watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:17 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11960 Lượt

tấm lòng dành cho nhau là trọn vẹn!

Ken thực dụng! Điều này một cô gái ở lứa tuổi mơ màng như em không thể biết được, hắn cần gì và muốn gì là hai yêu cầu khác nhau. Có thể hắn đang tay trong tay với Ruby, nhưng nếu…một phụ nữ khác tuyệt vời hơn cô ta, biết chiều chuộng hắn hơn thế nữa…thì Ruby cũng xếp vào hàng phế thải. Em cũng không biết được nhu cầu của một người đàn ông khác phụ nữ thế nào? Đàn ông có thể làm tất cả những điều vì người mình yêu, thậm chí là quỳ xuống dưới chân để xin tha thứ…nhưng giới hạn chịu đựng của họ bị hạn chế, eo hẹp lắm. Ken sẽ nhẫn nhịn một con búp bê vô tri như em được sao? Hắn làm mọi thứ cho em chẳng lẽ không mong được nhận lại, trong khi hắn chỉ đòi hỏi ở em sự tự tin thôi, cần em biết mình quan trọng thế nào với hắn để mà đừng bao giờ nói đến chuyện không đủ tư cách thì em lại làm điều ngược lại, càng ngày càng đẩy hắn ra xa mình hơn…Vậy thì tìm một cô gái có đầy đủ kiêu hãnh sẽ dễ dàng hơn…

Em vẫn gọi tên hắn đó, một vài người qua đường tỏ ý thương hại, có người còn rút khăn giấy để em lau nước mắt. Tồn tại khái niệm bắt đầu thì cũng phải song hành sự kết thúc, những người từng trải họ hiểu cảm giác đau thương khi mất đi người mình yêu. Nhìn vào cô gái ngồi khóc một mình bên hè, rên rỉ tên người con trai bằng chất giọng yêu mến, họ cũng đoán ra tâm tư này.

- Đừng khóc cô bé! – Một chàng trai đưa cho em mấy tờ giấy thấm, em cũng chẳng buồn quan tâm, đôi tai em ù ù mông lung.

-   Sao lại tỏ ra yếu đuối thế em? Đừng để người em yêu nhìn em thảm hại thế này chứ! Khuyên em nên về nhà, lúc này mà ở bên gia đình thì nỗi buồn sẽ được san sẻ đó! – Anh ta tốt bụng khuyên ân cần, một phần cũng vì em đang làm mất hình ảnh của tòa nhà đang đứng, và anh ta có trách nhiệm làm bảo vệ.

“Gia đình”, anh ta đâu có biết em làm gì có cha, cũng làm gì còn mẹ nữa, họ đã bỏ em đi xa quá rồi. Em bỏ ngoài tai những lời của người thanh niên kia, chẳng có một sự xoa dịu nào thích hợp dành cho em được cả. Không một thứ gì có thể lấp đầy những lỗ thủng trong trái tim em được đâu…vì thứ ấy không còn tồn tại.

Thêm một lí do để rút ngắn con đường tìm về tuổi thơ…

Em giật mình, đứng dậy đột ngột và nhìn lại về phía trước, biến mất rồi…Ken và người kia đã lên xe phóng đi…Họ vô tình đâu biết đã làm con tim một ai đó đau đớn tới cỡ nào…?

Rồi em cũng phải bước đi, trên cùng một con đường với họ. Họ cách xa một đoạn dài thênh thang mà đôi chân mòn mỏi không bao giờ tới kịp. Từng bước nặng nề, em lết mình qua ánh đèn mà không biết lối về.

sẽ về đâu đây, em sợ bị bỏ lại trong căn nhà nhỏ bé ấy, thà cứ bơ vơ giữa chốn đông người này còn hơn chìm vào cơn ác mộng hưu quạnh. Về nơi đó, em sẽ bị những hình ảnh của Ken siết chết, nụ cười hiền chỉ dành cho riêng em, cả những cử chỉ ân cần sẽ cuốn em vào dòng nước lũ mất…Thế mà em cứ nghĩ, hắn luôn chờ đợi sự tha thứ của em cơ…

Nhưng kể cả thế, em cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn được đâu!

Nắm trong tay cả lọ thuốc ngủ, em sẽ bỏ lại tình yêu này. Ngốc nghếch em vẫn mơ mộng rằng, cái chết của em sẽ có một ngày làm hắn đau!

Trước khi vĩnh biệt địa ngục này, em sẽ cho “Moon” một bí mật. Em cần phải giải thoát cho “Moon”. Thực lòng, nếu không phải em mang cái tên đó, chắc đời em không khổ não đến thế này, tuy nhiên, em không là Moon, em sẽ không được yêu hết mình như thế!

Thôi, tất cả đã qua rồi, tiếc nuối làm gì…nếu quay lại, em vẫn sẽ yêu hắn đến điên dại thêm lần nữa!

Mon men tới con đường về nhà Yun, cậu bảo em, gia đình cậu ở có rất nhiều thành viên, Luci là con nuôi của cha mẹ cậu nhưng họ coi cô ấy còn hơn cả một thành viên ruột thịt. Em cần trả lại “Moon” cho cô.

Trên con đường này em đã từng tung tăng tà áo trắng và vui đùa cùng Yun, tự nhiên nhớ cậu quá đi, vì thế cần phải chào vĩnh biệt cậu lần cuối. Ngày ấy em vô tư là thế, nụ cười hồn nhiên và trong sáng, em còn nhớ Yun ép em không được cười, bằng mọi giá bắt phải mím môi lại, cậu bảo là “Cười như thế khó chịu (nổi) lắm!” – dù nghĩ là cậu miễn cưỡng nhưng ở bên cậu là thoải mái nhất. Chẳng ai cho em một cảm xúc chân thật hơn mỗi khi chạm vào mắt cậu. Có lẽ vì em không phải là một con quỷ!

Em chẳng biết vì sao ngày ấy, dù Yun có ghét mình, tỏ ra vướng víu khi có một cô bạn gái ngây ngô là em nhưng lại vẫn muốn tiếp xúc với cậu. Em thích sự thẳng thắn mỗi khi cậu nói, rồi khuôn mặt đỏ bừng mỗi khi cậu ngượng ngùng. Em không bao giờ phải thăm dò thái độ cậu ra sao như ở bên Ken, hay là cả người anh thứ hai của Moon nữa…

Nghĩ tới đây, một suy nghĩ len lỏi trong trí óc…Tại sao em lại giải cứu cho Yun?

Đáng lẽ ra phải giết một chiến binh của WHITE để lập công cho DEVILS, hay không thì nhắm mắt làm ngơ trước sự sống và cái chết của cậu, mặc kệ cậu tồn tại hay ra đi…Thế mà em lại phản bội DEVILS một cách táo bạo, nói thẳng trước mặt người ghét lũ gián điệp nhất – Arrow. Vì một người không mấy thân thích, chỉ với danh hiệu bạn gái hờ mà khiến em hết mình như vậy. Tất cả cho thấy sự lương thiện trong con người em, em sai rồi, em đã lạc mất DEVILS trong tiềm thức. Em muốn mình được làm người ngay thẳng!

Những bài học trước khi được gài làm mật vụ ở DEVILS đã cho thấy sự chui lủi của một con quỷ, sống và làm việc ngoài vòng pháp luật, lúc nào cũng phải đề phòng cảnh sát, dối trá, lươn lẹo. Có lẽ thời gian qua, ở bên Ken hay Arrow, em đã lãng quên mất vì họ là Sếp, họ sống thượng lưu chứ không ngay thẳng! Nói luôn ra là vì họ có thế lực nên có quyền giễu cợt với còng số tám, chứ thực chất bằng chứng tội phạm cả họ chất đống và có thể đem ra xử tử hình. Em rùng mình khi nghĩ tới những thứ mà DEVILS coi là chiến công lại làm cho dân nghèo khốn đốn. Cái vỏ ANGELS càng cố tỏ ra thanh cao, trong trắng biết bao nhiêu thì DEVILS lại bẩn tưởi và rác rưởi, tiêu biểu là hai tên thủ lĩnh đó. Hỏi vì sao Yun cùng những người bạn có thể sống thoải mái là thế mà em thấy Ken lúc nào cũng đăm chiêu suy tính, một thế giới màu trắng và một màu đen không thể cùng tồn tại…

Em dừng lại khi đứng trước cửa nhà, ánh đèn sáng tỏa ra một hơi ấm diệu kì, ngôi nhà hai tầng ấm cúng trong cảnh quây quần. Em đứng đó, tay bấu chặt một cành cây nhỏ, nhìn vào trong…

Thiên đường chắc giống như thế, gia đình họ có những sáu người: cha mẹ, ba người anh trai và một cô em gái. Chris thập thò bên hiên, trong bóng tối, em hướng về ánh sáng!

Em chính là một ví dụ về sự bất công bằng trong xã hội, con nặng DEVILS làm em bẹp dí không thể lê lết, trong khi đó, Luci được mang về WHITE mà không rõ tung tích, hoàn toàn có thể nghĩ cô là người của DEVILS lại được sống hạnh phúc. Em không biết trong lòng của Luci có thực sự bình yên hay không, nhưng về hình thức là có, chí ít em cũng chỉ cần lớp vỏ như cô bé ấy là quá đủ. Rõ ràng hai thái cực DEVILS và WHITE là khác nhau, em thuộc về DEVILS 100% nhưng trong thâm tâm đã có sự thay đổi. Việc em cứu Yun đã lột bỏ bóng đen bao phủ, thấy rằng dù sống trong môi trường nào đi nữa, em vẫn hướng thiện! – Một lí do mà không bao giờ em có thể trở thành phu nhân của DEVILS.

Luci cần biết mình là ai có phải không? Giống như em dẫu biết không còn gì những vẫn một mực muốn lật lại quá khứ, chính vì thế em sẽ nói hết tất cả.

Nếu nói em cùng đường thì không thật chính xác, Yun sẽ cho em một con đường để bước tiếp, cậu mang ơn em nhiều, và sẵn lòng mở ra cho em một gia đình mới. Không chỉ cậu, người ở WHITE rất có tấm lòng, họ luôn chào đón những tâm hồn lạc lối hồi tâm, mà em có một lòng vị tha…một người có mật khẩu của Đại Bàng Tráng và Báo trong tay! Nhưng không đời nào em phản bội, chẳng vì em đã yêu kẻ thủ lĩnh đó, chẳng vì mang ơn Arrow cứu mạng, đơn giản em không muốn là gián điệp. Nên có suy nghĩ như thế nào đi nữa, em chỉ được gọi là một con quỷ có tấm lòng nhân hậu mà thôi.

Luci vui vẻ đón nhận những miếng thịt từ các thành viên còn lại trong bữa ăn, cô cười nói rất hồn nhiên. Cùng là hai đứa bé, chỉ chênh lệch nhau có vài ngày, mà khác nhau vời vợi. Tại sao lại phải trả Moon về cho cô bé chứ?

Chris quay ngoắt lại, em đi về bóng tối. Một sự đố kị len lỏi trong lòng, mặc kệ, bỏ ngoài tai, và em sẽ đem Moon xuống nấm mồ của mình. Trước đây đúng là em quá hiền lành nên mới ngu ngốc bị bắt nạt, hãy thử một lần vô tình cướp đi cái tên của người khác để làm một điều tốt nhất cho con tim mình lúc này…

Có biết hay không, Luci vẫn sống tốt? Vậy thì làm ơn cho em thuê “Moon” cả đời!

Em không dằn vặt nữa, cũng chẳng quan tâm sẽ có ai bắt đền việc đánh cắp Moon của người khác, chỉ qua đêm nay thôi…mọi thứ sẽ trở về con số 0. Em sẽ vĩnh viễn không còn tồn tại! Nếu ai đó có hận em đến tận xương tủy, thì âu cũng là ý trời…

Món quà quý giá nhất sẽ giữ lấy bên cạnh phải…là Moon!

Em đã gột sạch bụi bặm trên cơ thể, khoác lên mình bộ trang phục mới, rải cẩn thận lại chiếu, đặt mình xuống cùng 50 viên thuốc ngủ…

Bầu trời hôm nay trăng vẫn sáng, nhưng từ sau nửa đêm, mây đã che kín đặc, không còn mảnh trăng tròn…những ánh đèn dần dần tắt. Lại thêm một lần nữa ông trời trêu

Trang: [<] 1, 80, 81, [82] ,83 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT