watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12043 Lượt

khí nóng áp lên mình, em mở mắt nhìn thẳng vào Ken. Hắn lúng túng vì không biết xử lí ra sao, còn em thì hiện rõ vẻ lo sợ. Em bám chặt vào chiếc chăn của mình, đấy người từ từ thụt xuống để chăn che lên tận cổ.

- Tôi…có thể thực hiện điều cầu xin hôm trước! – Đây là giọng của một người đàn ông trước một cô gái, chứ không phải là của Sếp trước một nhóc con!

Bất kì ai ở hoàn cảnh này cũng đều như Moon, sự lo sợ, hoang mang chiếm lĩnh toàn bộ cung bậc cảm xúc, vừa mở mắt đã thấy một người khác giới nằm trên giường mình, thậm chí còn áp cả cơ thể cường tráng lên người. Lúc nào Sếp cũng đẩy em vào thế bị động, nhưng thật sự lần này Sếp đưa em tới đỉnh điểm của sự sợ hãi. Mà em đang nhìn lại Sếp với tư cách không phải là tôi tớ và chủ nhân, em nhìn nhận Ken là một người đàn ông, nhưng đáng sợ hơn Sếp ngàn lần. Mồ hôi trên khuôn mặt chảy ra như vã, lăn dài vương vào sợi tóc. Em thở dồn dập.

Nhìn Moon thế này quả thực Ken cũng đâu có muốn, hắn bắt gặp ánh mắt của em như một kẻ trộm đối mặt với cảnh sát, chưa bao giờ phải e dè, hay là sợ hãi khi làm ăn phi pháp, thế mà giờ đây như bản thân đã bị bỏ vào ngục lao. Ken thực sự muốn thoát ra khỏi cái giường này biết nhường nào, nhưng xiềng xích đã trói chặt hắn ở lại, ngăn không cho nhúc nhích.

- Sao? – Ken không đợi được câu trả lời của Moon. Về phía em đang cố chớp mắt nhiều lần để điều tiết và quan sát người đối diện ở cự li quá gần.

- Em…hôm ấy em uống say nên nói thiếu suy nghĩ!

- Không phải đã đắn đo rất kĩ rồi ư?

- Em…em sai rồi.

- Ta ghét nhất là thất hứa – Ken đã đồng ý từ hôm ấy rồi.

- Nhưng… – Suy nghĩ nông cạn, ngây ngô của em lại được một người trưởng thành đồng thuận.

- Gì?

- Em làm thế là quá ích kỉ! – Moon không dám nhìn thẳng vào mắt Ken bèn xoay đầu sang trái.

- Như thế nào? – Nói mà như quát, Ken vẫn đang giữ khoảng cách. Hắn lừ mắt nhìn em để tăng thêm hoàn cảnh của mức độ tra khảo, hắn muốn nghe những suy nghĩ của em, muốn em phải thừa nhận đứa trẻ ấy cũng là con của hắn.

- Con sẽ hận em.

- Nói hết ra!

- Em…chịu được, nhưng đứa trẻ vô tội thì không thể, những em bé khác sẽ chửi bới, đánh đập con em. Em…em có thể ôm con và dỗ dành nhưng cũng không thể nào chữa lành vết thương của một đứa trẻ. Em xin lỗi, nhưng lúc ấy em đã chỉ nghĩ tới bản thân mình. Em sợ bị cô đơn, hằng mong có người lắng nghe mà đã không nghĩ tới số phận của đứa trẻ. Rồi nó sẽ đơn độc – Mắt Moon long lên những giọt nước, chính đây là cảm giác của một tuổi thơ từng trải trong em.

- Còn cô?

- Lỡ em chết thì con sẽ mồ côi, không bao giờ hình dung được khuôn mặt của mẹ bé – Moon đang nói về những thứ rất xa xôi.

- Vậy còn ta? – Rõ ràng thứ hắn chờ đợi là trách nhiệm hắn  trong đoạn hội thoại.

- Không, em sẽ không để ai biết, em sẽ mang con đi xa khỏi nơi đây, đâu cũng được – Moon dừng lại thở hắt – Nhưng chuyện đó, lời cầu xin hôm ấy, xin anh coi như chưa từng nghe thấy – Moon trở lại vẻ điềm tĩnh, giờ em đã không sợ Ken nữa, dù hắn có đang chắn lấy mọi tầm nhìn. Đôi lúc Ken làm em sợ hãi vô cùng, nhưng đôi lúc em chẳng thấy ở hắn chút độc ác nào cả.

- Cô coi tôi là gì? – Vẫn là đại từ “Tôi”, Ken rất khó chịu, thứ mà hắn chờ đợi không tới, trong câu nói của Moon, không có một chút gì ý niệm về người cha của đứa bé vô hình.

- Cô nên nhớ là ta cũng sinh ra đứa trẻ ấy. NÓ LÀ CON CỦA TA!

Moon không nói gì, nhưng Ken muốn em phải rõ ràng:

- Nói đi, theo như cô thì quyền làm cha của ta ở đâu?

Em nhìn hắn, đã bảo là sai rồi cơ mà, sao cứ ép em phải nói ra thế, nước mắt từ khóe mi rủ nhau lăn dài xuống ướt đẫm bên gối như những giọt pha lê lấp lánh.

- Anh không thể tha cho một đứa bé sao, đúng là con mang dòng máu của em, em sẵn sàng chịu mọi hình phạt, dù đau đớn, tủi cực như thế nào, nhưng xin anh đừng làm đau con em – Moon nghĩ Ken giống như cha em vậy. Đầu tuần trước, chắc là Wine đã giấu em nói hết ch

cho cha, vì thế nên lúc về nhà, em thấy lưng anh bị quật một vệt dài thâm tím, chắc chắn là đã xin cho em…Moon biết cha để mặc con gái bị đói khổ, đau đớn, mà em cũng không chắc ông có phải là cha mình không nữa, cũng như Wine chắc gì đã phải anh ruột của em, một tờ giấy khai sinh đầy đủ họ tên cha mẹ đâu hẳn đã đúng với lẽ thực tế. Chưa kể ông đã từng chửi rủa em đủ điều, nói sẵn sàng dùng em để làm bàn đạp cho hai người anh trai tiến thân, ông không nói trực tiếp, nhưng em đã lén nghe được khi đi đón Wine. Nếu em là con ngoài dã thú, mẹ đã phản bội cha, sao cha không nghĩ Wine cũng như em, mà cậu còn hơn tuổi em nữa kia, gia đình này phức tạp quá, em không hiểu nổi những người lớn họ nghĩ gì, em chỉ biết dựa vào Wine để có hy vọng thôi.

Ken là người dã man hơn cha em bội phần, em biết điều đó nhờ quá khứ, hắn đã “tôi luyện” em thành một con robo không còn cảm giác đau đớn, ngay giữa tiết trời đông, còn bắt em mặc một chiếc áo phong phanh và đánh tới tê buốt da thịt…như thế sao em không khỏi lo lắng hắn sẽ trừng phạt con mình.

- Cô chỉ nghĩ được như thế thôi sao? – Ken không bao giờ nghĩ mình sẽ bỏ rơi con cái dù người mẹ có là ai chăng nữa, thậm chí có là mẫu người kiểu như bà mẹ rắn độc của hắn.

- Không, Ken à, làm gì có chuyện nào xảy ra, em không tưởng tượng về tương lai nữa. Em đã tìm được anh trai rồi cũng không suy nghĩ thiển cận nữa! – Mắt Moon sáng lên những hy vọng – Anh cho phép em nhé, khi nào làm xong việc ở đây em sẽ được về nhà anh trai, ngày nào cũng thế, được chứ? Em tuyệt đối không bỏ bê cơm nước, dọn dẹp cẩn thận khu nhà này. Cho em về nhà nhá!

Cái từ “NHÀ” nghe sao mà xa lạ với Ken.

- Dọn dẹp, nấu cơm là việc làm để cô tồn tại ở DEVILS? – Thì ra là vậy, Ken đã hiểu, hóa ra từ trước tới giờ, em ở đây chỉ là hy vọng sẽ tìm được anh trai, còn khi tìm được rồi, em không coi nơi đây là gì hết. Ánh mắt của Moon đã tự thừa nhận – Tôi thiếu người ở hay là ô sin ư? Tôi yêu cầu cô không được làm vỡ trứng, là áo cẩn thận, lau dọn đồ sinh hoạt cho tôi, cả việc dạy cô học lập trình, cho cô ở tại đây chỉ để huấn luyện cô thành con ở? NGHE ĐÂY, NHỮNG VIỆC LÀM ĐÓ, TẤT CẢ LÀ VÌ TÔI KHÔNG MUỐN CON TÔI PHẢI ĂN, MẶC NHỮNG THỨ CỦA NGƯỜI NGOÀI THAY VÌ DO MẸ NÓ LÀM – Ken dừng lại. Hắn đang tức giận và trong cơn tức ấy hắn đã thổ lộ hết lòng mình. Thực sự việc hắn cho em ở đây, ngay cả việc hứa sẽ thực hiện lời nguyện cầu của em, mọi thứ đều để đợi chờ cho cái ngày em là của hắn. Nguyên do mà bấy lâu nay hắn đối xử khác với em, chỉ có một, vì hắn đã quá yêu em mất rồi.

- Không! Em không hiểu?

- Không hiểu hay cố tình không hiểu? – Ánh mắt Ken trở nên mệt mỏi.

- Em sao có thê là…vợ anh được?    Ken nhìn em, hắn ghét cái gương phản chiếu hình ảnh hắn trong mắt em. Tại sao lại không thể, Moon không thể thì ai có thể chứ? Đâu nào, hắn cho em ngồi cùng bàn ăn, được phép nấu cơm cho hắn, được tự do thoải mái trong ngôi nhà này, không một chút đề phòng, cả việc ngủ song song giường với hắn nữa, thế mà em đâu có hiểu!

- Chuyện xảy ra tối nay là sao ạ? – Moon gặng hỏi.

- Là tôi tuyên bố…Moon sẽ là vợ tôi! – Ken không nói to nữa, hắn quá mệt mỏi trong cái tư thế này rồi.

- V..ợ..? – Moon đi đến kinh ngạc, hắn đâu có nói yêu mà sao có thể đùng một cái cho em tước vị cao quý ấy.

- Chẳng lẽ muốn gọi là vợ chưa cưới sao?

- Nhưng…nhưng tại sao em là…vợ!???

-…Tôi cho cô một cơ hội vàng, cô sợ rằng anh trai sẽ không nhận mình vì lai lịch mang cái từ “gián điệp”, sợ anh cô hệ lụy, bị dìm xuống như cha cô, giờ cho cô một địa vị danh giá, hoàn hảo, liệu cô còn đơn độc nữa không? – Đây không phải lí do thực của hắn.

- Tức là… – Moon suy nghĩ – Tức là anh, à…Ngài là người có địa vị cao nhất của DEVILS?  Ken nhìn em bằng ánh mắt rất thật, giờ thì em đã thực sự tin điều đó.

- Sao vậy? – Moon toát mồ hôi khá nhiều khiến hắn lo lắng, em sợ hắn đến thế hay sao.

- Không ạ!

Ken chuyển mình sang ngang, hắn nằm xuống bên cạnh em, đè lên lớp chăn dày, khiến nó căng lên. Moon khẽ dịch người ra xa. Ken không muốn về giường của mình, còn Moon thấy khó chịu khi hắn không về chỗ. Ken xoay người sang bên, nhìn em rất lâu.

- Không tưởng tượng được à? – Moon vẫn nhìn lên trần – Hay vì em đang nghĩ về ta!? – Ken không ngại ngần trong lối giao tiếp nữa.

Ken ghé sát mình vào lớp chăn, hắn muốn truyền hơi ấm của mình cho em. Người hắn ấm lắm, nếu em nghĩ hắn như một người anh trai, thì lúc này đây, hắn chấp nhận. Cứ thế nhìn em chìm dần vào giấc ngủ, hắn nhẹ nhàng đặt tay mình làm gối, khẽ ve vuốt làn tóc mềm. Rồi em nằm gọn trong vòng tay hắn, ghé sát vào ngực mà ngủ ngoan như trẻ thơ. Sự ấm áp của hắn chẳng ai có thể chối từ, còn hơn cả lớp chăn lông. Ken để chính lớp chăn màu trắng ngăn cách cả hai. Đối với hắn, dù em có cho phép hắn thực hiện lời thỉnh cầu, chỉ khi nào em là vợ thực sự, còn không, thì không bao giờ hắn để mình làm điều đó.

Sáng sớm, Ken đã tỉnh dậy, tâm trạng lúc này chính hắn cũng không biết được. Không thừa nhận là thích, cũng không phủ nhận, nhưng hắn

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT