|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
NHÉ! – Câu nói từ tận đáy lòng chân thực, có thể hắn đã lợi dụng rất nhiều người, có thể hắn là một kẻ xấu xa nhất thế gian này, có thể hắn độc ác với tất cả, nhưng với em, với thời gian trong suốt quãng đời còn lại, với con tim cháy bỏng, hắn sẽ chỉ dành cho em. – ANH LÀ CỦA EM VÀ SẼ CHỈ CỦA MÌNH EM! – Không cần biết em như thế nào, nhưng hắn cho em tất cả vô điều kiện.
Em chỉ biết khóc nấc lên, bíu chặt vào tấm lưng của hắn, nếu dòng nước lũ cuốn trôi tất cả thì chiếc cột này sẽ giúp em trụ vững. Không có giới hạn nào cho tình yêu của hắn lúc này, những nỗi đau hay là tội lỗi đã bị tình yêu xóa lấp, hắn cũng chỉ là một người đàn ông bình thường trước người con gái hắn yêu.
- Anh sẽ bảo vệ em chứ? Em không muốn bị cô đơn, em sợ bị đánh đòn lắm!!! – Moon vẫn cố gắng nói dù em đã mệt giữa cơn bão lòng.
- ANH SẼ ĐEM TÍNH MẠN
MẠNG CỦA MÌNH RA ĐỂ ĐẢM BẢO ANH SẼ MÃI BÊN EM – Hắn thả lỏng người khi cảm thấy em bị khó thở, rồi hôn lên trán dù đôi môi mình run rẩy. Em cười trong nỗi đau, em đã có một chỗ dựa tinh thần và em muốn được an ổn mãi mãi. Ánh mắt sáng lên thuần khiết, quá khứ trong giây phút đã bị con người cao lớn này làm lu mờ.
Muốn bảo vệ được em, chỉ cần sai một vài người đáng tin cậy là không bao giờ em bị tổn thương, nhưng đem tính mạng của hắn ra, tức là chỉ hắn mới có đủ quyền và nghĩa vụ để đảm bảo cho em, giữa em và DEVILS, hắn đã đặt ngang hàng. Em đã là tài sản của hắn, một thứ tài sản vô cùng quý giá, nếu DEVILS được cả một bộ máy bảo vệ thì em chỉ có duy mình hắn, nhưng không sao, chỉ cần hắn thôi cũng đủ để mang tới hạnh phúc màu xanh cho em rồi.
- Anh hứa rồi đấy nhá anh! – Em ngước lên nhìn hắn, hắn giống một thiên thần mang đôi cánh màu đen, nụ cười của hắn hướng về em, giống như ánh hào quang của ngày mới. Những giọt nước mắt tan biến theo ánh sáng ấy.
Hắn không nói gì, đáp lại em bằng một nụ hôn.
Một lời hứa khóa lại,
Một tình yêu được mở ra,
Cơn mưa bất chợt ngoài hiên, dịu đi ngọn lửa đau đớn cùng đôi môi đang hoà vào nhau. Những ngón tay đan vào lọn tóc rối bời sẽ gìn giữ cho em được hạnh phúc. Cảm giác hạnh phúc tột đỉnh khi nhận lấy hơi ấm từ người kia, em cho hắn một niềm đam mê cháy bỏng, ngược lại, hắn cho em một điểm tựa âu yếm. Tất cả bỏ lại sau lưng khoảng cách, danh vị, cả thế giới, hai đôi mắt nhắm lại để tâm hồn quyện vào nhau, ngoài sân, hai chiếc lá cùng lìa cành, đôi chim nhỏ quấn lấy nhau, mọi thứ đều có đôi, em và hắn…
Anh sẽ là người bảo vệ em mãi mãi… .
Nhưng kết thúc của “mãi mãi” luôn có một dấu chấm hết.
z
Ken hôn lên trán em một cách nhẹ nhàng, hắn đã làm việc này mấy lần trong buổi sớm mai. Cứ chốc chốc nhìn em rồi mỉm cười, hắn không thể dời mắt khỏi em lấy một giây, chỉ nhắm mắt để điều tiết thôi đã cồn cào nỗi nhớ. Không phải là con tim hắn giam cầm hình bóng em nữa, mà phải là em sở hữu nó, em chôn chặt nó và em có mọi quyền hạn sử dụng nó. Ngay cả khi em đang ngủ vo tròn người lại cũng khiến hắn vì thế mà điêu đứng. Thêm một lần nữa hắn không kìm được, hôn lên mái tóc của em. Một cảm giác quen thuộc tê tê trên trán khiến em tỉnh dậy, hàng mi mở ra, em đã nhìn thấy hắn.
Em vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mắt hôm qua khóc ướt nhòe vẫn mỏi mệt lắm, lờ đờ nhìn hắn. Em đáng yêu quá, cách em dụi mắt cũng lại làm hắn thương, vậy nên chẳng lí do gì khác để thêm một cái hôn lên đôi mắt em.
- Ơ? – hơi giật mình, tấm chăn em đắp là màu đen.
- Đồ ngốc! – Hắn vì em mà để nhiệt độ thấp suốt chín tiếng đồng hồ qua, chịu cái lạnh man mác mà em chỉ cất lên một tiếng “ơ” cảm thán.
- Tại sao…? – Em ngồi dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng, nhưng biết đây không phải gường mình. Em quay sang nhìn hắn, ánh mắt ấy vẫn đang nhìn em, -…sao em lại nằm trên giường này?
- Đứng là đồ ngốc, có nhớ gì đâu! – Hắn cốc nhẹ lên đầu em – Tối qua chẳng ăn thêm gì mà đã lăn ra ngủ rồi, bế vào giường thì nửa đêm lại mò lên đây.
- Em… – chẳng lẽ em lại tự động đến thế sao? – Em không cố ý… – Moon chẳng nhớ gì, nhìn cái áo phông của cả hắn, phần cổ đã bị rách đôi chút.
- Lên giường của người ta rồi cướp luôn chăn của người ta – Hắn đùa- Làm tỉnh cả ngủ, đã thế còn rúc vào ngực của người ta nữa. – Hắn đập nhẹ vào ngực mình. Thực tế em không cướp chăn của hắn, mà là hắn tình nguyện nhường hết cả cái chăn ấm của mình để em vo tròn người.
Khuôn mặt em thoáng có nét lo sợ, em đã làm gì mà khiến áo của Sếp nhàu nhĩ tới kia.
- Nhìn gì mà nhìn – Hắn ngại ngùng khi em cứ tăm tia khuôn ngực hắn – Nghĩ ta là ai chứ! Không có chuyện đó đâu! – Hắn dùng tay véo má em – Lần sau có muốn lên đây ngủ thì cầm chăn mình lên đấy nhá, ta không chịu được lạnh đâu! – Hắn véo lên cái nữa, chẳng phải hắn không chịu được lạnh, mà vì hắn không chịu được sự quyến rũ mang tên em thôi. Đêm qua hắn đã phải uống những bốn viên trợ thần kinh vì em đó, để cho em rúc vào người mà phải nằm im như pho tượng còn khó hơn đi cướp nhà băng nhiều nhiều.
- Em xin lỗi! – Moon cúi mặt.
- Cũng biết xấu hổ cơ đấy! – Hắn lại không thể không véo thêm cái má bên kia.
- Em… – em không thể nhớ vì sao mình lại hành động như thế, hay vì em nhớ hơi ấm của hắn, ấm lắm mà cũng thoải mái nũng nịu.
- Rồi, hiểu rồi, không phải giải thích! Ta cũng quen bị “một số người” chảy nước miếng vào ngực rồi! – Hắn cười cười nhìn em khiêu khích, “một số người” nào có ai, đố ai dám bôi bẩn lên người hắn ngoại trừ em ra.
-… – Em không nói gì, chỉ biết cúi mặt thấp hơn nữa, theo phản xạ lấy tay quệt miệng.
- Ai bảo ngực ta quyến rũ quá ấy mà!!! – Hắn cười khoái chí, vỗ tay vào ngực mình ba phát. Điều đó càng khiến em ngượng hơn, ho một tiếng nhỏ.
- Tối qua không ăn thêm gì giờ đã đói chưa? – Hắn mân mê chữ “K”, ánh sáng của nó ánh trong đôi mắt em mới tuyệt diệu, huyền ảo làm sao.
- Dạ! Đói! – Em gật đầu nói nhỏ tý.
- Yêu quá cơ! – Hắn nhìn đôi môi chúm chím mà buộc miệng, nghiêng người áp em vào lòng, rồi thơm nhẹ vào má em một cái. Đây có lẽ là câu nói thân mật đầu tiên dành cho em mà tim hắn không bị đập mạnh, giống như một lẽ đương nhiên, hắn nói như thế với em vì em là của hắn. Nhưng thơm một cái chưa dủ, hắn còn lướt nhẹ trên đôi môi em chừng ba giây, cái cảm giác ngọt ngào này không ai khác chỉ có em đáp ứng được con tim hắn.
Em đẩy nhẹ hắn ra, khuôn mặt đỏ lựng, tim em đập mạnh nhưng tay vẫn giữ trên ngực hắn, bàn tay còn lại để nắm lấy chữ “K”
của mình. Đôi mắt bẽn lẽn mãi mới dám ngước lên nhìn hắn.
- Sếp…
- Lại gọi là Sếp rồi! – Hắn mắng yêu, lần này hình phạt của em không phải là một cái cốc đầu nhẹ nữa mà là một cái chạm môi. Hắn mặc kệ bàn tay em đang khống chế mình.
- Không! – em từ chối, áp mình xuống lớp chăn, dù chỉ là một nụ hôn nhẹ nhưng không nên.
- Đói rồi! Không chuẩn bị bữa sáng đi à! – Hắn dừng lại đúng lúc.
- Dạ! – Em từ từ bỏ chăn ra, cúi thấp đầu mà đứng dậy ra khỏi giường.
- Đồ ngốc! – Hắn nhìn em rồi cũng đứng dậy.
- Cộc! – Vừa đi được vài bước đã va vào lớp kính trong suốt, chắc là vì hình ảnh của hắn quanh quẩn trong đầu nên em đi nhầm lối cửa ra.
- Có sao không? – Nhìn hắn rõ là lo lắng, chạy tới ôm chặt lấy mái đầu của em mà vuốt ve. – Đau lắm à? – Hắn hỏi trong sự xót xa.
- Không, em không sao! – Em thích được quan tâm thế này lắm, dựa vào người hắn thì dù có đau biết mấy cũng chẳng sao cả.
- Thương quá! – Hắn chẳng ngại ngần khi nói ra suy nghĩ của mình – Để anh bôi dầu cho nhá! – Hắn kiểm tra xem đầu em có u lên không.
- Hi hi – em cười hạnh phúc, sau đó thì để con tim thay mình lên tiếng – EM THÍCH ANH! – Moon ngước lên nhìn hắn mà nói, em cười rất tươi, một nụ cười trong trẻo mà không vướng bận. Giờ đây thì em đã biết, có một thứ tình cảm còn to lớn hơn cả tình anh em nữa. Và người cho em biết là hắn.
-… – Từng huyết mạch, cơ quan, bộ phận trong cơ thể hắn trào lên hạnh phúc, đôi môi không thể che giấu sự vui sướng, hắn cười một nụ cười cũng như em, chỉ có tình yêu là thống trị tất cả – Gì cơ? Giờ mới thích thôi á? – Hắn khựng người lại, nhìn em bằng ánh mắt yêu thương vô vàn – ANH YÊU EM TỪ LÂU LẮM RỒI! – Hắn dõng dạc trong từng câu chữ, đôi tay gài trên mái tóc em và giữ tầm mắt em về hướng mình. – NGAY CHÍNH BẢN THÂN ANH CŨNG KHÔNG BIẾT ANH YÊU EM TỪ KHI NÀO NỮA! – Hắn ghé sát vào bên tai em, một lời thì thầm chỉ cần em nghe là đủ.
Em không biết đã có lần nào hạnh phúc hơn thế này không, nhưng thực sự bây giờ em cảm thấy mình đang đi trên con đường thần tiên, những đóa hoa bên đường và vô vàn trái tim tung bay, đi bên cạnh em là một chàng vệ sĩ điển trai. Chàng trai ấy rất tốt, nụ cười hiền tha thiết hướng về em, và đan những ngón tay bảo vệ…
Cả hai có một bữa sáng không mấy ngon lành, em đã làm món trứng ốp la nhưng kết quả vẫn không khá hơn những lần trước, vì thế hắn phải giúp đỡ, và dẫu khá vất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




