|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
xong mà muốn són mẹ nó ra quần
. Cái mặt thằng cha đó đỏ gay, mà nhìn quen lắm.
_What’s up…buddy?- nó say hết thấy đường rồi.
Đi ra để cho nó vô toilet. Chợt nhận ra cái bản mặt nó quen lắm. Mà không nhớ…gãi gãi đầu thì nghe tiếng điện thoại reo ở đâu đó, nghe y như nhạc chuông của mình. Lần mò theo một hồi thì thấy nó đang ở trong cái áo khoác đen đang mắc ở trên tường. Đê ma ma, cái điện thoại của mình mà, thằng ôn khi nãy là thằng cướp đây mà
Chạy lại toilet, thấy nó còn nằm vật vờ trong , tui lấy cái ghế chặn cửa lại. Lần này mày đừng hòng thoát, chui đi đâu không chui mà lại chui tới chỗ ông, đợi ông kiếm cái chổi rồi mình bàn chuyện
.
Chap 9
Chạy ào lên phòng, dựng thằng Mẫn dậy rồi lôi đầu nó xuống nhà tắm ngay trong đêm.
_Cái…cái gì đây?- nó ngỡ ngàng nhìn thằng cướp quằn quại cắm đầu vô bồn cầu.
_Thằng cướp hồi nãy đó con.- tui gằn giọng.
_Ở đâu ra vậy?- nó há hốc mồm.
_Bạn chị mày, lúc nãy…blah…blah- tui kể hết mọi chuyện cho nó nghe.
_Giờ tính sao?- nó hỏi.
_Kiếm cọng dây, cột nó lại, để sáng ra làm việc chứ gì.
_Để tao bem nó luôn, nhớ lại cái bản mặt của nó lúc nãy ngứa tay quá…- thằng Mẫn cay cú.
_Nó xỉn như chết, mày bụp nó tổ đau tay thôi.
Sau một hồi loay hoay, tui với thằng Mẫn cột thằng cướp chặt vô bồn cầu. Ngó đồng hồ, 3 giờ sáng, ngáp ngắn ngáp dài, tui bò lên cái sofa nằm rồi ngủ đi lúc nào không hay.
Tích tắc..tích tắc..tích tắc…ào ào….tiếng nước xả, mợ, mới sáng sớm thằng khùng nào đi tắm vậy? Bực mình, tui ngóc đầu dậy, chộp lấy cái kính đeo vô rồi lò dò đi ra nhà tắm coi. Đẩy cửa vô, thui thấy thằng cầm cái vòi sen xịt xịt lên người thằng cướp.
_Mày làm gì vậy?- tui trố mắt.
_Xịt cho nó tỉnh.- thằng Mẫn quay ra, mặt lạnh tanh.
Vừa nói tới đó thì thằng cướp mở mắt, quáng quàng nhìn tui với thằng Mẫn.
_Hey dude, the f*** are you doing?- thằng cướp ngơ ngáo
_Hô hô, finally, son of a b!tch woke up.- thằng Mẫn cười gian trá
_Remember me?- tui nói
_Who are you?!!- vừa nói nó vừa cố sức vùng vẫy, những có cố cỡ nào thì cũng như không.
_Yesterday, I and him were on the bus….remember?
_Sh!t, what bus? Let me out!- nó la làng la xã
_Ê, giờ làm gì mày?- thằng Mẫn hỏi
_Ai biết, đập nó đi…- tui cười khì khì
Chưa kịp nói hết câu thì thằng Mẫn bay vô đấm cho thằng cướp mấy đấm. Đấm một hồi, từ bự con, thằng cướp cứ y như con nhái, ôm cái bồn cầu co ro. Hết dám la lối gì nữa.
_Thằng này da nó bằng sắt hay gì mà đánh đau tay chết mẹ.
_Ờ, tới tao. – tui nhăn nhở.
Bước lại chỗ thằng cướp định thoi cho nó mấy nháy thì….”Bực! Bực!” sợ dây cột tay nó đứt ra, thằng cướp lừng lững đứng dậy. Tui chỉ cao gần tới vai nó, quả này chắc nhập viện quá…
_Đờ mờ! Mẫn ơi!!!- tui đánh bài chuồn ngay lập tức.
Ra khỏi nhà tắm, tui dùng tấm thân ngàn vàng chặn cửa nhà tắm lại, miệng thì bù lu bù loa:
_Đê ma ma, gọi 911 đi, gọi lẹ đi thằng ôn!!!- tui la làng
_Đợi..đợi tí…- thằng Mẫn lấy điện thoại ra bấm hai ba lần, chắc nó cũng run rồi.
“Rầm! Rầm!”thằng cướpđập cho hai phát, cái cửa tang tành…..
Con bà nó, nhà tắm có hai cửa, mình chặn cửa bên tray phải, thằng cướp đạp nát cửa bên tay trái….coi như mình hên không bị đạp vậy…Lại xách đít chạy tiếp…
Thằng Mẫn chạy từ đưới bếp lên, đầu đội cái nồi, tay cầm vỉ trứng chọi tới tấp vô người thằng cướp. Có mà chọi tới sáng mai.
_Chạy đi thằng đần! Không chạy là nó hắc đê mày ráng chịu!- tui la lớn rồi chạy vèo lên lầu, đóng sầm cửa lại.
Bỗng nghe tiếng thằng Mẫn hét lên :” Áááááááááááá!!!!!”. Hơ…không lẽ nó bị làm thịt rồi…không bỏ được, tui quơ đại cây gậy bóng chày trong phòng rồi mò xuống.
“Rầm! Rầm!!” thằng cướp đang đạp ầm ầm vô cửa phòng chị thằng Mẫn. Chắc thằng Mẫn ở trong đó.
Mà con chị nó mới sáng sớm biết mợ đâu hết rồi? Mấy con bạn của bả cũng vậy nữa…
_AAAAAAA chết đi mày!!!!!- tui lấy đà rồi chạy tới đập chó nó một gậy vô bắp chân. Sướng phải biết.
Bị đánh bất ngờ, thằng cướp đau điếng, mặt nhăn nhó, đỏ bừng như khỉ ăn ớt. Nó loạng choạng đứng dậy.
_He he, chốt phát nữa rồi nhập viện nhé con trai.- tui cười khoái trá rồi giáng một gậy xuống đầu nó.
“Kịch!”…nó đỡ lại được…sh!t…vậy là xong đời con rồi…ngay lập tức tui bị nó đấm vào bụng, nằm lăn ra đất, thở như người sắp chết. Nó bước tới, lượm cây gậy lên.
_Don’t be afraid, this will be quick.- nó làm thật, nó định cho tui đi chầu ông bà ông vải đây mà.
“Bốp!”, nó té lật gọng. Định thần nhìn lại thì thằng Mẫn xốc tui dậy.
_Tao không ra kịp là mày chết cmn rồi.- thằng Mẫn nói
_Cái đệt, tao mà không đánh nó thì trước sau gì nó cũng vô trong đó hắc đê mày nha con.- tui chửi
“Cạch..cạch!!!” , cánh cửa mở ra, chị thằng Mẫn bước vô, tay xách mấy bịch đồ ăn. Bả trố mắt
hết nhìn hai đứa tui rồi lại nhìn thằng cướp nằm sóng soài dưới sàn. Đúng lúc này cảnh sát tới….Như phim, mấy thằng cảnh sát ăn hại, lúc nào người ta xong thì nó mới tới.
…Loading….
Chap 10
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Wild-Chil…/ZW6U0EAB.html
Gonna make a million, billion, trillion, gazillion. Yeah babe.
Hai thằng đứng hình, xong vụ này chắc từ giờ về sau tui khỏi qua nhà thằng Mẫn nữa. Kết quả là cả đám được mời lên “phường” làm việc. Sau một hồi “hỏi cung”, mấy lão cảnh sát cũng cho đi, cái điện thoại với bóp tiền được trả lại, thằng cướp thì kì này mọt gông nhá. Ngồi trên xe, tui với thằng Mẫn giải thích cho chị nó nghe, mệt bở hơi tai, cuối cùng bả cũng tha cho hai thằng. Vừa về tới nhà nó thì tui có điện thoại:
_T hả? Đang ở đâu? Chiều chị qua rước đi làm, chị kiếm được việc cho em rồi.
_Dạ, mấy giờ chị?
_Ba giờ, bây giờ em đi cắt tóc với nhuộm lại cái đầu đi, chỗ này chị chỗ người quen chị.
_Ơ….em biết rồi, vậy nha chị.- nghe tới cắt tóc là tui ỉu xìu.
_Ừ, đi liền đi.
Cúp máy, tui chào thằng Mẫn với chị nó xong, quẩy đít ra trạm xe buýt rồi đi thẳng tới tiệm cắt tóc. Chọn đi chọn lại thì cuối cùng cũng trở về kiểu mái xéo huyền thoại vậy, để kiểu này suốt. Nhuộm lại quả đầu nữa cũng hết mấy chục đồng. Nghèo.
Về nhà, tắm phát rồi cũng tới ba giờ. Xuống dưới nhà đợi chị. “Tinnnn…!” -tiếng còi xe inh ỏi. Tui chạy ra, chiếc xe của chị đang đậu trước sân.
_Làm ở đâu vậy chị?- tui hỏi
_Cắt cỏ, cào lá, tưới cây, nói chung là làm vườn cho nhà người ta.
_Gì dữ vậy? Mình em sao làm nổi.- tui trố mắt
_Làm đi cho nó đô con, tướng em nhìn y như công tử bột, con trai gì mà trắng nhách, ốm nhom.
_Ế, chị đừng coi thường em nha. Em coi vậy chứ đá banh chạy không biết mệt à nha.
_Vậy thì làm mấy việc này nhằm nhò gì em, còn kiếm tiền được nữa.- bà chị cười đắc ý.
Biết là dính bẫy nên tui câm luôn. Thôi kệ cũng hết tiền rồi, làm kiếm thêm thu nhập. Ngồi trong xe nhìn trời nhìn đất một hồi tui thiếp đi. “Kịch!”, chiếc xe dừng xịch lại làm tui tỉnh giấc.
_Hơ…hơ….nhà nào vậy chị?-tui ngáp
_Cái nhà cổng trắng đó.
Nhìn theo hướng chị chỉ, chợt nhận ra….
_Xuống xe em.- chị nói
_Thôi, thôi, em không làm đâu.- tui xua tay từ chối
_Gì vậy? Khó lắm chị mới kiếm được chỗ, giờ không làm là sao?
_Tại…còn chỗ nào khác không chị?- tui nhăn nhó
_Lẹ, không chị gọi cho Út đó.
_Nhưng mà…
_Mau.- giọng chị lạnh tanh
Thấy ghê ghê nên tui bất đắc dĩ xuống xe. Chị cũng xuống, dẫn tui tới cửa nhà đó rồi nhấn chuông.
_T, gỡ mấy cái bông tai ra đưa cho chị.
Xong xuôi lại đứng chờ, năm phút sau mới có người ra mở cửa.
“Kéttttt!!!!”
_Chị tìm ai ạ?- cái giọng thanh thanh, ngọt như mía lùi.
_Vi, chị nè.
_Chị Hạnh! Chị tìm bác em hả?
_Ừ, chị tìm được người làm rồi.
_Dạ, bác em đi đâu rồi, còn mình em với chị Linh ở nhà à. Mà người làm đây hả chị?- con bé nhìn qua chỗ tui.
Ngó ngay đi chỗ khác, muốn teo tờ rym luôn, ậu mợ nó, nó quen luôn chị mình vậy mà hôm trước còn định xếp hình với nó. Nó mà méc lại thì mình chỉ có nước bóp dờ ái mà tự tử quá.
_Ơ…- chắc con bé bất ngờ trước hành động của tui.
_Ờ, người làm đó.- tui trả lời
_Thôi vào nhà đi chị.
_Ừ. T, đi em.- chị kéo tay tui.
Vô nhà, nhìn trước ngó sau, không thấy ai, tui thở phào, chắc Linh đang ở trên phòng. Tui với chị ngồi xuống ghế, một lúc sau thì bé Vi đem nước lên, và đương nhiên là tui cúi gằm mặt xuống mỗi khi bé Vi đứng gần mình. Hai chị em họ ngồi tám chuyện với nhau, còn tui thì cứ im ỉm, lâu lâu ừm ừm vài câu. Ngồi trách đó than ậu mợ cuộc đời, đi đâu cũng dính phốt được một lúc thì ba Linh về.
_Dạ, con chào bác.- tui với chị Hạnh đứng dậy cuối đầu lễ phép.
_Ừ, tìm được người rồi hả cháu?
_Dạ rồi, em họ của con qua đây du học nên con nhờ nó làm luôn.
_Ừ, vậy, cậu tên gì?
_Dạ? Dạ..T.-tui giật thót
_Nhìn cậu quen lắm, hình như gặp ở đâu rồi.- ổng đưa tay lên cằm, ánh mắt nhìn tui dó xét.
_Dạ…đâu có đâu…đây là lần đầu con gặp bác.- tui chống chế.
_Vậy à, chắc người giống người….
_Dạ..dạ…- tui cười nhăn nhở, thở phào, hên là ổng không nhận ra.
_Dạ, vậy bác giao việc cho nó làm nha, bây giờ con có việc phải đi rồi.- chị Hạnh đứng dậy chào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




