|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
bắt đầu cảm thấy phía dưới hơi ngứa, không bị khống chế liền uốn éo,cực kỳ hợp với tiết tấu của Quý Trạch Tuấn, thương xót rời khỏi cổ, nhưng có nghĩa là anh muốn tấn công vào nơi nhạy cảm nhất.
Đốt ngón tay Lương Hạ trắng bệch, nắm thật chặt ga giường,nếu như bây giờ không làm thầy Quý đủ thoải mái, về sau khó bảo đảm anh sẽ không dùng chiêu hiểm ác đối phó cô.
Mới vừa xuất quân là đầu lưỡi, bây giờ đã không còn, đôi tay thon dài mạnh mẽ của Quý Trạch Tuấn được lên sân khấu rồi, vừa mới dính vào cơ thể Lương Hạ cũng không khách khí tựa cô vào giường, còn anh ngồi đối mặt với cô, vòng hai chân của cô quấn lên chiếc eo rắn chắc, khoảng cách gần khiến cho móng vuốt của anh dễ dàng bóp hai viên tròn tròn.
Lương Hạ không dám lộn xộn, cô không biết Quý Trạch Tuấn sẽxuống tay như thế nào, nhưng dự cảm hai con tiểu bạch thỏ sẽ phải gặp tai ương. Quả nhiên, hai ngón trỏ Quý Trạch Tuấn đưavào bên trong áo sơ mi của cô, vẽ một vòng tròn ở eo cô, sau đó từ từ dời lên bên trên, di chuyển đến đường cong hoàn mỹ không có khuyết điểm kéo hai khối cầu của cô ra.
Thì ra không thể không bội phục Quý Trạch Tuấn có thể ví kỹ xảo gẩy đàn tì bà để hình dung công phu ngón tay anh, Lương Hạ có cảm giác mình bị xe cán qua, toàn thân lâng lâng, trước ngực cảm thấy tê dại khiến cô muốn kêu thành tiếng, trong đầu rất nhanh hiện lên hình ảnh người phụ nữ bừa bãi ồn ào.
“Kêu lên”. Đột nhiên Quý Trạch Tuấn thở từng hơi bên tai cô,sau đó dùng thanh âm mị hoặc cổ vũ cô phạm tội.
Lương Hạ cứ như cái máy, bắt chước rên lên một tiếng, hiệu quả hình như không tệ, sức lực trên tay Quý Trạch Tuấn tăng thêm, tốc độ vuốt ve rõ ràng tăng nhanh, thúc đẩy Lương Hạ, phía dưới cũng phối hợp chảy ra chất lỏng.
Ánh sáng yếu ớt chiếu vừa đúng vào mắt của Lương Hạ, rõ ràng đã phủ một tầng sương mù, Quý Trạch Tuấn hài lòng vỗ hai cái lên mông cô, sau đó giơ tay cởi áo sơ mi rộng thùng thình của cô ra.
Lương Hạ không nghĩ tới thân thể của mình sẽ khỏa thân, cũng không giữ ý tứ, bởi vì áo đủ dài, cô cũng không có quần lót đểthay, vì thế bên trong tuyệt đối là trống trơn, việc này giống như thúc đẩy Quý Trạch Tuấn tấn công.
Ngậm một hớp vào trái táo nhỏ đã sớm cứng rắn, tay không gặp trở ngại dừng tại chỗ tạm trú, một chỗ nhỏ không ngừng chảy nước trong rừng cây um tùm. Ướt át như thế, đủ để anh đi vào hưởng thụ một phen, Quý Trạch Tuấn hớn hở duỗi ngón tay đi vào, cảm giác bị kẹo đường bao bọc, vừa mới bắt đầu còn hơi chặt chẽ, rất nhanh đã thích ứng với sự hiện diện của anh, theo sự vận động của ngón tay mà vui thích thắt chặt hoặc duỗi ra.
“A…” Lương Hạ không kìm chế được kêu hai tiếng, so với vừa rồi thoải mái hơn, thì ra tiềm lực của con người là vô hạn.
Quý Trạch Tuấn thong thả nắm lấy tay Lương Hạ, để tay Lương Hạ đến bờ môi, nhưng không liếm, mà từng bước từng bước từ từ đi đến, Lương Hạ vẫn chưa hiểu rõ và tiếp nhận đến trình độ của anh. “Ngoan, giúp chồng thả bảo bối ra ngoài”.
Quý Trạch Tuấn đáng chết có ý tứ gì? Để cho cô cởi KZ của anh?Lương Hạ giật mình mở hai mắt vốn là nhắm chặt.
“Ngoan”. Lại một âm thanh đầu độc. Ngoan cái con em gái anh à, cũng không phải là chó, Lương Hạ âm thầm khó chịu, nhưng tay vẫn nghe lời với tới thắt lưng Quý Trạch Tuấn.
Lương Hạ mê muội cũng có thể thấy cái gì đó ẩn nhẫn nhiều ngày bây giờ kiêu ngạo đầy khí thế quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Quý Trạch Tuấn kéo thân thể Lương Hạ lại một lần nữa, ôm cô lên sau đó xoay người nằm lỳ ở trên giường.
Một màn này trước đây rất lâu đã xem qua phim đảo quốc quỷ,N vYou bị kéo hai chân, tính dẻo dai không tốt sẽ rất đau, Lương Hạ hơi hoảng sợ, còn chưa kịp giãy giụa Quý Trạch Tuấn đã tiến vào. Không giống với ý nghĩ của cô, đảo quốc quỷ tử là đứng, vì thế phải dùng sức kéo N vYou về hướng mình, Quý Trạch Tuấn nằm ở trên người cô, nên không có cảm giác bị xé rách, nhưng từ trước tới nay chưa có khoái cảm này.
Quý Trạch Tuấn một rút một đẩy ra vào có lực, bây giờ Lương Hạ so với vừa rồi thanh tỉnh rất nhiều, cô đang suy nghĩ Quý Trạch Tuấn làm thế nào chỉ cần một giây đồng hồ đã tìm được vị trí chính xác bên trong, vừa đen lại mù mịt, mà cô còn đang nằm. Nhưng rất nhanh không còn tinh lực suy nghĩ làm thế nào,Quý Trạch Tuấn chắc chắn muốn chỉnh chết cô, bất kể là độ sâu hay tốc độ thẳng tiến đều càng ngày càng mạnh, hơn nữa không có ý chậm lại.
“A…Ư…” Lương Hạ khó khắn lấy cùi chỏ chống người,nằm nữa sẽ phải nổ tung, khoái cảm tràn ra khiến cho cô kêu lên thành tiếng.
Cuối cùng chờ đến khi luồng nhiệt kia, giải phóng ra khiến tình cảm trong lòng nhộn nhạo lên.
“Anh đi tắm, em nghỉ ngơi một lúc nhé”. Quý Trạch Tuấn vỗ Lương Hạ một cái liền xuống giường.
Nghỉ ngơi một lúc? Lòng Lương Hạ có chút lạnh lạnh, chẳng lẽ còn phải làm lần nữa? Nhất thời lại nghĩ đến phim điện ảnh mấyhôm trước, trong phim nam chính động phòng hoa chúc tám mươi lần một đêm, tuy là phóng đại, nhưng không phải là vô căn cứ, nhìn cơ thể Quý Trạch Tuấn, làm một lần đoán chừng hơi thiếu.
Lương Hạ mò mẫm nhặt cái chăn vừa rơi xuống đất, run run rẩy rấy quấn lấy mình, bây giờ cả người đã đau nhức, làm thêm lần nữa chắc cả ngày không bò dậy nổi.
Quả nhiên không bao lâu liền nghe thấy tiếng bước chân củaQuý Trạch Tuấn, Lương Hạ chắp tay trước ngực lẩm bẩm a di đà Phật, gặp chuyện mới ôm chân phật sớm muộn sẽ bị Phật đạp một cước, Quý Trạch Tuấn sẽ dễ dàng vớt cô lên.
“Hạ Hạ, uống nước”. Quý Trạch Tuấn rất dịu dàng vén cái chăn trên người cô lên, cầm cốc nước đưa tới bên miệng cô.
Phản ứng đầu tiên của Lương Hạ là Quý Trạch Tuấn khá ân cần,nhưng trong lúc vô tình nhìn thấy trong mắt anh chợt lóe lên ánh sáng gian tà. Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn, uống nước của Quý Trạch Tuấn, sẽ phải làm quỷ của Quý Trạch Tuấn.
Quả nhiên Quý Trạch Tuấn không còn tinh thần cầm cốc ra ngoài, đặt ngay trên tủ đầu giường, xoay người liền cắn môi của cô.
Lần này tiết tấu không nhiều, nhưng hành động khiêu chiến. Lương Hạ rất không tình nguyện quỳ trên giường, Quý Trạch Tuấn thì nửa bò nửa quỳ ở sau lưng cô, sự gắn bó như vậy rất hoàn mỹ, nhất là móng vuốt Quý Trạch Tuấn chưa rời khỏi ngực cô, mấy lần bóp khiến cô vừa rát vừa đau, hít vào vài hơi.
“Lần sau không nghe lời, thì không đơn giản là hai lần như thếnày”. Sau khi xong chuyện, Quý Trạch Tuấn ôm Lương Hạ vào phòng tắm, nếu như không phải Lương Hạ khổ sở cầu xin, đoán chừng còn phải làm thêm một lần đứng nữa.
Lương Hạ không nhớ nổi tình cảnh tối hôm sau, chỉ cần dùng đầu ngón chân đoán cũng biết là sức cùng lực kiệt ngủ thẳng đến tận hai giờ chiều ngày hôm nay mới tỉnh! Nếu như người người đều dùng tuổi thanh xuân để ngủ thì tổ quốc không có hi vọng phồn vinh thịnh vượng rồi.
Chỉ có một mình cô trên giường, tên tiểu cầm thú Quý Trạch Tuấn khốn kiếp dậy cũng không gọi cô, còn chưa oán trách đủ, đột nhiên nghe thấy âm thanh huyên náo bên ngoài, hình như đang cắt thái cái gì đó.
Lương Hạ giống như mọi hôm vén một nửa chăn ra chuẩn bị đứng dậy, nhưng cơ thể còn chưa kịp thẳng lên đã lại ngã xuống.
Quý Trạch Tuấn dường như nghe được tiếng động liền thả con dao thái thịt trong tay ra đi vào phòng ngủ, chỉ thấy Lương Hạ che eo của mình co rúc ở trên giường, dùng bốn chữ nhe răng trợn mắt để hình dung nét mặt của cô lúc này là chuẩn xác nhất.
“Thông qua việc này cho chúng ta biết, chuyện đầu tiên phải nhớ khi tỉnh dậy là gọi chồng yêu, đừng nên vội vàng rời giường, chồng chưa có bên người sẽ xốc hông”. Mặt Quý Trạch Tuấn nở nụ cười vô hại, cố gắng đưa tay ôm lấy Lương Hạ.
Nếu không phải cô vừa mỏi vừa đau không có tí sức lực nào nói chuyện, thật là muốn mắng Quý Trạch Tuấn vài câu thô tục giải hận ah, con mẹ nó cái gì mà không gọi chồng yêu mới bị xốc hông, cũng không biết là tên nào ngày hôm qua diễu võ dương oai không để ý đến sống chết của người khác. Vì vậy khi tay Quý Trạch Tuấn chạm được vào da thịt của mình thì Lương Hạ xoay người tỏ vẻ kháng nghị.
“Cử động nữa thì để cho em ngày mai không xuống được giường, trốn học sẽ bị xử lý đấy!”. Quý Trạch Tuấn lại đi vòng qua bên kia nhéo mặt của Lương Hạ.
Chắc chắn là cố ý, cư nhiên không cầm quần áo giúp cô, ngày hôm qua giặt sớm, phơi nửa ngày chắc là khô rồi! “Để tự em”. Lương Hạ nắm chăn thật chặt, che đậy thật kín, dùng ánh mắt từ chối ý bảo Quý Trạch Tuấn muốn làm gì thì làm đi.
Mờ ám kiểu này làm sao qua được cặp mắt sáng ngời của thầy Quý, ngay lập tức nở nụ cười tà ác, “Hắc hắc he he, vậy em cẩn thận nhé, anh đi vào bếp nấu cơm”.
Sau khi Quý Trạch Tuấn đi, Lương Hạ giùng giằng ngồi dậy, lại dùng chăn mỏng quấn quanh người, bước từng bước gian nan về phía ban công, nhưng mà khi giơ tay lên muốn rút áo sơ mi và quần của mình xuống thì hít vào thở ra một hơi, vì sao lại ướt thế này?!
“Tôi phải làm thế nào bây giờ”. Vẻ mặt Lương Hạ đau khổ, ngồi trở lại trên giường than thở lần nữa.
Quý Trạch Tuấn nhìn Lương Hạ không đi ra ngoài cũng biết chắn chắn bây giờ mặt cô như đưa đám,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




