watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9576 Lượt

Lần đầu tiên Quý Trạch Tuấn nghe thanh âm dày ba thước của mẹ, nhiệt tình ngày hôm qua đi đâu rồi?!

“Con và Lương Hạ phải về trường học trước, con phải soạn giáo án, cô ấy cũng có không ít bài tập”. Quý Trạch Tuấn hơi giật mình nhưng vẫn ăn nói đâu ra đấy nói rõ ý kiến.

“Việc này, đầu bếp đi sửa máy hút mùi, quản gia bận việc, vì thế con với tiểu Hạ đi mua đồ ăn đi, tý về muộn một chút cũng được”. Diêu Lệ Cẩm nâng tách trà lên nhấp một ngụm, cố gắng che giấu mục đích thật sự của mình.

Đáng tiếc giấy không gói được lửa, quản gia nghe thấy phu nhân trao đổi lập tức xuất hiện, “Phu nhân, bà có gì phân phó?”

Giờ phút này Diệu Lệ Cẩm sâu sắc cảm thấy Hàn Lập không đáng tín nhiệm, rốt cuộc đã có tuổi thính lực không tốt, so với tối hôm qua còn xấu hổ hơn nhiều, không thể làm gì khác hơn là quay mặt đi ho hai tiếng.

Quý Trạch Tuấn đặt ngón trỏ lên khóe miệng ý bảo chú Hàn không có việc gì, sau đó ngồi xuống bên cạnh Diêu Lệ Cẩm, “Mẹ, mẹ nghĩ cái gì thế, thỉnh thoảng Lương Hạ chỉ có thể trở về một lần, ngộ nhỡ mẹ nghiện rồi, về sau không có cô ấy ở đây thì phải làm thế nào?”.

Đại khái Diêu Lệ Cẩm cảm thấy lời con trai cũng có chút đạo lý,không có nửa điểm trêu đùa, “ Trở về không được quên mẹ nha! Lương Hạ làm cho con nhiều đồ ăn ngon, nhất định là nhìn con không thể gầy nổi”.

“Aizz, hàng ngày người con nghĩ đến nhiều nhất là mẹ. buổi tối con sẽ gọi điện cho mẹ!”. Quý Trạch Tuấn không chỉ có sách lược lời ngon tiếng ngọt, còn mạnh mẽ hôn Diêu Lệ Cẩm một cái.

Lương Hạ duy trì trầm lặng cao độ, đầu cúi gằm, cho đến khi lên xe cũng không biết xấu hổ nhìn mẹ chồng một giây trước khi vượt qua.

“Cẩn thận một chút”. Diêu Lệ Cẩm còn chưa kịp cùng con trai nói đôi câu đã bị Quý Hạng Minh kéo vào trong nhà.

“Trạch Tuấn cũng đã 28 tuổi rồi, bà đừng coi nó như một đứa trẻ”. Quý Hạng Minh biết Diêu Lệ Cẩm vì cái nhà này mà nghỉ việc, lương chủ yếu dựa vào ông và con trai, nhưng kể từ khiTrạch Tuấn ra bên ngoài ở, cái tỷ lệ này hơi chệch hướng 5:5.

“Ông ở trong lòng tôi cũng chỉ là đứa trẻ, ông đi xem Doraemon đi!”. Diêu Lệ Cẩm chuyển đôi mắt nhỏ, uốn éo cái mông đi tậpyoga.

Quý Hạng Minh theo phía sau đuôi: “ Bà cũng không phải là chưa từng thử qua tôi… Không nhất định là trẻ con mới xem phim hoạt hình, còn có thể là sự ngây thơ của những người thành công!”.

“Bang!”. Diêu Lệ Cẩm không chút lưu tình nhốt Quý Hạng Minh ở ngoài cửa.

*****

Lương Hạ vốn định đến tiệm thuốc thăm bố mẹ, Quý Trạch Tuấn không đồng ý, nếu đi sẽ trễ nải ít nhất hai giờ đồng hồ, trở về lại còn muốn đi đến thư viện ôn bài đến bốn tiếng đồng hồ, vậy tối thiểu bảy rưỡi mới có thể gặp nhau ở sào huyệt ân ái, cơm nước xong lại không thể vận động ngay được. Nói một cách khác, anh đã đau khổ năm ngày còn phải cố gắng nhịn đến bảy giờ, nhất định sẽ nhịn hỏng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Trạch Tuấn đỏ bừng, Lương Hạ biết anh nói thật nên cũng không làm trái lại nữa, dù sao lấy trứng chọi đá, thua thiệt sẽ là trứng.

Nhưng mà khi đồng hồ đeo tay hiện thị bảy giờ, Lương Hạ thật sự kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, Quý Trạch Tuấn hạ chỉ thị muộn nhất là sáu rưỡi phải xuất hiện ở cửa nhà.

Cũng không đủ thời gian quay về ký túc xá thay quần áo, hành trình không đứt đoạn chạy như bay tới vạch đích, lúc sang đường thiếu chút nữa bị xe đâm, chưa kịp hoàn hồn lại tìm không ra chìa khóa, đang ở trong túi cũng bị lật rơi xuống đất, thoáng cái Quý Trạch Tuấn mở cửa đi ra.

“Bảy rưỡi”. Giờ phút này đoán chừng anh so với nhiệt độ tủ lạnh còn cao hơn.

Lương Hạ ngồi chồm hổm trên mặt đất nhặt đồ, cơ thể bởi vì thở hổn hển mà rung lên, khiến cho người ta sinh ra ý nghĩ xấu,sau khi đứng dậy lại trợn to đôi mắt nhìn vô tội, chẳng qua là bộ dạng đầm đìa mồ hôi quá mức nhếch nhác.

Ngó nghiêng dưới phòng bếp một tiếng đồng hồ, ngọn lửa trong đôi mắt cũng có thể đốt khí than, cho đến khi Lương Hạ lảo đảo xiêu vẹo chạy vào tầm mắt của anh, mới quệt mồm lẩm bẩmcâu: “Coi như em thức thời”. Thật ra Quý Trạch Tuấn tức giận đồng thời cũng lo lắng, lo lắng Lương Hạ lanh chanh láu táu ở ngoài đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mặc dù trường học gần đây nhưng cũng phải đi qua trung tâm giao thông, cũng may là bình yên vô sự.

Lương Hạ chạy lộn xộn khiến nhìn qua vô cùng hấp dẫn, Quý Trạch Tuấn cảm nhận được vật nhỏ của mình trỗi dậy, muốn nói lại thôi, nhận lấy cái túi của cô cắn răng một cái, đẩy cửa phòng tắm, muốn gào một tiếng nhưng lại khó khăn nuốt xuống, vẫn nên đợi cô ấy tắm rửa sạch sẽ rồi giết mổ thưởng thức.

Rốt cuộc rửa xong cái bát cuối cùng, Quý Trạch Tuấn cười xấu xa một cái sau đó tắt tất cả đèn trong nhà, Lương Hạ không đem theo quần áo để thay, vì thế đang mặc áo sơ mi của anh ngồi trên giường xem ti vi, đột nhiên bóng tối xuất hiện dọa cô giật mình, nếu như không phải là thấy Quý Trạch Tuấn nhấn chốt mở cửa còn tưởng rằng là đứt cầu dao.

“Anh bây giờ cũng muốn giống như em trước kia hay tiết kiệm điện à, sao lại tắt tất cả đèn, TV rất tối”.

Quý Trạch Tuấn không lên tiếng, tiến lên tắt ti vi cái “phụt”.

Lương Hạ bây giờ mới ý thức được vấn đề mình vừa nói rất ngu xuẩn, nhưng hình như Quý Trạch Tuấn không có các động tác kế tiếp, đáng hận trăng sáng cũng không sáng lên, tối như thế chỉ có thể nhìn đại khái hình dáng của anh, hoàn toàn không nhìn rõ vẻ mặt, ánh mắt.

Trong phòng ngủ càng ngày càng yên lặng, mà hậu quả của yên lặng chính là hô hấp của Quý Trạch Tuấn truyền vào lỗ tai Lương Hạ, hừ hừ càng ngày càng nặng, giống như là dẫn theo đốm lửa, khiến cho người ta có cảm giác muốn nhảy lầu, bởi vì không biết lúc nào Quý Trạch Tuấn sẽ nhào tới, gián đoạn như thế mang cho người ta hồi hộp mãnh liệt.

Trôi qua chừng năm phút đồng hồ, Lương Hạ tự nhận năng lực chịu đựng của bản thân không đủ, quả quyết giơ cờ đầu hàng. “Anh muốn chơi đùa kiểu gì hả?”.

Vốn hai tay Quý Trạch Tuấn cắm trong túi, nghiêng người tựa trên tường nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy giọng nói Lương Hạ mới lộ ra nụ cười giảo hoạt, Lương Hạ đáng thương lại không nhìn thấy cái gì.

“Anh đang suy nghĩ hai chúng ta người nào thiếu kiên nhẫn mở miệng nói chuyện trước, nếu như anh thiếu kiên nhẫn trước, tối nay em có thể thoải mái một chút, nhưng tiếc thật, chậc chậc, không thể làm gì khác hơn là thật xin lỗi.”
Nói xong cũng vừa sải bước đến trước mặt Lương Hạ, không hề báo trước giữ cái gáy cô, lưỡi dài thẳng tiến lùa vào, hai người nhanh chóng ngửa ra sau, ngã xuống giường.

“Anh, anh làm, em, khó thở, khó thở, không khí a…” Hai tay của Lương Hạ bị Quý Trạch Tuấn nắm chặt đặt trên đỉnh đầu, người lại bị anh đè không động đậy được, chỉ có thể mở miệng cầu xin tha thứ, nụ hôn này quá mức dày đặc, muốn nói một chữ cũng khó khăn.

Quý Trạch Tuấn vơ vét một lần ở trong miệng Lương Hạ mới chịu dừng lại, di chuyển đến vành tai, lưỡi liếm trêu đùa, “Ăn cơm tối xong không thể vận động ngay được, anh vừa mới để cho em nghỉ ngơi mười phút”.

Không đợi Lương Hạ phản bác, lại tiếp tục ngăn môi của cô lại. Thật ra thì Quý Trạch Tuấn muốn mượn cớ để tối nay thô lỗ, bỏ qua cớ uy hiếp đã tính toán kỹ lưỡng một bên, nếu như mới vừa rồi anh mở miệng trước, cũng có thể nói thành Lương Hạ không nhiệt tình, vẫn có thể làm một cuộc chiến lớn.

Khả năng phản công của Lương Hạ một chút cũng không có, người tiến khí thế hung hăng, tựa như tên ăn mày nhặt được củ khoai lang mới ra lò hưng phấn gầm nhẹ, đợi đến khi đầu lưỡi cô tê dại, khóe miệng co rút, Quý Trạch Tuấn mới thả chậm thế tấn công, bắt đầu dùng đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi cô, kèm theo mút nhẹ, cứ trêu chọc như vậy khiến Lương Hạ rất nhanh đã ý loạn tình mê, chỉ có thể cầu may anh không giở trò, nếu không sẽ không chống đỡ nổi. Xúc cảm trong miệng quá mức mềm mại, vì vậy rất dễ gỡ bỏ cảnh giác.

“Ưm”. Chưa tới mười giây buông lỏng cảnh giác liền hối hận, Quý Trạch Tuấn chợt tiếng công, đầu lưỡi thậm chí chọc tới cổ họng cô, Lương Hạ sợ bị anh nuốt sống cả người.

Quý Trạch Tuấn biết Lương Hạ đã đến giới hạn, hơi thở của cô rối loạn không chịu nổi, tuy chưa thỏa mãn vẫn phải lui ra ngoài,nếu không cô hít thở sẽ không thông, tiếc là mới chỉ thưởng thức sương ngọt, còn chưa được ăn thịt. Nhẫn nhịn quá lâu kết quả chính là ý nghĩ bộc phát, chiếm đoạt từng ngóc ngách trên người cô.

“Anh có thể dịu dàng một tý được không?”. Cuối cùng cũng có thể nói đầy đủ một câu, nhưng đồng thời, Lương Hạ khó khăn cảm nhận được phía bụng dưới bị vật cứng rắn của người nào đó ngóc lên, miệng đã tê liệt, cổ họng chịu tra tấn.

“Em phối hợp một chút, anh sẽ dịu dàng một chút”. Quý Trạch Tuấn đổi phương hướng hút hết câu trả lời của Lương Hạ, nhưng mà nghe tới đây Lương Hạ cò kè mặc cả, nếu như cô chủ động một chút thì tối nay sẽ bị hủy thành xương mất.

Da cổ rất mỏng, chịu đựng kích thích yếu nhất, đã trải qua Quý Trạch Tuấn gặm nuốt liếm láp dĩ nhiên là vừa đỏ vừa sưng, Lương Hạ

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT