|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mơ của con người được.
Moon khẽ xê người, nâng tấm nệm giường lấy con dao ra. Ken kiểu gì chẳng mang vất những con dao ở kệ bếp đi lại chẳng thể ngờ còn sót con dao găm.Moon tựa lưng vào thành giường, duỗi thẳng chân, phủ tấm chăn mỏng lên. Tất cả căn phòng đều màu trắng, không ngoại trừ lớp chăn, từ từ rút lưỡi dao ra. Bóng loáng!
Con dao rất sắc vì chưa được sử dụng bao giờ. Em nắm chặt lấy phần chuôi nhìn vào chiếc chăn sẽ không thấy máu của chính mình, bởi thức màu trắng tinh khiết che phủ. Giơ cao lưỡi dao lên, vai khẽ nhói đau, vết thương ở bụng cũng chưa lành Moon nhắm mắt. Quán tính chỉ cho phép con dao đi theo đường thẳng. Mất máu một chút là sẽ bất tỉnh và lịm đi ngay. Em dám!
Moon đưa mạnh tay mình xuống, lưỡi dao thật vô tình.
- Phặp! – Chiếc chăn màu trắng đã vấy máu. Những giọt máu rất tươi, hơi ấm của chúng vẫn còn y nguyên như trong cơ thể. Nhưng tại sao em lại nhìn thấy được máu?
Là máu của Ken.
Hắn đã lao vào phòng kịp lúc thông qua hệ thống máy quay. Từng giọt máu đỏ thẫm lan tràn ướt đẫm đôi tay. Moon vẫn chưa biết phải làm gì. Em đang hoảng.
Con dao dừng lại ngay khi chạm tới lớp vải chăn. Còn lòng bàn tay hắn vì bóp chặt lưỡi sắc nhọn nên ứa máu. Ken vẫn nắm rất chặt con dao, đường gân xanh nổi lên trên đôi tay rắn chắc. Moon vội vàng lấy băng, em đã làm Sếp đau. Ken ném ngay con dao xuống sàn, hắn không muốn em có cơ hội động vào. Cứ để em băng tay cho. Rõ ràng không phải mình bị thương nhưng em lại run run lo sợ.
- CÔ BỊ SA THẢI! – Ken nhìn thẳng vào mắt người con gái. Chất giọng của một chủ nô trước con nô lệ bần hàn.
Moon không dám nhìn lên, ra sức quấn tiếp băng.
“Nếu đây là cách duy nhất khiến em không tự tử, ta chấp nhận mất em!”
Sau câu nói này, giữa Moon và DEVILS không còn bất kì mối ràng buộc nào. Giờ, Moon được tự do!
Ken bỏ đi tức thì, mấy ngày không quay về đó. Khi trở lại, em đã đi rồi.
Moon đang tìm cho mình một chỗ ở. Em có nên quay về nơi đã học lớp 12 không nhỉ? Chẳng còn chỗ nào khác để đi, nhưng em không thích. Ở thế giới đó, ai cũng không chào đón mình.
Giờ Moon nuôi tham vọng được ở DEVILS, mong muốn chứng minh cho anh thấy em là ai. Bị sa thải rồi, biết làm gì đây. Cõ lẽ ông trời không để em chết, nên nếu tự tử thêm nữa sẽ chỉ làm đau bản thân.
- Moon! – Có ai đó gọi.
- Dạ! – Moon quay lại lễ phép.
- Em vẫn còn sống sao? Mọi người cứ tưởng em một đi không trở về – Là Perry.
- Cứ để mọi người nghĩ như vậy đi ạ. Dù sao em cũng đã bị sa thải. – Moon rầu rĩ.
- Thành công sao lại bị sa thải?
- Sếp bảo vậy ạ! – Moon ngượng cười.
- Đã có nơi để đi chưa? – Perry quan tâm, riêng đối với Moon, cô cư xử có nhân tính. Từ nhỏ, Perry đã chứng kiến cảnh cô bé bị hai ông anh hành hạ, không hẳn là thương hại, nhưng dù sao, cô thấy hai người đó quá nhẫn tâm.
- Em cũng đang suy nghĩ. – Moon chỉ mới tiếp xúc với Perry một vài lần khi tiếp nước cho Sếp. Trông cô sắc sảo và kiêu kì nhưng chưa bao giờ làm gì em.
- Ở đây để bị đánh à! Thôi được rồi, theo ta! – Perry không muốn để con nhóc phải chịu thêm đau khổ. Perry rất thích đôi mắt sáng ngời và lúm đồng tiền của em.
Vậy là Moon được chuyển về DEVILS.3. Perry không bắt làm gì hết. Chí ít, ở đây cũng có người đối xử tốt.
- Này! – Perry lay mạnh người – Sao thế? Mồ hôi chảy ướt cả đệm rồi.
- Dạ! – Moon chợt tỉnh, đầu ong ong lại gặp ác mộng.
- Bóng đè phải không?
- Em cũng quen rồi, hì! – Trông Moon lúc nào cũng buồn dưới nụ cười ngượng.
- Thế thì uống thuốc đi! Chốc ta sẽ cho người mang đến.
- Dạ!
Sau đó Moon đều đều uống thuốc, những cơn ác mộng dai dẳng cũng dần biến mất.
- Ọc! Ọc! Ọc! – Moon chạy vội vào nhà vệ sinh để nôn ra hết cả bữa sáng.
Sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng, dù mỗi ngày em ngủ đủ giờ nhờ những viên thuốc. Người gầy hẳn đi, sức khỏe rất yếu, Moon vẫn miệt mài luyện toán lập trình. Hy vọng một ngày nào đó em sẽ được cùng làm việc cùng anh.
z
Những tội ác của DEVILS ngày qua ngày chất cao như núi. Mà đại diện của chúng, chính là những lớp người rất trẻ, thậm chí còn chưa đến 30.
Arrow vẫn luôn chờ tin. Em như đã bốc hơi đi vậy, hắn chẳng thể nào tìm thấy, ân hận vì đã để em đi,…
z
- Cô ơi! Bạn Moon lớp mình đi đâu rồi? Sao dạo này chúng em không thấy bạn đến trường? – Jess đứng lên và hỏi cô Hana trong giờ sinh hoạt.
- Bạn ấy chuyển trường rồi. Gia đình có việc gấp nên Moon không có cơ hội chào cả lớp. – Dù Moon đã không lên lớp lâu, nhưng giờ ban giám hiệu mới cho cô Hana biết.
- “Cuối lớp 12 rồi mà còn chuyển đi đâu được chứ?” – Yun nghĩ thầm. Cậu thực sự rất quan tâm.
Con đường dẫn về, giờ trống vắng.
z
- Ọe! Ọe! – Moon lấy tay lau miệng. Dạo này lạ thật, em hoàn toàn không hấp thụ được gì, ăn đến đâu là nôn ra hết, đôi khi cảm giác thấy bị chảy máu bên trong, thi thoảng đang ngồi học lập trình, máu cũng từ khóe miệng đi ra.
- Ọe!Ọe! – Moon chạy vội vào nhà vệ sinh – Là máu. Em đã nôn ra máu.
- Sao thế? – Perry ghé thăm nhà. Cô kinh ngạc khi mà mới một hai tuần không gặp, người em chỉ còn da bọc xương.
Moon quẹt miệng, tay vương máu, rất mệt, ngồi phịch xuống sàn. Perry đưa tay lên trán, không hề nóng.
- Mỗi ngày, em dùng bao nhiêu viên thuốc vậy? – Cô đã đoán ra được căn nguyên.
- Chừng khoảng năm tới tám viên – Moon nói thật.
- Em sao vậy? Có biết thuốc ấy rất nặng không?
- Nhưng em khó ngủ quá! Hì! – Moon lấy khăn lau mặt.
- Chính vì thế nên ta đã đưa em kháng sinh liều cao, thường dành cho người trưởng thành, mỗi ngày tối đa chỉ 3 viên mà em lại… – Perry dìu Moon vào trong nghỉ ngơi.
- Không sao mà, ngày trước em cũng quen uống nhiều thuốc an thần rồi.
- Nhưng… – Perry không nói thêm nữa, để em tựa vào giáp giường. Đôi mắt Moon nhìn hướng ra bên ngoài, trông dáng dấp giống một người quen – dùng như thế sẽ khiến cơ thể bị suy nhược, nếu quá liều thậm chí còn dẫn đến tử vong.
- Em không sao mà! – Moon cười vẫn hướng ra khung cửa.
- Nhìn em mà nói không sao được à? – Perry càng nhìn càng thấy giống.
- Em muốn chết! Thật đấy! Muốn thoát khỏi cuộc sống này! – Rồi Moon quay lại nhìn Perry, mắt em vẫn sáng, dù viền mắt thâm quầng.
-…
Perry đã nhận ra. Là chị của Arrow. Nếu bây giờ người ấy còn sống, phải hơn tuổi của cả Ken nữa. Cái ngày mà DEVILS hay tin mẹ của Arrow có bầu, cả tập đoàn DEVILS đã kì vọng lớn vào thế hệ tương lai. Nhưng đứa trẻ lại là bé gái. Mẹ của Arrow nhất định không chịu bỏ con một mặc sinh cháu. Do được tiêm quá nhiều kích thích, đối với bào thai non nớt, không thể chịu nổi nên khi vừa trào đời chị đã mang rất nhiều thứ bệnh. Năm lên năm, chị như Moon lúc này, ngày nào cũng nôn ra máu,… Những viên thuốc và hoạt chất kích thích đã làm cơ thể bé con ngày càng suy yếu, bó buộc cuộc sống trên giường bệnh. Tuy nhiên, khác hẳn với em trai, chị được nhận tình yêu thương từ mẹ, ngày nào bà cũng đến chăm con. Ngày chị qua đời, mẹ đã khóc rất nhiều.
Ken và Arrow được rút kinh nghiệm từ người đó, DEVILS đã tạo ra hai con người hoàn hảo, không hề có sự cố trong quá trình thai nghén và sinh đẻ của thai phụ. Mặt khác, Ken và Arrow phải hoàn toàn tự lập, nên ngay tử nhỏ họ đã rất độc ác. Tuy nhiên, trong lồng ngực của họ có chỗ chứa trái tim, chỉ là đã bị giấu kín. Thấy người chị ấy nhận được tình thương từ nhỏ, hẳn họ đều không ưa. Đặc biệt là Arrow, hắn rất hận mẹ. Người chị ấy, thực sự không chỉ chảy chung một dòng máu ruột thịt với hắn, mà còn mang trong mình dòng máu của Rồng Đen. Từ ấy, hắn căm ghét phụ nữ, một lí do khiến hắn để bé con được sống rồi hành hạ.
Lúc trước khi qua đời, chị hay nằm tựa vào giường nhìn xa xăm, giống em lúc này. Vẻ bề ngoài tuy họ chẳng giống nhau, nhưng về hoàn cảnh thì tương tự. Moon thở hắt, em giống như nghiện thuốc, mỗi khi nhắm mắt là không thể nào thở được nếubỏ qua sự hỗ trợ từ viên nang thần kinh. Ngày qua ngày, liều thuốc giống như con dao hai lưỡi, một mặt, nó cho người bệnh những giấc ngủ, mặt khác, nó phá hủy cơ thể họ. Cả một vùng trung khu điều khiển não bộ đã bị ảnh hưởng, ban đầu là hệ tiêu hóa, khiến em không thể hấp thụ thức ăn, sau đó là hệ tuần hoàn, những mao mạch do thiếu vitamin C và sắt cứ thế mà đứt, dẫn đến hiện tượng nôn ra máu.
- Nếu giờ uống thuốc bổ em sẽ hồi phục! Bệnh viện trực thuộc DEVILS hoàn toàn có thể chữa trị nếu can thiệp kịp thời – Perry thấy mình sơ sẩy.
-… – Moon không nói gì hết, em chỉ nhìn vào mắt của Perry, ngấn lệ.
Sự giải thoát là điều mà em cần nhất lúc này. Perry để em lại một mình. Ngoài trời đang mưa, cô gái vẫn ngồi bên khung cửa sổ, những đám mây mang đến một cảm giác lạnh lẽo,… Moon vẫn tiếp tục uống thuốc.
z
Cuộc họp hội nghị bàn tròn được tiến hành. Hôm nay Wine có mặt.
- Ngài Arrow! Việc cô nhân viên của chúng ta tới Green, là Moon, kết quả ra sao mà Ngài đập nát cả tổ chức? – Ngoại trừ ba người Ken, Arrow và Perry biết kế hoạch đã thành công, thì chẳng ai hay tin gì, họ lên tiếng chất vấn. Mes cũng đang chời đợi câu trả lời.
“Moon?”- Wine cũng sững
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




