm buồn rồi nói : “Đừng như tôi, luyến tiếc cả đời cậu ạ, con bé xinh lắm, hãy tha thứ cho nhau.”

Nói đoạn, xe buýt đến trạm, ông Mễ xuống, còn tui trên xe, nhìn theo dáng ông ta lặng lẽ đi dưới làn mưa.

Khoảng mười lăm phút sau, đến trạm tiếp, tui xuống. Còn phải đi khoảng mười lăm phút nữa mới tới nhà. Về tới nhà, tui phóng thẳng lên phòng, tắm rửa, rồi xuống nhà kiếm đồ ăn. Đói.

Kiếm được bịch chip, bay lên sofa nằm thẳng cẳng, bấm Tivi lên coi. Nhai bánh ngồm ngoàm, sực nhớ lại mài đi học, bài tập chưa làm một chữ….thôi kệ…mai lên trường làm. Đang nằm thì điện thoại reo.

_Ai?-tui vừa nhai bánh vừa trả lời

_Tao nè, đi chơi mày.

_Đi với mày thì ở nhà coi thế giới động vật sướng hơn.- tui nhận ra giọng thằng Mẫn

_Lẹ mày, tao kiếm được mấy em xinh lắm.

_Mới bị chúng hôi

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT