|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đầu tiên Lăng Kỳ hơn anh một danh hiệu giàu có, thứ hai là chỉ số thông minh trời phú cao hơn. Bản lĩnh gặp qua khó mà quên được của Lăng Kỳ khiến Cố Thần cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối, trong trường học người theo đuổi nắm cũng phải thành một bó to. Nhưng nữ thần cũng có khuyết điểm, đó là thể dục vĩnh viển ở điểm 60, vì từ nhỏ tim của nữ thần không được tốt lắm, thành tích chạy bộ không đủ.
Đối với trình độ và thành tích của đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này từ trước đến nay đều không phân cao thấp, kì khảo sát luôn ngang hàng nhau đứng thứ nhất, nhưng vì môn thể dục, tổng điểm thành tích của Cố Thần so với Lăng Kỳ cao hơn 0,1.
Mãi cho đến khi mặt trời lên cao Lăng Kỳ mới tỉnh, hai mắt chưa mở ra hoàn toàn đã ngửi thấy mùi đồ ăn. Nghĩ đến Cố Thần đang ở ngoài cửa nấu cơm cho cô, cười ngây ngô mấy giây liền vội vã rời giường.
“Đã dậy rồi?”. Đối mặt với Lăng Kỳ, Cố Thần luôn luôn nở nụ cười dịu dàng ấm áp, cũng chính vì nụ cười này, khiến Lăng Kỳ đắm chìm thật sâu, không thể tự thoát ra được.
“Em, đi đánh răng trước đã”. Lăng Kỳ còn chưa qua đêm ở cùng một chỗ với Cố Thần, dù hôm qua không ngủ chung một phòng, nhưng vẫn coi như là ở chung, người đầu tiên nhìn thấy khi thức dậy là người mình yêu thương nhất cũng khó tránh khỏi thẹn thùng.
“Đợi đã, Cố Thần?”. Lăng Kỳ ngượng ngùng thành ra rối tinh rối mù, nhưng vẫn phải gọi, lúng túng hơn chính là gọi ba lần CốThần mới đáp lại.
“Làm sao vậy?”. Cố Thần đứng ở bên ngoài cửa phòng vệ sinh,đột nhiên nhớ ra buổi sáng hôm nay đã dùng hết giấy vệ sinh,ngay lập tức đứng dậy cầm tiền lẻ chạy về phía cửa siêu thị nhỏ.
“Em cái kia đến “. Phát hiện di mụ của mình đến đồng thời còn phát hiện trong hộp đã hết giấy vệ sinh, Lăng Kỳ không thể không cầu cứu Cố Thần, bất kỳ một nữ học sinh nào vào lúc này đều phải xấu hổ và giận dữ, huống chi là Lăng Kỳ được tu dưỡng không làm phiền đến người khác.
Nhưng nửa ngày không nghe thấy tiếng trả lời, mồ hôi Lăng Kỳ lo lắng chảy xuống, đành phải hỏi lại một câu, “Cố Thần? Anh còn ở đấy hay không vậy?”.
Lúc này tâm loạn như ma, cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than khiến Lăng Kỳ khắc cốt ghi tâm, phỏng chừng bóng ma này sẽ bám theo suốt đời, mười phút sau Cố Thần mới trở về.
“Anh mở cửa nhé?”. Cố Thần mở ra một khe hở nhỏ nhét giấyvệ sinh vào.
Nếu tiếp tục không nghe thấy giọng nói của Cố Thần chắc Lăng kỳ muốn chết mất, hậm hực đón lấy giấy vệ sinh, đột nhiên nhớ ra không có băng vệ sinh.
“Đợi đã, em đến cái kia, anh có thể mua giúp em một gói băng vệ sinh?”.
“Ah, em đợi anh một lát”. Cố Thần đành
phải đi ra ngoài lần nữa.
Lần này Cố Thần không chạy, không phải không chạy nổi, mà là không khỏi có chút suy nghĩ về quan hệ với Lăng Kỳ. Bọn họ thực sự là bạn trai bạn gái, quan hệ cũng được hơn một tháng,nhưng trước sau không tự nhiên giống các đôi tình nhân khác,giọng nói vừa rồi của Lăng Kỳ nghe có vẻ tràn ngập xin lỗi.
Cố Thần xoa nhẹ chóp mũi, phút chốc trong đầu hiện lên hình ảnh Lương Hạ bướng bỉnh ăn vạ anh, nhẹ nhàng tự nhiên như vậy, là bởi vì không có tình yêu sao? Cố gắng hơn một tháng, nhưng mà vẫn không yêu Lăng Kỳ.
Có thể vì không tập trung, lúc Cố Thần tính tiền cũng không phát hiện được ông chủ đang nở nụ cười nham hiểm.
Mặc dù không phải là nhãn hiệu mình thường dùng, có chút không quen, nhưng cuối cùng cũng có thể thoát khỏi bồn cầu, Lăng Kỳ hung hăng rửa mặt một lượt. Vừa rồi ngồi mười phút buồn chán cô suy nghĩ rất nhiều, làm phiền bạn trai cũng không phải là chuyện gì mất mặt, nhưng dáng vẻ ngượng ngùng này của mình có khiến Cố Thần sợ hãi, từ khi bắt đầu biết anh, cô luôn luôn bày ra phong thái hoàn mỹ nhất đứng trước mặt anh. Nghĩ như vậy, tình yêu của bọn họ rất không chân thật.
“Ăn bữa sáng đi”. Cố Thần cầm sữa và sandwich đưa cho Lăng Kỳ, xoay người tiếp tục xem sách.
“Ừ, cảm ơn”. Lăng Kỳ vẫn chưa hết xấu hổ ngẩng đầu.
Cố Thần đang nghĩ có nên nói chuyện với Lăng Kỳ hay không,nếu bởi vì hành vi vô trách nhiệm của mình thì thật xin lỗi cô,nhưng nhìn Lăng Kỳ cúi đầu buồn bực không nói tiếng nào, vẫn là quyết định tìm thời gian khác để nói chuyện.
Cho đến hôm nay Lương Hạ mới biết nhà họ Quý chỉ có hai chiếc xe, đều là nhãn hiệu Mescedes-benz, một chiếc đỗ ở gara, chiếc này do tài xế lái, chủ yếu là để Diêu Lệ Cẩm dùng khi đi ra ngoài,thỉnh thoảng vị thiếu phu nhân Lương Hạ cũng được đưa đón một chút…Một chiếc xe khác là phương tiện đi làm thay đi bộ của Quý Hạng Minh, lúc Quý Trạch Tuấn có việc gấp có thể sử dụng khi được sự đồng ý của bố, Quý Trạch Tuấn hai mươi tám tuổi không có nhà riêng xe cũng không có.
Tưởng tượng bản thân gả cho tên công tử không có tiền đồ không có địa vị như vậy, Lương Hạ hận không thể mổ bụng.
“Đến rồi”.
Còn đang âm thầm cắn răng, Lương Hạ bị giọng nói của Quý Trạch Tuấn kéo về thực tế.
Công ty di động? Nói việc gấp chính là đến nạp phí điện thoại?
Sau khi hoàn hảo đỗ xe lại, Quý Trạch Tuấn nhìn thoáng qua vẻ mặt Lương Hạ, bất đắc dĩ cũng biết đầu óc cô không đủ sử dụng, “Nếu như tôi nạp tiền thì để cô xuống tầng mua thẻ là được, hơn nữa, đây là công ty di động, không phải là phòng doanh nghiệp”.
Mặt trời mọc đằng tây sao, Lương Hạ lại không phát huy công phu vịt chết cứng mỏ, không làm gì hết chỉ mở to hai mắt, Quý Trạch Tuấn bước trước một bước vào công ty di động.
Bọn họ không nói chuyện nên Quý Trạch Tuấn cũng không biết cô nghĩ gì, không thể dò được tâm tư kì quái a, Lương Hạ giận đến quai hàm phồng lên như chết trôi, đáng tiếc Quý Trạch Tuấn không thấy được ở phía sau, nếu không chắc chắn cười nhạoLương Hạ không thương tiếc.
Mặc dù vợ không tranh cãi hơi có chút buồn bực, nhưng tình hình trước mắt đến là để kiểm tra chứng cứ, điều cơ bản khi làm việc là tập trung, “Anh đi nhanh như thế là muốn lên tầng mấy hả?”.
Lương Hạ lên tiếng dừng lại, đột nhiên nghĩ ra đi công tác cần phải có chút khí chất thục nữ, nếu không so với Quý Trạch Tuấn không khác người qua đường, cương quyết bày ra nụ cười mê người, thầm kín xoay người nhìn Quý Trạch Tuấn.
Quý Trạch Tuấn tâm phục khẩu phục thừa nhận mình bị giết trong nháy mắt, vì sao cô lại có thể cười như vậy!
Nhưng anh vẫn chưa ý thức được, bản chất Lương Hạ có thể làmcho anh phân tâm.
Thang máy dừng ở tầng hai mươi, vừa bước ra từ cửa kim loại,giấy A4 ùn ùn kéo đến, thì ra mọi người trong công ty bận rộn như vậy.
Quý Trạch Tuấn đích thực ngựa quen đường cũ, dẫn Lương Hạ vào một gian phòng làm việc.
“Luật sư Quý, cuối cùng cũng tới haha”. Một vị chủ quản chi nhánh chừng bốn mươi tuổi đứng dậy, cười híp mắt nắm tay Quý Trạch Tuấn, sau đó đưa cho Quý Trạch Tuấn một tập tài liệu, “Nhìn xem thế nào?”.
Quý Trạch Tuấn lật sơ qua vài tờ, “Lần này phiền toái chủ nhiệm Hà rồi”.
“Chuyện cảnh sát Kha nhắn nhủ làm sao có thể gọi là phiền toái? Người dân cần phải hợp tác với cảnh sát”. Nụ cười trên mặt chủ nhiệm Hà không biến mất, dáng vẻ không thể không bợ đít Lương Hạ đang đứng ở sau lưng Quý Trạch Tuấn ý dâm lãnh đạo, :”Ôi, còn quên chưa mời trà mỹ nữ của luật sư Quý, xin lỗi xin lỗi”.
“Không cần, tôi còn phải quay về thu xếp lại một chút”. Quý Trạch Tuấn cũng không chịu nổi nhiệt tình như vậy của chủ nhiệm, vội vàng tìm cớ rời đi.
Lương Hạ đương nhiên biết rõ trên tay Quý Trạch Tuấn cầm chính là đồ vật thần kì, lòng hiếu kỳ thúc giục cô nổi lên ý đồ xấu. Ai ngờ vừa bước chân trái ra chuẩn bị cướp lấy thì lại ngã mạnh một cái lộn cổ. “A~”.
Quý Trạch Tuấn nghe thấy tiếng hét quay đầu lại nhìn, dĩ nhiên là Lương Hạ đã nằm sấp trên mặt đất, gương mặt nhăn nhó đau đớn cùng cực.
“A, thật xin lỗi thật xin lỗi”. Một bác gái tầm năm mươi tuổi, vẻ mặt áy náy đỡ Lương Hạ dậy, “Không sao chứ? Đều do dì không cẩn thận làm đổ nước ra ngoài”.
“Dì Cố?”. Lương Hạ vốn định nhìn một chút xem ai là người hại cô bi thảm như vậy, kết quả vừa ngẩng đầu lên thế nhưng lại là mẹ của Cố Thần đã lâu chưa gặp mặt”.
“Hạ, Hạ Hạ?”. Lúc đầu Cố mẹ còn chưa nhìn ra, đến khi bị gọi là dì mới giật mình nhận ra Lương Hạ.
“Hề hề, đã lâu không gặp chú và dì rồi, không ngờ lần đầu tiên cháu đến công ty di động lại gặp được luôn”. Bởi vì người hại cô là Cố mẹ, vì thế Lương Hạ phải giả vờ như không có chuyện gì, nhưng lại không nhịn được xoa bóp đầu gối, Quý Trạch Tuấn nhìn nụ cười Lương Hạ kèm theo đau đớn, liền đi tới dìu phía bên kia Lương Hạ.
“Đây là?”. Cố mẹ tò mò nhìn Quý Trạch Tuấn, bởi vì người ngã nhào là Lương Hạ từ nhỏ đến lớn cô là quỷ nghịch ngợm, Cố mẹ lúc này kích động cũng quên không chú ý đến Lương Hạ có bị thương hay không, mà phát sinh hứng thú với người bên cạnh cô.
“Ách, đây là cấp trên cháu thực tập”. Lương Hạ nói không suy nghĩ về mối quan hệ của mình và Quý Trạch Tuấn, đúng là lừa dối đến cùng. Vừa nhìn về phía Quý Trạch Tuấn giới thiệu. “ Đây là mẹ nuôi của tôi, nhìn tôi từ nhỏ cho đến khi trưởng thành”.
“Chào dì”. Quý
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




