watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6104 Lượt

xạo phải không?- tui lườm nó

_…Ờ…thì…cũng đúng chút chút…- nó nhăn nhó

_Tao…-tui nhìn nó không nói nên lời

_Sao?

_Tao giết mày!!! Dám nói láo với tao à?!!- tui nhảy bổ tới

_Từ từ, từ từ. Nghe tao nói!

_Nói nói nói cái *beep*!

Tui với thằng Mẫn quần thảo với nhau một hồi, đánh nhau tuột cả quần. Lớn hơn tui hai tuổi nên nó mạnh hơn nhiều, kết quả là tui bị nó kẹp cổ ép vô tường.

_Buông tao ra!

_Mày bình tĩnh lại tao mới buông.- nó kẹp chặt cổ tui

Thở phì phì, cuối cùng cũng chịu thua nó. Tui ngồi phịch xuống nghe nó trình bày. Lí do lí trấu một hồi thì kết luận cuối cùng là do nó thích ra oai nên “chém” cho sướng mõm. Thiệt là “Thần khẩu hại xác phàm ” mà.

Ngồi một lúc, nghĩ lại mình cũng còn hên, bị “bem” vài cái thôi, không bị mất đồ. Thằng Mẫn thì “tán gia bại sản”, thấy nó cũng tội nên tui cũng bỏ qua. Đi vô phòng lấy đồ, rồi rủ nó đi ăn. Chìa khóa xe bị lấy mất nên hai thằng đi bộ, hên cho nó là chiếc vẫn còn, không là móm với ông bà già ở Việt Nam. Mấy con lừa đảo kia chắc đào tẩu bằng xe buýt.

Hai thằng rảo bước, trời lạnh teo mu-ri. Đang đi thì:

_Ê ê ê, T, kìa mày kìa mày…

_Gì?

_Con nhỏ mặc váy trắng, nó ngồi đằng kia kìa.

_Ế! B

Bắt lại liền!- tui hùng hổ xăn tay áo.

Chạy vèo tới chỗ con bé đó, tui với thằng Mẫn nhìn nhau cười đê tiện. Chuẩn bị ra tay….

_Hức…hức…hu..hu…hức…

Ơ, con “lừa đảo” đang khóc? Con “lừa cái” màu đen kia đâu?

_Ê, nó khóc kìa mày. Giờ sao?- thằng Mẫn ái ngại nhìn tui

_Để

tao.- tui anh hùng

Tiến đến trước mặt con bé, tui làm mặt ngầu:

_Này, cô em…

“Chát!”, đời đóe như mơ, lại ăn thêm 1 bạt tai.

_Này, làm gì mà cô đánh tôi quoài vậy?!- tui ôm mặt đau điếng

_Tránh xa tôi ra!!!!- con bé khóc, hai hàng nước mắt cứ tuôn ra, hai má đỏ ửng.

_Ê ê, đừng khóc nữa…- tui run run

_Có chuyện gỉ vậy?- thằng Mẫn hỏi

Tui nhìn nó lắc đầu….

Mười lăm phút sau……..

_Ngọc(con “lừa” áo đen) là bạn của em, nó nói hết hôm nay sẽ chuyển trường nên rủ em đi chơi lần cuối. Nó nói là đi chung với mấy người bạn rồi dẫn em tới gặp hai anh…

_Nè, em uống đi, ra là em cũng bị lừa à…- tui đặt ly cacao lên bàn

_Đm nó! Con lừa cái đó!- thằng Mẫn nổi nóng, đập tay xuống bàn

_Ê, nói chuyện đàng hoàng chút mày.- tui hất hàm
_Đm, tao là dân chơi, tao…..

_Tao vả cho sái quai hàm, dân chơi không?- tui lườm nó

_Ơ ờ…- nó gãi đầu, cười xí xóa.

_Giờ em gọi cho người nhà được không?- thằng Mẫn hỏi

_Không, điện thoại em hết pin rồi.

_Tiền em cũng bị lấy hết rồi à?- tui hỏi

_Dạ….- con bé lí nhí

_Thôi, được rồi, để anh với thằng này (chỉ tay qua bên thằng Mẫn) đưa em về.

_Tao mất chìa khóa xe rồi.

_Đi xe buýt.

_Nhà em ở đâu?

_Ưm…ở đường ABC khu XYZ.

_Chỗ đó..chỗ đó…

_Sao?- thằng Mẫn nhìn tui

_Chỗ đó là… nhà của “cô ta”.- tui lầm bầm…

Loading…..

Chap 6

_Của ai?- thằng Mẫn nhìn tui, nhăn mặt khó hiểu

_Của..của…tao có việc, mày đưa con bé về đi.- tui nói vội rồi bước thật nhanh ra ngoài.

Trời lạnh, mưa lâm râm, chợt thấy lòng mình se lại.”Anh…nhớ em”, buột miệng nói ra câu này, vu vơ. Có lẽ vốn từ của tui quá ít để có thể diễn tả được nỗi nhớ của mình về “cô ta” trong lúc này. Có lẽ bây giờ cô ta đã quên rồi, quên đi thằng bạn trai bất tài, vô dụng. Có lẽ cô ta đã tìm người người mới. Đầu óc tui lại nghĩ về chuỗi ngày buồn tủi đó..chuỗi ngày tui mất em…

_Này, anh ngốc, làm gì mà ngồi thẫn ra đó vậy hả?

_Hả? À, đang nhìn xe chạy.- tui cười

_Xe chạy có gì hay? Sao không ngắm em nè?- Linh nhìn tui, cười mỉm

_Em xấu thấy mồ, nhìn làm gì….- tui chấp tay vái vái, mặt nhăn lại

_Hứ, đồ khó ưa.

_Ừ, khó ưa mà người ta vẫn thương.

_Ai thèm thương anh.- Linh nhăn mũi

_Ai biết, cô gì gì đó…

_Vậy thì đi với cô gì gì đó của anh đi, ngồi đây làm gì?

_Ờ, vậy bye nha.

Nói đoạn, tui xách dép đứng dậy, đi thẳng. Đi một đoạn, tui nhìn lại, thấy Linh giương cặp kính nhìn theo, trông tức cười quá. Rồi tui len lén quay lại, đi chầm chậm ra sau lưng em rồi thì….

_Đoán coi ai nè.- tui lấy tay che mắt Linh

_Anh chứ ai, hông lẽ siêu nhân.- Linh nói, giọng lạnh như băng, giận rồi giận rồi

_Hì hì, giỏi ghê.

_Đi về mà, quay lại đây chi?- Linh nói, giọng trách móc.

_Thì tôi đi về nhưng tôi nhớ cô nên tôi quay lại.- tui ngồi xuống bên cạnh em, mặt cười nhăn nhở.

_Đi luôn đi, không cần…- Linh dỗi

_Anh giỡn chút thôi mà, làm gì giận ghê vậy.- lại cười nhăn nhở

_Hông giỡn gì hết, ai giỡn với anh chứ?

_Đừng giận mà, giận nhìn xấu xí.

_Hông.

Khà khà, gì chứ cái này sao qua được mắt ta, không nói không rằng, tui chạy te te đi mau hai cây kem đem về đưa ra trước mặt Linh.

_Ăn đi, đừng giận nữa.

_Hông thèm.- Linh tiếp tục

_Vậy hả? Vậy anh ăn một mình.
_Ăn đi.

_Xời ơi, kem ngon vầy mà em không ăn, tiếc đứt ruột.- tui hít lấy hít để cây kem, ra vẻ thòm thèm.

_Đưa đây.- Linh bất ngờ giằng cây kem từ tay tui.

Không nói gì, tui chỉ nhìn Linh rồi cười, cô ngốc này, thích ăm kem vậy không biết.

_Ngon không?

_Ngon.- em trả lời

_Vậy là coi như hết giận nha.

_Anh chỉ có chiêu dụ em bằng kem.- Linh phụng phịu

_Ai kêu em thích kem làm gì.- tui cười

_Lâu lắm rồi mình mới ngồi với nhau như vầy ha anh ha.- em cười tít mắt

_Ừ, lúc ở Việt Nam, anh tưởng là em quên anh luôn rồi.

_Anh nghĩ sao mà nói câu đó dạ?

_Ừ….ừm…- tui gãi đầu

_Anh không tin em à?- Linh lại giương cặp kính nhìn tui, đôi mắt em long lanh

_Không…đương nhiên là..

Nhẹ nhàng như giọt sương sớm, thanh khiết như làn gió đầu xuân, Linh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tui…Buổi chiều đó, nắng nhẹ, nụ hôn của em làm dịu hẳn tâm hồn tui….

_Ê! Thằng kia! Đang nói chuyện mày chạy đi đâu hả?

_Ê! Điếc à?!- thằng Mẫn kí đầu tui

_Đau! Gì hả?- tui cau có

_Con bé kia mày tính sao?

_Thì mày đưa nó về đi, tao không tới chỗ đó đâu.- tui rầu rĩ

_Mày đưa ra ý kiến, mày không đi vớ tao thì tao bỏ nó lại một mình à nha.

_Má, sao mày làm khó tao quá vậy. Tao nói không muốn đi mà.

_Vậy tao bỏ nó lại.

_Mày đưa nó về đi.

_Vậy thì mày đi với tao.- thằng Mẫn nói.

_Không.

_Đm thằng cà chớn này!- nó sấn sổ về phía tui, tay giơ nắm đấm lên.

_Tao hỏi lần cuối, mày đi không?

_Không.

“Bốp!!!”, cú đấm thẳng vào hàm dưới, cả người tui như tê liệt, đổ sầm xuống đất. Thằng khốn này.

Tui gắng gượng bò dậy, định đấm trả nó, đúng lúc này thì con bé kia bước ra. Vẫn cái tiêu chí “đánh nhau hay ho gì mà khoe” nên tui khựng lại.

_Không có gì đâu em, tụi anh đang nói chuyện thôi.

_Mình đi được chưa hai anh?- con bé hỏi

_Ừm…ừ…đi, mình đi.

Đợi con bé quay đi, tui quay qua thằng Mẫn:

_Mày coi chừng tao nha dân chơi nửa mùa.

Rồi hậm hực bỏ đi, nó chỉ đứng đó cười ngặt nghẽo. Thằng điên, đưa con bé này về xong ông sẽ cho mày nhập viện.

Ngồi trên xe buýt, tui im lặng nhìn ra phía cửa sổ, thằng ôn kia thì luyên thuyên đủ thứ với con bé. Trời lạnh quá, ô kính lấm tấm sương đêm.

_Mấy giờ rồi T?- thằng Mẫn nói lớn

_Hửm…ừm…gần tám giờ rồi.- tui giật mình

_Đựuuuuuuuuuuu……..sao lẹ vậy?- thằng ôn này lại tính chửi thề, mà thấy con bé ngồi kế bên nên nó ráng mà dừng lại

_Hỏi ông trời, tao ngủ, chừng nào tới thì kêu tao.- tui nói
_Ừ.

Gục đầu xuống, cố gắng ngủ, rồi tui cũng thiếp đi. Em lại là người xuất hiện trong giấc mơ tui, cố gắng mở mắt để phá tan hình ảnh đó nhưng không tài nào tui làm được như vậy. Trong mơ, hai bàn tay tui cố gắng với tới Linh nhưng càng cố gắng thì em càng xa dần rồi biến mắt, bỏ tui lại đây với màn đêm…

_Ê, tới rồi, dậy đi mày!Lẹ! Xe nó đi bây giờ!- thằng Mẫn hối thúc

Tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở, tui chen chân qua dòng người một cách nhanh chóng để xuống xe.

_Rồi, em nhớ nhà em ở đâu không?- thằng Mẫn hỏi

_Dạ…

_Khỏi, tao biết.- tui chen ngang.

Dẫn hai đứa đi khoảng hai trăm mét, căn nhà đó từ từ hiện ra trước mắt tui. Tim tui lại đập thình thịch. Trán đầm đìa mồ hôi.

_Đây phải không?- tui quay ngoắc lại hỏi

_Dạ…sao anh biết?- con bé ngạc nhiên

_Không có gì, đi vô đi, tụi anh về.- tui nói

_Chưa, mấy anh vô nhà uống nước đã chứ.- con bé vừa nói, vừa nhấn chuông cửa.

_Không cần, tụi anh về đây.- tui lôi thằng Mẫn theo, bước đi nhanh hết sức có thể.

Con bé ngẩn ngơ nhìn theo. Nói là bước đi nhưng thật ra được một đạon, tui kéo thằng Mẫn nấp vào tán cây gần đó. Chăm chú nhìn về phía con bé.

“Cạch! Cạch!”, tiếng cửa cổng mở. Người con gái ấy, dáng người nhỏ nhắn ấy, đúng là em rồi, đúng là em. Nhìn thấy em con tim tui nhói lên từng cơn….từng cơn….đau thắt…

Loading…..

Chap 7

_T, T, con nhỏ kia xinh quá mày ơi…- thằng Mẫn lây lây vai tui

Xinh? Thiên thần mà chỉ xinh thôi sao? Nói Linh là thiên thần, tui thấy không ngoa chút nào, em xinh đẹp, học hành giỏi giang, biết đàn, biết hát lại còn tốt tính chứ đâu như tui….Rồi cánh cổng từ từ khép lại, có cảm giác như thiên đường đã đóng lại. Thừ người ra một lúc rồi nặng nề bước chân đi. Dù lòng muốn nhưng tui không thể nào làm được, tui không dám đối mặt với Linh lần nữa, thực

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT