watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12006 Lượt

nhàng vuốt lên làn tóc ngắn. Ken bất ngờ trước hành động tự tiện của em, mất vài giây mới phản ứng.

- Làm gì thế? – Hắn không đủ khả năng để quát lớn, cũng không quay lại.

-… – Moon giật mình trước cử chỉ của đôi tay – Dạ!

- Sao? – Lần này thì hắn không nghe theo ý thức, xoay cả người nhìn em dữ dằn như thể mái tóc đáng giá ngàn vàng.

- À ha! Sếp sinh ra tóc đã màu này rồi ạ? – Moon không biết nói gì hơn, mặt em thoáng hửng đỏ. Cuối cùng cũng được nghe thấy giọng của hắn, em thở nhè nhẹ che giấu không nhịp tim dồn dập.

-… – Toan định không trả lời nhưng nghĩ một lúc, Ken lên tiếng – Thì sao?

- Dạ, tại Sếp nhỏ tóc đen…

Ken quay mặt đi ngay, cục tức trong người tưởng đã rửa trôi chỉ vì một cử chỉ ân cần của em, nhưng giờ thì tan biến rồi, mây đen lại phủ lên bầu trời vốn đang xám xịt. Moon im de không nói gì hơn. Sau đó thì em lủi thủi công việc dọn dẹp, ra khỏi phòng khách. May ra Sếp sẽ để ý, nhìn mặt em buồn rười rượi…

Ken ra ngoài từ khi em còn chưa tỉnh, hắn tới salon tóc. Dù trong phòng lạnh nhưng người vẫn nóng như lửa. Thật là vô lí, sao em không hỏi Arrow sinh ra tóc đã màu đen mà hỏi hắn, đáng lí phải lấy hắn ra làm gương mẫu, đằng này chính hắn bị săm soi. Dù sao hắn cũng là anh, phải tính theo người sinh ra trước chứ.

- Ngài định nhuộm màu gì vậy? – Nhà tạo mẫu sau khi cắt tỉa tóc cho quý ngài đưa ra câu hỏi. Ken có đôi mắt thẩm mĩ rất tốt nên thường không cần sự tham vấn của người khác.

- Đen! – Hắn đáp, rồi lại nhắm mắt suy nghĩ.

- Năm tới sẽ có mode tóc hung rực, ngài có… – Người đó hơi do dự khi theo quyết định của thượng đế.

- Đen! – Hắn không thay đổi. Ken cười khoái chí khi hình dung khuôn mặt ngốc nghếch khi trông thấy phong cách mới của mình nhưng rồi nụ cười tắt ngay lúc nghĩ tới từ “Sếp nhỏ” trong câu nói của Moon, sao em ngốc thế, chẳng qua Arrow lỗi thời nên mới để y nguyên màu tóc từ khi sinh ra tới giờ, mà cả em nữa, thời buổi này có người nào còn mái tóc đen dài không qua xử lí hoá chất nữa đâu. Nhưng…hắn thích mùi thơm thoang thoảng trên mái tóc em, không nồng nàn như những cô nàng đỏm dáng.

Moon đã hoàn thành tất tần tật việc nhà, ngồi chờ Ken về dùng bữa. Mắt hoa lên, vì bữa tối hôm trước chưa ăn gì, Sếp cũng đã thế nên em không thiết ăn, giờ hay Sếp đã ra ngoài ăn sáng và để mặc em rồi. Hôm trước nghe lỏm được, không hẳn thế, mà đang ở trong bếp, nghe Sếp đứng ngoài ban công nói rõ to với ai đó về mấy cô gái nước ngoài. Bình thường nếu có công chuyện, Sếp nói em cũng không nghe, nhưng lần đó không nghe không được, Sếp nói mà tâm trạng phấn khích lắm, em ngó ra nhìn mà thấy Sếp cứ cười hoài. Lẽ nào lại đang đang chọn vợ, hình như là thế, vậy thì em ở đây để làm gì chứ và Sếp quên câu nói ngày nào rồi ư? Ken nói em là của mình cơ mà, vậy Sếp là của người khác?

- “Mình nghĩ gì vậy?” – Moon lắc đầu cố đẩy những hình ảnh hôm đi tới lễ hội hoa ra mà sao khó quá. Em ngồi thừ một chỗ để thời gian lặng lẽ trôi, không có Sếp, căn nhà trống vắng. Giờ mới biết mình dại dột, nếu ngày nào cũng ngoan ngoãn ở trong nhà thì đâu có bị tra tấn ác ma dưới tay của người DEVILS, mà hôm ấy, Yun với em bị sao nhỉ? Rồi khi tỉnh em lại ở chỗ Sếp nhỏ?, ôi đầu óc em càng ngày càng đãng trí rồi, chẳng nhớ được gì hơn. Em ngáp một cái rõ to, mệt mỏi quá nên định đi ngủ để khi nào Sếp về sẽ có tinh thần.

- Cạch! – A, Sếp về rồi, nghe tiếng cửa đạp chân mạnh là biết, em rộn ràng chạy tới bậc thềm mà quên đi cơn buồn ngủ chờ chực.

- Chà…o…S… – Em không thể cất lên thành lời, người thanh niên này liệu có phải Sếp không?

- Nhìn gì? Hắn đi qua em và nằm phịch luôn xuống ghế sofa.

Chất giọng đúng là của Sếp, nhưng trông lạ quá. Moon quay người lại nhìn theo mà ngẩn ngơ.

- Nhìn như thế là vô duyên đấy! – Ken xoay người vào trong, cố tình nhắm chặt để mường tượng đôi mắt ngô ngố của em lúc nãy. Không phải quá lời, nhưng chưa một cô gái nào không chết lặng khi nhìn thấy hắn.

Mái tóc Ken đã cắt gọn hơn, hắn không thích tóc dài quá mang tai nên trong mọi kiểu tóc đều toát lên vẻ thanh thoát và khôi ngô. Nước da mang màu bánh mật trông khỏe mạnh vô cùng. So với ngày trước, tóc hung và da trắng hơi hướng giống với một người phương tây độc ác thì giờ một phong cách mới hiện hữu trên mọi nơi của cơ thể, vốn dĩ rất nam tính nay đã tăng thêm gấp đôi. Màu da mai mái ẩn hiện trong lớp áo cổ tim. Chiếc quần jean cạp trễ không thể che giấu đồ nội y, nhìn hắn chẳng khác một người mẫu chuyên nghiệp tạo dáng rất tự nhiên nhưng lại có thể khoe ra toàn bộ ưu điểm.

- Nhưng…Sếp mới là người…ha ha!- Moon cười sản khoái. Ý em định nói Sếp vô duyên kìa, nhưng nhớ ra, câu nói đó chỉ dành cho người ngang hàng.

- Cô là con gái đấy

hả? – Ken không tin em có thể cười tự nhiên như thế với mình nhưng vẫn còn dư âm của cái ngại ngùng nên tỏ ra giận dữ – Người gì? – Hắn muốn biết, rất muốn biết mình là gì trong mắt em.

Moon cố nhịn cười, em phồng miệng lên, khuôn mặt bầu bĩnh trông rất đáng yêu.

- Nhìn Sếp hiền quá xá! – Em dùng cả hai tay ôm cổ để cố gắng không cười nữa.

Ken suy nghĩ, hắn nhỏm người trước gương, đâu có hiền chứ, hắn vẫn là hung thần mà.

- Linh tinh! – Đột nhiên chẳng còn muốn giận em nữa, chỉ muốn ôm vào lòng. Sau những việc em làm hắn chỉ giận ngắn hạn mà được à, nhưng em làm hắn không thể ghét được. Cách nói chuyện tự nhiên làm Ken không thể không cởi mở.

- Sếp ăn cơm nhá! – Em đổi chủ đề nhanh chóng, hy vọng không phải Sếp đã ăn cùng một cô nàng nào rồi.

- Không!

- Vậy à!?! – Moon cụp mắt xuống đi vào trong bếp luôn, em đang đói mà Sếp lại ăn với người khác rồi. Em dọn đồ ăn đi luôn, chẳng buồn ăn. Uống một ly nước lọc thật to để quên cơn đói.

Ken nắm được sự thất vọng ấy nhưng em lại dọn bàn ngay lập tức, chẳng phải mọi lần em vẫn hay đợi một lúc lâu rồi mới làm thế hay không định cho hắn đổi ý. Ken nhìn ra chỗ em, việc hắn thay đổi thế này làm em không thích? Mọi người ở salon đều tán tụng, vậy mà em lại chẳng thể ngợi ca gì, còn cười nữa. Ừ, em đâu có quan trọng vẻ bề ngoài của người khác, ngay tới cả ông cụ già ăn xin em vẫn có thể quan tâm cơ mà. Hắn nhìn xuống.

- Đã ăn gì chưa?

- Ăn rồi ạ! – Moon cười ngượng, em không vui. Chắc là Sếp đã vui vẻ lắm với một người khác, nên về mới nằm phịch xuống ghế mệt mỏi. Và có lẽ cô gái ấy muốn Sếp thay đổi ngoại hình.

-… – Ken không thể nói gì hơn khi em đã nói vậy. Hắn cũng đâu đã ăn. Moon không đợi mình mà dùng bữa trước là điều hắn muốn vì đảm bảo cho sức khỏe, nhưng cũng khiến chạnh lòng.

- Sếp dùng cafe chứ? – Em lên tiếng, hi vọng mong manh. Nếu giờ Sếp không đáp lại thì em đã thực sự bị quên lãng.

-… – Đôi khi im lặng là sự đồng ý.

Moon rửa tay và đi vòng qua gian phòng khách để tránh chỗ Kn, nếu Sếp đã từ chối mọi thứ em làm thì phải chấp nhận, không nên làm Sếp ngứa mắt nữa. Em thẫn thờ đi vào phòng ngủ và ngồi yên trên giường. Ngay đến chiếc dây trên người mình cũng không mong được chạm tới. Chữ “K” này có ý nghĩa gì…Em nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây vần vũ nhè nhẹ trôi đằng xa, giờ đã muộn để thưởng thức bữa trưa, mặt trời chỉ còn ló dạng một phần nho nhỏ, khung trời mở ra bên ô cửa một màu ngọc trai rất đẹp, và bên một khung cửa khác, lớn hơn, Ken cũng để đôi mắt hướng về ánh dương…

- Ơ kìa! Café của ta đâu? – Ken nói vọng lại. Hắn đã không còn muốn im lặng, cần phải biết trân trọng những giây phút ở bên em. Hắn cũng đứng dậy và ra bếp luôn, kiểu gì em cũng sẽ lon ton chạy vào đây.

- Dạ! – Đúng như dự đoán em lại vui vẻ ngay, chạy tới chỗ hắn đứng, cười híp cả mắt.

- Cười gì mà cười! – Hắn quay mặt về phin café ngay tức thì.

- Dạ, không có gì! – Kết thúc câu nói, em lại nở một nụ cười tươi rói rồi bắt tay vào việc pha café.

- Có biết anh…à ta dùng loại cafe nào không? – ba từ đầu tiên hắn dùng giọng trầm ấm, nhưng ngay khi phát hiện lỗi sai, hắn sửa lại bằng thứ giọng hách dịch.

- Sếp thích dùng café đen. – Em lại cười rồi, lần này là chỉ tủm tỉm. Nếu như trước, em sẽ phải sợ vì âm thanh như gồng lên của Sếp, thế nhưng lúc này giữa hai người thân thiện quá, chẳng còn khoảng cách nào ngắn hơn.

- Nói xem nào? – Giọng hắn trở về thanh trầm.

- Sếp không thích uống trà, ghét ở bẩn, ưa thích cây cảnh – Em ngước lên nhìn.

- Ừ! – Hắn cười mỉm nhưng lòng vui lắm dù biết rằng chẳng có nhân viên phục vụ nào không học thuộc nội quy cả, em không phải là nhân viên, nhưng phải đọc những điều đó từ lâu rồi, ngay khi còn là một đứa trẻ. Thế có gì mà đáng để vui nhỉ, à, hay vì em vẫn còn nhớ, hắn không để ý rằng ngày nào Moon chẳng phải nhắc lại món café đen này, có lẽ khi hạnh phúc, người ta luôn tìm được lí do – Uống không? – đổ thêm nước vào bình em đang cầm trên tay, chẳng thấy hắn làm việc này trước đó.

- Ấy! Sếp đổ nhiều quá! – Moon nâng phích đựng nước nóng lên, hắn cũng nghe theo mà dừng lại.

- Không uống hết thì chết đấy! – Hắn đe dọa.

- Dạ! – Em cười hiền,

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT