|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Tới bữa cơm, Ken nhận ra người ngồi gần kề có điều muốn nói, hẳn em không dám nói lên lời, nên hắn chủ động hỏi:
- Sao? – Không nhìn em nhưng hắn chờ đợi một điều gì đó.
- Tôi… ngày mai tôi có thể ra ngoài được không? – Moon liều lĩnh, giọng nói của em cứng nhắc và có phần quyết tâm.
Ken suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Đó là quyền tự do – một lúc nữa, hắn tiếp tục – Việc gì? – Rõ ràng câu nói thứ nhất cho em sự thoải mái, ấy vậy hắn không kiềm được tò mò trong câu hỏi liền kề.
- Tôi muốn đăng kí làm điệp viên thông tin cho DEVILS – Lời thỉnh cầu e dè từ phía em.
- Không muốn làm cho ANGELS ư? – Hắn không thích Moon làm việc cho DEVILS một chút nào. Moon đã dùng đại từ “Tôi” thay vì “Em” như ngày trước, hắn hiểu vì em đang đề cập tới công việc.
- Dạ, bên ANGELS không gọi nữa ạ!
- Với trình độ của cô mà đòi làm cho DEVILS? – Ken dứt giọng.
Moon lặng im, mới vài giây trước, Ken đã cho em chút hy vọng, nhưng chỉ với một câu hỏi tu từ đầy miệt thị, hy vọng đó bị dập tắt. Đó đây trong tâm trí em, vòng vòng cái hình ảnh phần cơm thừa của con Frang. Bát cơm hiện tại, duy chỉ còn chút ít nhưng sao khó nuốt quá. Từng hạt cơm trắng trẻo như nhảy múa, đè nén cảm xúc trong em, nghẹn ngào, không dám khóc, không dám thể hiện nỗi đau qua đôi mắt, em hẫng hụt, chới với. Moon dùng cơm không, vì sợ những thứ màu mè trên bàn ăn, những hạt cơm trắng tinh đã chà đạp nên phẩm giá của em, thì những sắc màu xanh xanh đỏ đỏ kia còn khiến bữa cơm của em càng tanh tưởi hơn. Em sao vậy, đã qua rất nhiều năm rồi, mà vẫn không nguôi hình dung về cái quá khứ nhục nhã đó!
Em lẳng lặng dọn bát sau khi Sếp dừng bữa, lủi thủi tấm thân hao gầy trước chồng bát đĩa đầy dầu mỡ. Ngay cả những việc trong căn phòng này em còn làm không xong, thế thì Sếp nói như vậy cũng phải. Tối hôm ấy, Moon chỉ lao đầu vào dọn dẹp, như mọi ngày, em vẫn hay ngồi học lập trình một mình hoặc xem ti vi trong khi Sếp làm việc, thế mà giờ mồ hôi đã nhễ nhại, vẫn cứ lao động, giặt quần áo, đánh rửa phòng tắm,… Cho tới khi đồng hồ điểm 23h, em lên giường và ngủ li bì.
Về phần Ken, hắn đã nằm trên giường từ lâu lắm rồi, khi thấy em vào phòng với bộ dạng bơ phờ mệt lử, hắn đau biết nhường nào. Cả đêm đó hắn không ngủ được, trách mình đã quá nặng lời. Biết làm sao khi buông câu nói đó, hắn hoàn toàn không hề suy nghĩ. Thực lòng Ken đâu muốn em nhúng tay vào tội ác, bất kể việc đó là gì, chỉ cần liên quan tới DEVILS là hắn không hề muốn. ANGLES là lớp vỏ bọc cho DEVILS, vẫn thường hay trá hình để qua mặt cảnh sát quốc tế, tuy vậy, ANGELS hoạt động theo khuynh hướng hướng thiện. Hắn muốn em làm ở đó, vì không ai khác ngoài em, xứng đáng với từ “Thiên thần”.
So với nhân viên của DEVILS, Moon còn thiếu rất nhiều kinh nghiệm và kĩ năng, mà dẫu có học cả đời, chưa chắc đã đảm nhiệm được. Nhưng những kiến thức Moon học được từ hắn, thì đâu phải hacker cao cấp nào cũng được trang bị, Ken đã dạy em một cách bài bản, đâu ra đấy, một phần vì hắn muốn phòng vệ cho em khi gặp phải trường hợp xấu nhất, hai là để trở thành một người nào đó “đặc biệt”, hẳn em phải thông thạo về lĩnh vực nào đó, mà công việc hack mạng hoàn toàn phù hợp với một cô gái. Nhưng hắn không cam để đôi tay thiên thần kia sa bước…
Hay vì em đã quá ngột ngạt với cái không gian này, chán ngấy khi suốt ngày nhìn thấy hắn, ngày ngày cũng chỉ những hành động, việc làm dọn dẹp, nấu ăn… Hắn buồn khi nghĩ về điều đó, sao ngày nào cũng nhìn thấy em, hắn luôn cảm thấy hạnh phúc, chứ đâu chán nản tới thế. Chẳng lẽ trong đôi mắt em, hắn không đẹp sao?
Bữa sáng, món trứng ốp la Moon đem ra vẫn duy trì theo cách thức trần nước nóng và đập vỏ, Ken bất giác chợt nhận thấy: “Có ai dạy cho nấu ăn đâu mà em làm được?” – Duy chỉ có một lần được hướng dẫn, nhưng hắn đã thao tác quá nhanh, đâu để em kịp thấu, hắn còn đòi hỏi em phải nấu ăn nhũng món sơn hào hải vị, phức tạp mà những đầu bếp thường làm dù em chỉ được nhìn sản phẩm sau khi đã hoàn tác. Ngay đến những vị bếp trưởng cũng đều phải được học hỏi, thực tập vô số lần để cho ra những món ngon,… còn em, ai cho em học cơ chứ.
- Ở bên ANGELS đang thiếu người! – Ken lên tiếng với chất giọng trầm ấm, hắn mở ra một cơ hội cho em.
Moon vẫn lặng im ngồi vào ghế của mình, cắm mặt xuống.
- Phụ trách thông tin, sáng mai ANGELS tuyển nhân sự – Ken không đợi chờ phản ứng của em. Hắn kết thúc bữa sáng và ra khỏi nhà. Ken ra lệnh ngay cho bên quản lí của ANGELS.
Moon không đến.
Ken đã trực tiếp tham gia vào cuộc tuyển chọn nhân sự đợt này với vai trò giám khảo, chưa bao giờ hắn đặc biệt quan tâm tới ANGELS nhưng chờ mãi, đâu thấy em.
Moon tiếp tục làm những công việc quen thuộc. Tới tối muộn, Ken về nhà, trong lòng không tránh khỏi tức tối khi em đã thờ ơ cái hy vọng mà hắn gieo cấy. Vừa mở cửa, hắn đã nhìn thấy đứng bên chậu cây xương rồng nhỏ xíu.
Những cái gai nhỏ trên cây không vướng bận khi đôi tay lướt qua, em chăm chú nhìn cái cây mà chẳng để ý tới Ken. Em nở một nụ cười thánh thiện với bé xương rồng, mà cũng đâu phải là bé, cây xương rồng này em đã trồng từ rất lâu khi còn ở căn phòng phía cuối dãy kia. Hôm trước Sếp mở cửa phòng đó, nên em mang sang đây để chăm sóc. Dù mấy năm qua đi, không hề bón tưới một giọt nước nào, cây vẫn phủ lên mình một sắc xanh khỏe khoắn, tràn đầy nhựa sống. Vừa nhận thấy hắn, nụ cười trên khóe môi vụt tắt, em đặt chậu cây xuống rồi đi pha café.
- Không đi tuyển việc? – Ken không giấu sự tò mò trước em.
- Không ạ! – Moon lễ phép. Ken chờ đợi lí do.
- Em muốn làm cho DEVILS! – Moon thay đổi xưng hô, có thể do giọng nói gần gũi của Sếp.
- Loại như cô mà làm được sao? – Ken nói xong câu đó, biết mình không nên nhưng sao bộ não và lời nói không ăn nhập lúc này.
Moon rót café từ bình vào tách, vô tình em đã để giọt nước từ khóe mi rơi xuống.
Ken ngồi xa chỗ em, nhưng hắn biết, hắn cũng cảm nhận được. Bình thường Ken vẫn hay dùng lời nói khó nghe nhưng em đâu có khóc, sao lần này, bờ mi lại nhỏ lệ. Hắn chạm vào lòng tự tôn của em rồi sao, hay em không thể chịu nổi nữa. Ôi, hắn đâu có muốn làm em đau. Và thêm một lần nữa, em lầm lì lủi thủi quanh quẩn với công việc nội trợ, tội nghiệp em vô cùng.
Ngày chủ nhật, Ken không đi làm, hắn ngồi trầm ngâm bên ly café nóng vừa được pha. Tại sao em lại mang cho hắn những cảm xúc ấm áp, trong khi hắn đem trả lại toàn những băng tảng lạnh giá, vùi dập ngọn lửa trong đôi mắt ngây dại.
Moon đang là áo, em cố gắng là thật phẳng vì không muốn bị chê trách. Trông em mệt mỏi vì cả đê
đêm thức trắng. Những lời nói của Sếp còn đau hơn cả khi Sếp đánh đập. Sếp có nhiều cách làm em đau quá, ngày nhỏ thì dùng roi vọt quật thẳng vào nỗi đau thể xác, giờ lớn rồi thì quật vào tinh thần. Em chỉ là như thế! Em hèn kém, ngu dốt, vô giá trị,… sao Sếp lại còn để em ở đây, sao lại cứu cái mạng sống “rẻ tiền” này, em không đáng một thứ gì, không bằng một con chó trong cả cái chuồng của Sếp, không bằng một hạt cát để xây dựng lên ngôi nhà này, em là gì đây?
- Tôi sẽ bố trí cho cô làm bên nghiệp vụ của ANGELS – Ken đã suy nghĩ kĩ trước khi lên tiếng. Từ “tôi” và “cô” ở đây có nghĩa ngang hàng.
- Vâng – Moon lí nhí, em không nghe rõ Sếp nói, giọng như sắp vỡ òa, nghẹn ngào.
Ken quan sát trạng thái biểu cảm của em, vẫn là nỗi buồn thiên thu.
- Không hài lòng?
- Dạ không! – Moon nói nhỏ như thể âm thanh chỉ được phát ra bằng đường mũi.
- Thôi được! Sáng thứ 4, 8h DEVILS xét tuyển.
Ken nhận lại một từ “Vâng”, câu nói quá quen thuộc mà hắn nghe được từ Moon không biết bao nhiêu lần. Em biết nói gì hơn nữa.
Tới thứ 4, Ken ra lệnh tuyển nhân viên cho DEVILS, dù mới tuyển hồi đầu tháng. Quản lý bên đó không hiểu lí do, họ phục tùng vì hắn là đấng tối cao. Hiếm hoi lắm mới có lần Sếp trực tiếp tuyển chọn, lần này, hắn giấu mặt.
Ken đã nói rõ thời gian và địa điểm cụ thể sao chờ hoài mà người con gái ấy vẫn không tới. Hắn vì ai mà mất công sức thế này, đâu phải nói chọn nhân viên là đơn giản, chỉ cần ra lệnh là được thôi chắc, còn phải chuẩn bị huy động hệ cơ sở dữ liệu để thẩm tra kĩ năng của nhân viên, đâu có dễ dàng. Hắn nhận được gì đây về người con gái đó?
Ken vẫn chờ cho tới muộn, hắn vẫn hy vọng em đến, dù mong manh. Chưa bao giờ hắn cho phép ai để mình chờ đợi, khái niệm ấy không có trong khối óc. Phá đi quy tắc của bản thân, hắn đặt quyền lợi vào tay em.
Ken trở về nhà. Moon đang ngồi trước màn hình ti vi, không chắc có đang xem.
- Cô định ăn bám mãi sao? – Giọng chì chiết của hắn khiến Moon giật mình, em vội tắt ti vi và toan định lấy chiếc áo hắn vừa ném xuống sàn mang đi giặt.
Ken không thể hiểu nổi mình, hành động thật quá đáng, hắn có lỗi với em.
- DEVILS vẫn còn một chỗ trống duy nhất – Hắn dịu giọng, trong câu nói thể hiện đôi chút quan tâm dù giấu kĩ.
- Họ không nhận em đâu – Moon cúi gằm mặt. Em đã chờ đợi đến ngày thứ tư hôm nay để được tiếp tục làm việc cho DEVILS, rồi nhận ra vì trở ngại lớn.
- Những thứ tôi dạy cô không phải ai cũng làm được. – Dù những bài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




