watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9601 Lượt

Trạch Tuấn rất nể mặt biểu lộ một chút mỉm cười, nhưng thật ra mới vừa rồi hơi có chút khó chịu, nghe đến chữ \ Cố \ nàyanh đã có thể đoán sơ qua được rồi.

“Vâng vâng, cấp trên rất quan tâm, dáng vẻ cũng rất đẹp trai”. Trong lòng Cố Mẹ giống như bị nhéo một cái, vẻ mặt cấp trên kia nhìn Lương Hạ rất đặc biệt, ưu tú như thế, sợ rằng Cố Thần không có hy vọng.

“Ấy, Cố Mẹ, con còn phải trở về làm việc cùng lãnh đạo, dì thay con gửi lời hỏi thăm đến chú Cố nhé”. Lương Hạ cảm giác được Quý Trạch Tuấn đang bóp một bên mông cô, xem ra lãnh đạo cực kì nóng nảy.

“Đúng rồi, con có thể giúp dì Cố đưa cái này cho Cố Thần được không? Công việc hôm nay của dì Cố rất nhiều, không kịp về nhà nữa, tên tiểu tử thối Cố Thần lại không chịu ở thành phố”.

“Vâng, được ạ”. Kết quả là trên tay Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt của Cố mẹ, bên trong hình như là món ăn thì phải.

Sau khi tạm biệt Cố mẹ, Quý Trạch Tuấn dìu Lương Hạ vào trong thang máy, nhưng mà bọn họ không biết, ở chỗ rẽ có một nam sinh tinh anh vẫn đang nhìn chăm chú vào bọn họ.

“Ai da”. Lương Hạ đau đớn rên lên một tiếng, “Anh còn không mau đi chậm lại”.

“Để tôi nhìn xem”. Mặt Quý Trạch Tuấn không biển đổi, ngồi xổm xuống, xắn ống quần Lương Hạ lên, “Vẫn tốt, chỉ là một vết bầm nhỏ, tôi đưa cô đến bệnh viện xử lý”.

“Anh việc gì phải giả vờ như thế, rõ ràng là rất lo lắng”. Lương Hạ cười gian nhìn Quý Trạch Tuấn.

“Đừng nói không biết suy nghĩ, được voi đòi tiên”. Quý Trạch Tuấn đứng lên, cặp mắt híp lại, nhân lúc Lương Hạ không chú ý ấn một cái lên đầu gối cô.

“A~”. Lương Hạ hít vào một hơi, “Có thể thương hương tiếc ngọc một chút không hả?”.

“Cô là hương là ngọc à?”. Quý Trạch Tuấn có lòng tốt ôm bả vai lương Hạ một lần nữa, bởi vì thang máy đã tới tầng một rồi.

“Ít nhất cũng được xem là hương mùa hè đấy!”. Lương Hạ dẩu môi tự nói lẩm bẩm.

Ý tá trưởng xử lý vết thương cho Lương Hạ đồng thời còn có một một đàn tiểu hộ sĩ vây quanh bên cạnh quan sát, ngay sau đó đôi mắt to của Lương Hạ nhìn chằm chằm, cố gắng uy hiếp các y tá đang coi cô như con khỉ, nhưng rõ ràng không có hiệu quả, phải cảm ơn Quý Trạch Tuấn vì cái loại đãi ngộ này.

“Tôi muốn đi thăm nhà một chuyến”. Lương Hạ muốn nói đến hộp giữ nhiệt đang cầm trên tay, muốn biểu lộ rõ ràng với Quý Trạch Tuấn anh đi đường anh tôi đi đường tôi.

“Tôi đưa cô đi”. Quý Trạch Tuấn vẫn còn lo lắng cho Lương Hạ, ngộ nhỡ chỗ kia lại bị va chạm, cụ cố Quý lại muốn bay đến đây dạy dỗ anh.

“Không cần!”. Lương Hạ nghiêm túc chặn đứng, nhưng lại phát giác phản ứng của mình quá dữ dội, bổ sung, “Tôi, đi một mình được rồi, ở đây có xe buýt, không phải là anh còn muốn chỉnh sửa lại tài liệu à, ngày mai phiên tòa cũng mở rồi”.

Quý Trạch Tuấn chắc chắn Lương Hạ có chuyện gì đó giấu mình, mặc dù anh cũng không phải là người thoải mái lêu lổng gì,nhưng vẫn có chút không vui, đàn ông kém đã thể hiện luôn ở nơi này rồi, có việc gì để tối nay làm sau, phải giám sát bà xã thật kỹ, “ Vậy cô cẩn thận một chút”. Lời ngầm — Cô đi xe buýt,tôi lái xe theo dõi.

“Vậy tôi đi trước”. Lương Hạ vẫy vẫy tay đi đến phía trạm xe buýt, mãi cho đến khi lên xe buýt cô cũng không phát hiện xe Quý Trạch Tuấn vẫn còn đỗ bất động ở chỗ đấy, trời sinh bất cẩn.

Nhân cơ hội này có thể thuận tiện cảm ơn Cố Thần, anh đã giúp Quý Trạch Tuấn rất nhiều, Lương Hạ nhìn bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt tươi cười xuân tình phơi phới.

Hôm nay xe buýt đi rất nhanh, 40 phút đã đến nhà Cố Thần, có thể ông trời biết Quý Trạch Tuấn còn rất nhiều việc phải làm, cố ý tiiết kiệm được một ít thời gian.

Trước khi Lương Hạ đứng ở sân nhà Cố Thần, thì Quý Trạch Tuấn đã nấp ở bên ngoài lan can, dây thường xuân che chắn rất tốn sức.

Chuông cửa vang lên, nhưng Cố Thần đang nấu cơm trong phòng bếp, đành phải để Lăng Kỳ ra mở cửa.

“Ai thế?”. Một lúc lâu không có tiếng nói, Cố Thần liền từ phòng bếp đi ra.

Đừng ở cửa là gương mặt Lương Hạ thừ ra, nếu như nhìn kỹ sẽ phát hiện trong hốc mắt cô còn có chút ẩm ướt.

Cố Thần không ngờ tới Lương Hạ, nhất thời cũng không biết phải làm sao.

Chỉ có Lăng Kỳ có thể nở nụ cười mời Lương Hạ vào nhà, “Bên ngoài nóng lắm, mau vào”. Nhưng cô không phải người ngu,phản ứng của Cố Thần đã khiến cho trái tim cô đau nhức.

“Không được, dì Cố bảo tôi mang cái này đưa cho Cố Thần, tôi còn có việc, đi trước”. Lương Hạ cầm hộp giữ nhiệt đưa cho Lăng Kỳ sau đó bỏ đi như chạy trốn.

Lăng Kỳ không muốn đánh lừa bản thân, dù sao Cố Thần và Lương Hạ cũng là thanh mai trúc mã, nhất định sẽ không thể không qua lại với cô ấy, nhưng cô cũng không muốn nhẹ nhàng từ bỏ, chuyện lúc sáng khiến cho bọn họ có chút gượng gạo, vừa vặn nhân cơ hội này hóa giải thử xem, “Cố Thần, mẹ của anh làm rất nhiều món ăn nha, không cần anh phải vất vả”.

Cố Thần hơi lơ đễnh, nhưng rất nhanh giương lên nụ cười quen thuộc, “Để anh đặt súp lên hâm nóng”.

Dĩ nhiên Cố mẹ không có tốt bụng nấu ăn như vậy, vì buổi sáng Cố Thần gọi điện cho bà, nói Lăng Kỳ đến nhà rồi, nhờ bà nấu hai món ăn. Dĩ nhiên chuyển đồ ăn phải là Lương Hạ.

Ra khỏi sân, Lương Hạ lập tức ngồi xuống ghế đá lúc nhỏ thường đến. Bọn họ ở chung rồi? Rốt cuộc Cố Thần vì Lăng Kỳ mặc tạp dề nấu cơm. Vừa mới liều mạng nén nước mắt rốt cuộc tất cả ào ào rơi xuống.

Cảnh tượng như vậy, từ nhỏ đến lớn chính mình tưởng tượng qua bao nhiêu lần, thật sự xuất hiện ở trước mắt, nhưng mà nữ chính lại là người khác.

Quý Trạch Tuấn luôn luôn đứng ở phía sau nhìn Lương Hạ, bao gồm cô gào khóc, nhắm mắt lại vài giây rồi chạy xe, đi đến phía Lương Hạ.

Nói cái gì cũng không nói, kéo Lương Hạ dậy, ôm cô thật chặt vào trong ngực.

Qua thật lâu, rốt cục Lương Hạ ngừng run rẩy, từ từ ngẩng đầu lên, “Hì hì~”.

Quý Trạch Tuấn nhíu nhíu mày, mới vừa rồi còn khóc như quỷ,chớp mắt đã cười rộ lên rồi?

“Thật xin lỗi”, Lương Hạ chỉ chỉ áo sơ mi Quý Trạch Tuấn ở trên còn có nước mắt — nước mũi.

“Chết tiệt!”. Quý Trạch Tuấn chán ghét nhìn áo sơ mi buồn nôn,không hề nghĩ ngợi liền cởi ra.

“Oa”. Lương Hạ lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch ngây thơ, làn da Quý Trạch Tuấn dưới ánh mặt trời rất đẹp nha. “Đây là màu lúa mạch à”.

“Đi theo tôi”. Quý Trạch Tuấn hơi lộ dấu vết nụ cười, vóc người hoàn mỹ như thế này đúng là đáng tự hào.
Trong buồng lái xe ô tô, có áo để thay, Quý Trạch Tuấn cố tình làm trò trước mặt Lương Hạ, đóng từng chiếc cúc áo, từng cúc từng cúc rất gợi cảm.

“Anh biết bí mật nhỏ của tôi rồi”. Lương Hạ nhíu lông mày, u oán nhìn Quý Trạch Tuấn. Mặc dù không nghiêm trọng như bắt gian tại giường, nhưng cũng coi như là bị tóm được, thông thường trèo tường hẳn là rất áy náy rất bẽ mặt, đáng tiếc Lương Hạ chưa hoàn toàn tiến vào tình trạng hôn nhân, lại chưa có mưu đồ vụng trộm, tạm thời còn chưa phát sinh cảm giác nhưvậy.

“Ừ”. Quý Trạch Tuấn không vội lái xe, mà dựa vào ghế lái, nhìn từng cặp từng cặp người đi đường phía trước.

“Có cái gì muốn nói với tôi sao?” Lương Hạ chưa bao giờ cho rằng Quý Trạch Tuấn có tình cảm với cô, hoặc là tình yêu, nhưng bất kỳ một người đàn ông nào nhìn thấy vợ mình khóc vì người đàn ông khác cũng sẽ không thoải mái đi, xem ra cái này giống như bản thân mình quá trớn.

“À, hình như không có”. Mặt Quý Trạch Tuấn không biến sắc, cái cổ dài chuyển về phía Lương Hạ.

“Có phải tôi rất đê tiện không hả? Anh ta chưa từng thích tôi,thậm chí từ chối tôi lúc ở trước mặt nhiều người như vậy, tôi còn đần độn chạy theo phía sau anh ta, trước kia coi như không có gì, bây giờ tôi là hoa đẹp đã có chủ, còn tự rước lấy nhục”. Lương Hạ nghiêng đầu, vẻ mặt đau khổ.

“Hoa đẹp?”. Ban đầu Quý Trạch Tuấn rất chân thành lắng nghe Lương Hạ kể khổ, cũng dần dần nảy sinh thương cảm với cô, nhưng nghe đến hai chữ này thì tan vỡ, nhan sắc có một chút,vóc dáng bình thường, tự mình cảm thấy thế là quá tốt rồi.

“Tôi đi học còn được ghi ở bảng danh nhân đấy”. Lương Hạ tiếp tục nghiêng đầu giống như muốn khóc, “Liêm sỉ của tôi đi đâu hết rồi? Ô ô ô~”.

Lần này Quý Trạch Tuấn đã có kinh nghiệm, trước cầm khăn giấy lau khô nước mắt nước mũi Lương Hạ, sau ôm lấy cô. “Chúng ta hòa nhau. tôi đến nhìn người tình trong mộng của cô là tôi có lỗi, tôi theo dõi cô cũng là tôi có lỗi với cô, nếu cô biết anh ta không có cảm giác đối với cô, thì đừng thích anh ta nữa, vẫn là ngoan ngoãn đi theo chủ đi”. Ngụ ý là an tâm làm thiếu phu nhân bên cạnh anh là được rồi.

“Đúng đấy, anh theo dõi tôi”. Lương Hạ ngọ nguậy ngẩng đầu,cô rất am hiểu cách bắt được “trọng điểm” trong lời nói của người khác, mới vừa nổi lên cảm xúc đau lòng tất cả đều tan thành mây khói, “Rình trộm người khác là phạm pháp, hồng hạnh xuất tường nhiều nhất là đuối lý trên đạo đức, không đúng không đúng, tôi không có hồng hạnh xuất tường (ngoại tình), tôi đến để đưa thức ăn cho thanh mai trúc mã, bản chất cũng giống như là thăm tù”.

Lúc Lương Hạ nói không

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT