|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tự ti quá. Vì sao ư? Vì chưa từng có người con gái nào tiếp xúc với hắn, được đối xử tử tế mà không xiêu lòng. Còn em, nói thế nào nhỉ, như thể con tim em miễn dịch trước con virus của hắn rồi, Ken thở dài, nhưng phải tin vào sự kháng thuốc của Virus chứ.
-…Vì em thấy ở mình có gì đó giống với ông ấy! – Đây mới thực sự là câu trả lời. Em nhìn vào mắt Ken, hoàn toàn không hề nghĩ hắn là đẳng cấp trên nữa. Những gì em đã nói, chính là lời muốn bộc bạch bấy lâu nay. Em không quan tâm Sếp rồi sẽ nghĩ gì, nhưng em muốn ai đó phải hiểu nỗi khổ mà em đã từng trải.
Ken rùng mình vì câu trả lời. Hắn thấy sợ chính bản thân. Em vừa đã nói về cái điểm “giống”, giống nhau giữa hai con người, một lão điên rách rưới bẩn thỉu và một bé con mồ côi. Thôi đúng rồi, em đã từng giống thứ người vất đi đó, vì hắn bắt em phải như thế. Nếu như em không nói ra, có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ hiểu. Ánh mắt em không còn sự trong sáng của một đứa trẻ con, sao giờ này hắn vẫn chưa thể nhận ra, đôi mắt đã mờ đục vì bao nhiêu nỗi đau chỉ mình em cam chịu. Hắn tưởng mỗi khi nhìn vào đôi mắt ấy, là thấy sự ngây ngô và ngờ nghệch của một đứa bé hạ đẳng, nhưng đâu phải, ở đó không có chỗ cho những thứ ấm áp huyền ảo như những đứa trẻ khác. Sự so sánh khiến hắn phải giật mình, từng này tuổi rồi mà đôi mắt hắn chưa từng trải bằng em khi mới vài tuổi đầu. Em đau lắm phải không, cái lần ấy và biết bao nhiêu những lần đau khác nữa, hắn đã hạ nhục em để đổi lấy sự thỏa mãn cho riêng mình. Tưởng chừng vì em sợ hắn, khiếp sợ trước những thứ mà hắn đã gây ra, mà thu mình vào một góc, nhưng phải đâu, em làm vậy chỉ vì chấp nhận làm đồ chơi rẻ rúng cho hắn, em không làm thì sẽ có một đứa trẻ khác phải chịu, nên đành cắn răng cho qua ngày.
Thế thì sao mà hắn đi vào tim em được chứ? Ken cười chua xót, hắn tránh ánh mắt của em, không đủ dũng cảm để bắt gặp ánh mắt thiên thần ấy.
- “TỪ GIỜ, ANH HỨA SẼ CHỈ LÀM EM CƯỜI THÔI!” – Thậm chí quyền phát ngôn ra câu nói này cũng không thể. Tòa án trong lương tâm chưa cho phép đủ quyền lực để hắn thoát ra được những từ ngữ ấy. Sợ, sợ sẽ thất hứa.
Ken không dùng bữa, và em cũng không dùng gì thêm cả. Em vẫn nhìn còn hắn chỉ cúi mặt, ngược lại hoàn toàn rồi. Sau đó hắn thanh toán và cả hai cùng bước ra. Có những câu nói làm người khác trở nên tội lỗi, nhưng cũng phải nói, để họ hiểu mà đừng làm thế nữa.
Để thay đổi tâm trạng, Ken đưa em tới lễ hội hoa, một lễ hội thường niên được tổ chức hai năm một lần ở ngoại ô thành phố. Mong rằng khi nhìn thấy những đóa hoa sẽ khiến em hạnh phúc và có thêm những niềm tin ở ngày mai. Xuống xe, Ken không để tay mình ôm em, chỉ sóng bước cùng.
Tháng năm là mùa của hoa phượng, từng chùm phượng vĩ đỏ thắm ẩn hiện giữa những tán lá xanh mơn mởn mang đến một sức sống diệu kì. Phượng là loại cây trồng lâu năm, bám rễ sâu vào lòng đất, thân cây to có vỏ màu nâu xỉn, lốm đốm bạc, xù xì và mang nhiều vết nứt ngang. Cành cây vươn cao có thể chạm tới những nhà ba tầng, mỗi khi gió vi vu thổi là cánh phượng rơi la đà xuống sân. Người ta đặt tên phượng bởi lá giống như lá me, mỏng và mọc song song hai bên cuống trông xa như đuôi con chim phượng. Moon đi chầm chậm qua từng cây phượng vĩ, em thích ẩn mình dưới bóng râm mát rượi, tĩnh lặng trong giây phút này. Xa xa, người ta thường thức những khóm hoa phong lan, cẩm tú cầu hay trà mi…ở đó đông đúc lắm, nhưng em thích ở đây hơn. Những thú hoa tao nhã không phù hợp, em chỉ thích những loài cây cổ, vô tình mọc ven đường, rồi lớn lên theo năm tháng mưa gió dãi dầu, đem đến cảm giác yên bình cho mỗi con người đứng dưới. Moon đưa tay lên và đỡ lấy một cánh phượng, khuôn mặt mang nỗi buồn man mác. Cánh hoa phượng nhỏ bé rơi chạm tới tay, mềm mại, rồi em rụt ngay lại, khóe mắt đã cay cay. Ken nhìn em không nói gì, phần nào hiểu được tâm trạng em lúc này.
Cánh hoa phượng màu đỏ, rơi theo làn gió cuốn những giọt lệ vô tình của em. Phượng rơi cũng chính là thời khắc chia tay, một cái cảm giác hụt hẫng khi phải xa lìa những người yêu quý. Em đang hình dung những giọt máu rơi trên cao kia từ mẹ, cây phượng vươn mình che chở, rồi cứ thế, những cánh hoa đỏ tươi từ từ đổ xuống, phủ kín mặt đất. Đột nhiên lạnh quá, em nhớ mẹ vô cùng, dù không thể nhớ nổi khuôn mặt mẹ thế nào, giọng nói cũng không thể hình dung, nhưng sao em trống vắng quá, kể như ngày ấy mẹ cho theo cùng…
Đôi môi khẽ run lên, một màu đỏ giống như cánh phượng, em để nhòe đi tất cả không gian này, tuy đứng vững nhưng tâm hồn gục ngã. Ken chỉ là đang ngắm nhìn em, không làm gì hơn. Đâu phải muốn ôm em là làm được, dẫu em có để yên thì tim em cũng đã trống rỗng. Hắn vẫn mong muốn được đặt đôi bàn tay lên bờ vai nhỏ bé ấy.
Những cánh hoa tiếp tục buông trên mái tóc, kèm theo những giọt sương mai trong suốt, làn gió thổi
mạnh làm đứt dây nịt tóc khiến mái tóc em được buộc gọn gàng nay tung bay. Chưa bao giờ Ken thấy em đẹp tới thế, ngay cả trong buổi tiệc đêm hôm trước, được khoác lên mình lụa là vàng ngọc cũng không thể đẹp như lúc này. Trông em hoàn hảo như một thiên sứ, lọn tóc dài thổi bay sóng sánh hòa cùng những giọt lệ pha lê lấp lánh. Giữa biết bao nhiêu người đang ở đây, em chỉ là một trong số đó, nhưng em khác họ bởi nỗi đau phải chịu là tột cùng, những giọt nước mắt là ngàn vết thương đang rỉ máu, còn từng hơi thở ngột ngạt chẳng khác ngục tù không bao giờ được giải thoát. Nhưng thứ em có hơn họ chẳng là gì, thế mà họ cứ nhìn mà xỉa xói, về người đàn ông rất đẹp đứng bên cạnh em ư? Vì em không xứng để đứng cạnh người đó, em không sang trọng như thế, và không phù hợp với hắn về tất cả.
Một chiếc lá nhỏ bé rơi trên tóc em, phút chốc cái cảm giác nghĩ rằng tim em trống rỗng tan biến, Ken kiếm tìm những mảnh ghép để mang em lại gần mình hơn. Rồi gỡ chiếc lá non đó trên mái tóc, nhẹ nhàng từng ngón tay, luồn vào sâu hơn, cho tới khi đầu em ngã hẳn vào tay hắn, bất ngờ đặt một nụ hôn vào đôi môi đỏ mọng. Một cảm giác ngọt ngào, Ken để con tim mách bảo, từng nhịp đập dồn dập như đang muốn nổ tung cả lồng ngực, đẩy em lại gần mình hơn, trao cho em hơn cả một nụ hôn, sự thăng hoa mang tên tình yêu rực cháy nơi đầu môi. Vị ngọt đôi môi em khiến hắn càng muốn chiếm hữu, những ngón tay ghì chặt, đầu lưỡi mơn chớn làn môi em, cứ thế, chẳng quan tâm tới những ai đang nhìn, Ken nhắm đôi mắt. Hôn em, vừa thỏa mãn ngọn lửa tình yêu vừa để khóa trái lời hứa sẽ mãi bảo vệ em của mình. Em phải là của mình và hắn có quyền được bảo vệ em.
Moon không biết tại sao lại để cho Ken gặm nhấm đôi môi, em đáp lại chỉ biết nhắm chặt mắt và giữ tay ở đúng trái tim kia, cũng cảm thấy từng nhịp trống trong lồng ngực, có gì đó chung hòa. Tâm trạng lúc này là gì đây?, khác lạ, hoàn toàn không giống với những tình cảm dành cho ai khác, chợt nhận ra là một cảm xúc đặc biệt.
Ken chỉ dừng lại cho tới khi mặn chát nơi đầu lưỡi, khi mà đôi tay em siết chặt lấy áo hắn. Hắn đã làm em đau ư, máu bắt đầu rỉ ra trên làn môi, em mím môi để kìm lại. Nhưng vẫn chưa dừng, Ken tiếp tục thở mạnh và lia qua vết thương trên môi, sâu dần, rồi dừng hẳn bằng một cái chạm má nhẹ nhàng.
- Em là của Anh! – Ken hôn nhẹ lên trán Moon. Lần đầu tiên hắn có thể phát ngôn ra những từ ngữ đượm sắc màu tình yêu.
Moon không nói gì, nhìn vào đôi môi thanh tú ấy, em không đủ khả năng phản kháng câu nói. Lần đầu tiên được nghe một câu nói yêu thương tới như vậy, chưa một ai dành cho sự chân thành, em thả lỏng ngón tay mình, níu lại đôi chút cái cảm giác ấm áp vừa qua.
Hay là em đồng ý, Moon ngước lên cao, từng lá phượng rơi, cả hoa phượng cũng đi theo xuống, đâu phải là sự chia ly, chỉ là có một hạnh phúc đang nhen nhóm trong tầm tay. Ken nhìn em, nở một nụ cười tươi sáng.
Mes thở dài rồi ném chiếc điện thoại xuống sàn, anh quyết định sẽ đi gặp em gái mình. Moon đứng chờ anh từ rất lâu, em đến trước hẳn một tiếng đồng hồ, chưa kể trước đó đã chuẩn bị hàng giờ.
- Này! – Mes tiến tời từ phía sau, anh ra hiệu để Moon quay lại.
- An…! – Không chắc rằng Mes có muốn nhận âm thanh này không, Moon lưỡng lự trong giây lát rồi chỉ thoát ra được một câu lí nhí ở cổ họng – Dạ!
- Lại đây! – Mes không thích đứng nói, anh ngồi vào chiếc ghế đá và chỉ cho sang ghế đối diện.
- Dạ! – Moon thực sự rất vui khi được gặp mặt. – Anh Wine đã bảo anh ạ? – Em nghĩ là Wine đã phân tích cho Mes hiểu tình cảm của mình này dành cho anh.
- Chẳng liên quan gì tới nó cả! – Mes vẫn tỏ ra thờ ơ.
Thoáng chút thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt, đôi mắt anh đáng sợ quá, không giống với những gì em đã mường tượng. Em đến đây để hy vọng được anh tiếp nhận, khi nhận được tin nhắn, em vui sướng khôn siết chừng nào, mà sao giờ trông anh lạnh lùng y như cái ngày gặp em hôm ấy.
- Dạ, vâng! – Em cúi gằm và kìm nén dòng cảm xúc.
- Nói luôn vấn đề chính, hôm nay tôi đến đây gặp cô với tư cách là trợ thủ đắc lực của Sếp lớn… – Mes ngập ngừng.
- Anh cứ nói đi ạ! – Moon chỉ cần được nghe thấy chất giọng trầm là mãn nguyện lắm rồi.
- QUAN HỆ GIỮA CÔ VÀ SẾP LỚN LÀ GÌ? – Mes nói lớn, dù sao ở đây cũng chỉ có hai người, mặt khác lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




